Lời dối trá tuôn ra dễ như không, Tô Nam cũng không phải kiểu chỉ cần vài câu ngon ngọt đã bị dỗ đến quay cuồng.
Thương Khiêm thản nhiên đối mắt với cô:
“Chưa đến một năm, nhưng từ ngày biết em, mỗi ngày tôi đều thầm vui mừng vì em vẫn còn một mình. Tô Nam, để tôi giới thiệu lại, tôi tên Thương Khiêm, ba năm trước góa vợ, và có một đứa con trai.”
Anh cúi mắt cười, trong mắt mang chút tự giễu:
“Nghe có vẻ điều kiện khá tệ, nhưng tôi có rất nhiều tiền. Con số cụ thể thì tôi không rõ, nếu em muốn biết, tôi có thể bảo người thống kê, nhưng có lẽ sẽ hơi lâu, vì một số tài sản tôi cũng nhớ không rõ nữa. Hơn nữa…”
Anh dừng lại, sắc mặt nghiêm túc hơn, ánh mắt ôn hòa thoáng hé ra chút sáng.
“Mike là con của em trai đã qua đời của tôi, vì tín ngưỡng và truyền thống, tôi buộc phải kết hôn với mẹ của thằng bé thì nhà bên đó mới đồng ý để cô ấy sinh Mike.”
Tô Nam khẽ khựng người, thoáng chốc không biết phải nói gì.
Vừa nãy tiếng cười tự giễu của anh khiến cô hơi bối rối, còn bí mật này… lại khiến lòng cô nặng trĩu.
Một bí mật mà có lẽ chẳng ai biết, vậy mà anh lại thản nhiên nói ra? Cô thấy xót cho Tiểu Mike, cảm xúc cũng trở nên nặng nề hơn.
Thương Khiêm nói:
“Tôi nói cho em chuyện này vì đây là bí mật lớn nhất của tôi. Đừng áp lực, vốn định đợi Mike lớn hơn chút rồi mới kể cho thằng bé biết.”
Tô Nam mím môi, cảm giác như mình đã vô tình chạm vào nỗi đau của anh.
“Xin lỗi, tôi không có ý muốn dò chuyện riêng của anh.”
Cô biết rồi, nhưng chẳng thể vui nổi.
Thương Khiêm dường như đã dốc hết lòng mình, thành ý rõ ràng.
Còn cô thì sao? Hình như cô chẳng có chút nhiệt tình nào để bắt đầu một mối quan hệ.
Thương Khiêm mỉm cười ôn hòa:
“Ừ, tôi chỉ muốn để em hiểu tôi hơn, không muốn em nghĩ rằng tôi là loại đàn ông thấy sắc nổi lòng.”
Tô Nam dần thả lỏng.
Một lúc sau, cô đứng dậy đi vệ sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không xa chỗ họ, Lục Kỳ và Ngụy Thành vẫn luôn quan sát. Hai người ngồi với nhau, khí thế hòa hợp, trai tài gái sắc, nhìn đúng là rất xứng.
Lục Kỳ nhìn điện thoại, không có tin nhắn nào báo đến, sốt ruột muốn c.h.ế.t.
Tin nhắn gửi cho Phó Dạ Xuyên hết rồi, nhưng hắn ta chẳng có phản ứng gì cả. Giờ này chẳng phải đang vác d.a.o chạy đến đây sao?
Không đợi lâu nữa, nhân lúc Tô Nam chưa quay lại, Lục Kỳ và Ngụy Thành đi đến chỗ Thương Khiêm.
“Chào Thương tổng?”
Thương Khiêm hơi nhướng mày nhìn hai người xa lạ trước mặt, chỉ khẽ gật đầu.
“Thương tổng, tôi là Lục Kỳ của tập đoàn Lục Thị, đây là Ngụy Thành của tập đoàn Ngụy Thị, rất hân hạnh được gặp anh.”
Lục Kỳ luôn cảm thấy tuy Thương Khiêm mỉm cười lễ độ, nhưng trên người anh ta có thứ khí chất nào đó rất giống Phó Dạ Xuyên, chỉ là Phó Dạ Xuyên mạnh mẽ và sắc bén hơn nhiều, còn ở Thương Khiêm, thứ đó hình như được cố ý giấu đi.
Lục Kỳ theo bản năng cảnh giác, nhưng nghĩ đến việc Phó Dạ Xuyên vì chuyện tình cảm mà như người sắp phát điên, bản thân là anh em thì kiểu gì cũng phải giúp một tay!
“Chào hai anh.”
Lục Kỳ ngồi xuống cạnh bên, giả vờ khó hiểu:
“Nếu tôi không nhìn nhầm, vừa rồi ngồi đây là Tô Nam đúng chứ?”
Thương Khiêm khẽ cười, gật đầu.
Lục Kỳ lập tức nói:
“Tô Nam với anh thân lắm sao? Cũng đúng, Tô Nam với ai cũng thân cả. Ví dụ như Tần Minh, Dư Phi, rồi mấy nam idol trong giới giải trí…”
Ngụy Thành gật đầu lia lịa:
“Đúng rồi, cô ấy với Tần Minh quan hệ tuyệt đối không đơn giản.”
Ánh mắt Thương Khiêm khẽ lóe, nụ cười nơi khóe môi càng sâu.
“Lục tổng và Ngụy tổng, hai anh muốn nói gì?”
Tửu Lâu Của Dạ
Lục Kỳ thở dài:
“Anh mới về nước, đừng tưởng Tô Nam đối xử tốt với anh là thật lòng thích anh, chúng tôi sợ anh bị tổn thương nên mới nhắc nhở. Người Tô Nam thật sự yêu, là Phó Dạ Xuyên.”
“Lúc họ chưa ly hôn, cô ấy yêu đến mức vừa hèn mọn vừa nóng bỏng, đó mới là tình yêu thật sự. Hai người họ chỉ đang giận dỗi thôi, sớm muộn gì cũng quay lại.”
“Anh nhìn xem, gần đây cô ấy tìm Hứa Đằng… chẳng phải chính là bản sao của Phó Dạ Xuyên sao?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









