Hai chuyện xảy ra trong cùng một ngày, muốn không liên hệ với nhau cũng khó.
Mà sau khi dân mạng đào sâu, liền phát hiện nick nhỏ của Chương Ngộ chính là người đã đăng bức ảnh rửa sạch tin cho Phó Dạ Xuyên, nhưng dù mọi người có đoán thế nào cũng vô ích. Tập đoàn Phó thị thâu tóm một công ty nhỏ, quy trình thủ tục đầy đủ, không hề có kẽ hở.
Chỉ là trong giới có không ít người cảm thấy thủ đoạn của Phó Dạ Xuyên quá tàn nhẫn, quá tuyệt tình.
Bọn họ cũng oán thán phong cách làm việc của hắn.
Chỉ đăng một tấm ảnh thôi, mà hắn vì tức giận đã đẩy người ta đến đường cùng? Nhưng không còn cách nào khác, ai có thể chống lại cơn thịnh nộ của Phó Dạ Xuyên? Một gậy này, chính là bài học!
Chuyện khó khăn lắm mới dần lắng xuống, cái tên Hứa Đằng cũng bắt đầu xuất hiện trước công chúng, tuy ấn tượng đầu tiên không tốt lắm, nhưng dựa vào gương mặt tổng tài bá đạo ấy, vẫn có nhiều người ủng hộ.
Đỗ Nham cũng phát huy giá trị của anh ta tới mức tối đa, sự kiện nối tiếp sự kiện, lúc rảnh thì livestream.
Tại tập đoàn Cự Lập, cuộc họp định kỳ của dự án rất quan trọng, bốn bên đều phải có mặt.
Khi Tô Nam tới, Lâm Ca, Phó Dạ Xuyên và Thương Khiêm đã ngồi đầy đủ trong phòng họp.
Thấy cô đến, ánh mắt mọi người bình thản, giống như hoàn toàn không biết mấy ngày nay cô là khách quen của hot search.
Không rõ vô tình hay cố ý, Phó Dạ Xuyên và Thương Khiêm ngồi đối diện nhau, mỗi người bên cạnh đều còn một chỗ trống.
Tô Nam nhìn một vòng, không biểu cảm, không suy nghĩ gì thêm, trực tiếp ngồi xuống cạnh Thương Khiêm.
Lâm Ca liếc nhìn Phó Dạ Xuyên một cái, ánh mắt đầy ẩn ý.
Tửu Lâu Của Dạ
Thương Khiêm dịu dàng đưa tài liệu họp cho cô:
“Tô tổng, chúng ta nên chúc mừng một chút, chân của Phó tổng đã hồi phục rồi.”
Một câu nói khiến tâm trạng đang chuẩn bị lấy dũng khí để mở lời của Phó Dạ Xuyên rơi xuống đáy vực. Ánh mắt hắn lạnh lẽo nhìn về phía Thương Khiêm.
Anh ta cố ý phải không? Lâm Ca: “Đúng đó đúng đó…”
Phó Dạ Xuyên: “…”
Tô Nam hơi nhếch môi, ánh mắt đầy lạnh nhạt xen chút giễu cợt.
“Vậy chúc mừng Phó tổng.” Cái tên l.ừ.a đ.ả.o c.h.ế.t tiệt!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi biểu cảm trên mặt Phó Dạ Xuyên sắp không giữ nổi nữa, hắn chỉ có thể hờ hững gật đầu:
“Cảm ơn.”
Thương Khiêm: “Thực ra gần đây tôi nhận được tin, ở nước ngoài có không ít người quan tâm đến trí tuệ nhân tạo muốn đầu tư vào dự án này. Lợi ích liên quan đến tất cả mọi người, nhưng điều kiện thì mỗi bên một kiểu.”
Lâm Ca nói:
“Nếu bơm một khoản vốn lớn vào, chắc chắn quy mô dự án sẽ được nâng lên mức khiến người ta phải ngước nhìn. Nhưng một khi tiến độ không thuận lợi, kết cục cũng sẽ mang tính hủy diệt, bắt đầu lại càng khó hơn, vì bảo vệ công nghệ cốt lõi, tôi không tán thành.”
Phó Dạ Xuyên nhếch môi:
“Chẳng phải chỉ là vì miếng bánh lớn quá nên người khác đỏ mắt, muốn đẩy chúng ta ra ngoài sao? Dù có muốn đầu tư, cũng phải cân nhắc mọi mặt, hơn nữa, chúng ta còn chưa đến bước đó.”
Thương Khiêm gật đầu, tỏ ý đồng tình.
Tô Nam hơi nhướng mày, cô càng không có ý kiến.
Suốt cuộc họp, sự phối hợp giữa Tô Nam và Thương Khiêm rất ăn ý, nhiều khi chỉ cần một ánh mắt là hiểu ý nhau.
Phó Dạ Xuyên bị phớt lờ toàn tập, trong lòng chua loét.
Vừa hết cuộc họp, Thương Khiêm lập tức nghiêng người qua, giọng ôn hòa nhìn Tô Nam:
“Tô tổng, cùng đi ăn chứ? Có món gì đặc biệt muốn ăn không?”
Tô Nam còn chưa lên tiếng, Lâm Ca đã nhanh miệng:
“Tôi cũng đi.”
Phó Dạ Xuyên: “Tôi cũng đi.”
Tô Nam: “Ồ, vậy mọi người đi đi, tôi còn có việc.”
Không khí cứng lại trong một giây, Tô Nam thong thả cầm đồ rồi rời khỏi phòng họp.
Lâm Ca nhận ra không khí là lạ, liếc nhìn Thương Khiêm.
“Thương tổng, vừa rồi anh có thể mời tất cả chúng tôi mà, chỉ mời mỗi cô Tô, dễ khiến người ta hiểu lầm lắm, không biết còn tưởng anh muốn hẹn hò riêng với cô ấy đấy.”
Thương Khiêm khẽ cười, ánh mắt nhìn thẳng vào Phó Dạ Xuyên.
“Tôi vốn dĩ là muốn vậy.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









