Lâm Ca không cười nổi nữa, anh ta hoàn toàn hiểu được làn khói s.ú.n.g nhàn nhạt trong không khí vừa rồi đến từ đâu.
Ánh mắt u tối, lạnh lẽo của Phó Dạ Xuyên đối đầu thẳng với tầm nhìn của Thương Khiêm, ngông cuồng, sâu thẳm, không hề né tránh.
“Xem ra có người không biết tự lượng sức.”
“Ngay cả Phó tổng còn không có, tôi phải có sao?”
Đây coi như là màn giao phong chính thức.
Thương Khiêm khẽ cười, sau đó xoay người rời đi.
Phó Dạ Xuyên bật cười, nụ cười ngông nghênh, hơi độc, lại xen chút bất lực, không khí lạnh thấu xương.
Dưới lầu tập đoàn Cự Lập, Tô Nam cầm điện thoại đứng trước cửa kính sát đất, gọi điện với vẻ thong thả. Một tay khoác áo ngoài, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, khóe môi mang theo nụ cười nhàn nhạt, dường như còn có chút đắc ý.
Trông thấy Thương Khiêm đi tới, Tô Nam cúp máy:
“Thương tổng, còn chuyện gì sao?”
Thương Khiêm đút tay vào túi, mỉm cười nhìn cô:
“Giờ việc quan trọng nhất, là mời cô Tô ăn cơm.”
Hai lần rồi, khó mà từ chối.
Tô Nam dừng lại một chút, mỉm cười nhạt:
“Được, lẽ ra phải là tôi mời mới đúng.”
Vừa rồi cô từ chối chỉ vì không muốn ngồi cùng bàn với Phó Dạ Xuyên, giờ không có hắn, tất nhiên không còn vướng bận.
Hai người lên cùng một chiếc xe, và cảnh đó bị Phó Dạ Xuyên nhìn thấy rõ ràng từ trên cao.
Hơi lạnh trên người hắn càng dày đặc, sự bực bội trong lòng, đều viết hết lên mặt, n.g.ự.c cũng nghẹn lại khó chịu.
Lâm Ca ho nhẹ một tiếng:
“Đừng buồn, đi cùng nhau cũng chẳng nói lên điều gì.”
Anh ta chỉ có thể khô khốc an ủi như vậy.
Sớm biết hôm nay thế này, sao lúc trước còn làm vậy? Một nhà hàng tư nhân không mở cửa công khai, khách đến đều là người quen. Nơi đó nằm ở ngoại ô trong một căn biệt thự, môi trường và gu thẩm mỹ đều tuyệt vời.
Tô Nam từng tới vài lần cùng Tần Du, cần đặt trước, có lẽ vì làm ăn quá tốt, lúc họ đến còn gặp không ít người quen.
Lục Kỳ và Ngụy Thành cũng ở đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô chẳng thân quen gì với họ, không cần chào hỏi, trực tiếp ngồi vào một vị trí yên tĩnh.
Thương Khiêm đưa khăn giấy cho cô lau tay, mỉm cười ôn hòa:
“Tôi luôn cảm thấy, cô Tô hình như vì lời nói lần trước của tôi mà thấy khó chịu?”
“Ừm, có chút.”
Tô Nam rất thẳng thắn, không cần giấu giếm, nếu không phản ứng chút gì, mới là chuyện lạ.
Thương Khiêm cười một tiếng:
“Là lỗi của tôi, cách làm quá đường đột, nhưng lại rất hiệu quả.”
Tô Nam: “Tôi không muốn lãng phí thời gian vào chuyện tình cảm. Ý tốt của Thương tổng, tôi xin nhận.”
“Cô Tô, tôi có thể hỏi, vì sao cô từ chối dứt khoát như vậy? Cô có điều gì không hài lòng về tôi sao?”
Nụ cười của Thương Khiêm khiến người ta dễ thả lỏng, chân thành, nghiêm túc.
Tô Nam cong nhẹ khóe mắt:
“Không, nhưng Thương tổng, nếu là liên minh thông gia thì đúng là rất hợp, chỉ là… giá trị mà một cuộc liên hôn có thể tạo ra, tôi tự mình cũng làm được.”
Thương Khiêm lập tức hiểu ý cô, nếu vì lợi ích mà liên hôn, đối với cô chẳng có gì gọi là hấp dẫn, cô không phải người đem bản thân ra đổi lấy lợi ích.
Nếu không vì lợi ích, thì giữa họ… hình như cũng không có chút tình cảm nào.
Không khí lặng đi một lát.
Thương Khiêm dịu dàng, day day thái dương, giọng pha chút áy náy.
Giọng nói trầm thấp:
“Là tôi suy xét không chu đáo, nhưng tôi không phải vì liên hôn mới tìm đến cô. Nếu tôi nói, là vì tâm tư thì sao? Tôi ngưỡng mộ cô đã rất lâu rồi.”
Tô Nam cúi mắt rót trà, nghe đến câu cuối, cổ tay khẽ run.
Hương trà lan tỏa, văng ra vài giọt, dưới ánh nước trong suốt giống như nắng hè ch.ói lọi rọi xuống chỉ dành cho một mình cô.
Tim cô trong khoảnh khắc ấy khẽ chấn động, hơi thất thần, nhưng rất nhanh, cô khôi phục bình tĩnh, giọng so với ban nãy lạnh hơn đôi chút.
“Ngoài công việc, chúng ta chẳng quen, phải nói là nhất vô sở tri*. Rất lâu trong lời Thương tổng, là bao lâu?”
---
Nhất vô sở tri: Nghĩa là không biết gì hết, hoàn toàn không hay biết gì.
Tửu Lâu Của Dạ
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









