Càng về gần đến làng, người gặp trên đường đều là chỗ quen biết.

Mọi người thấy Lâm Xuân Đào trở về, nhìn nàng xách giỏ tre, Bùi Anh quẩy đôi thùng nước, ai nấy đều có chút kinh ngạc.

“Xuân Đào, hai đứa lên huyện đấy à?”

“Dạ thưa thẩm, chúng cháu lên huyện mua đôi thùng gánh nước ạ.”

Người đàn ông đứng cạnh phụ nữ kia tròn mắt: “Đôi thùng này không rẻ đâu nhỉ, ta nhớ cũng phải ba mươi mấy văn đấy?”

Lâm Xuân Đào mỉm cười: “Dạ phải ạ.”

Những người nghe thấy cuộc đối thoại đều đưa mắt nhìn nhau, thầm nghĩ chẳng phải mấy chị em nó bị đuổi ra khỏi nhà rồi sao? Lấy đâu ra tiền mà sắm sửa thế này? “Xuân Đào này, cháu làm gì mà kiếm được món tiền lớn vậy?”

“Nào là mua chõ, mua chậu, giờ lại cả thùng nước, tính sơ sơ cũng phải năm sáu chục văn rồi còn gì?”

Lâm Xuân Đào thở dài. Chỉ cần hái được nấm, nàng chắc chắn sẽ thường xuyên lên thành, dân làng sớm muộn cũng biết nàng bán nấm kiếm lời. Đã vậy, chi bằng nói thẳng ra cho xong, tránh để mọi người tò mò đoán già đoán non.

“Chẳng kiếm được món lớn gì đâu ạ. Dạo này trên núi sẵn nấm, cháu hái một ít mang lên thành bán lấy tiền tiêu thôi.”

“Ôi chao, cái đầu nhỏ của cháu thật lanh lợi. Dân làng mình chưa ai từng hái nấm mang đi bán bao giờ, toàn là hái về rồi ăn thôi. Thế nào, người mua có đông không?”

Lâm Xuân Đào nhướng mày, rồi cười nói: “Thẩm à, chúng cháu sao bì được với mọi người. Nếu nhà cháu có lương thực, ngoài đồng còn lúa chờ gặt, thì chỗ nấm hái được cháu cũng để ăn sạch thôi. Đằng này trong tay chẳng có gì, không nghĩ cách thì chẳng lẽ ngồi đợi c.h.ế.t đói sao?”

Lâm Xuân Đào vừa nói vừa bước đi, người đã đi xa nên kẻ hỏi chuyện cũng thôi không hỏi nữa.

Đợi nàng đi khỏi, đám đông bắt đầu xì xào bàn tán:

“Xem kìa, nhà họ Lâm cứ đinh ninh mấy chị em nó sống không nổi sẽ khóc lóc quay về, giờ xem ra còn lâu mới có chuyện đó nhé.”

“Ai mà biết được, xem chúng nó kiếm được mấy đồng tiền đã vội sắm chõ mua thùng, chậu đất bưng nước không đủ dùng hay sao? Theo tôi thấy, đúng là bọn trẻ chưa biết lo toan, chẳng biết mua lương thực mà tích trữ, có khi vài ngày là phá hết thôi.”

“Cũng phải, nấm đâu phải ngày nào cũng hái được? Đến ngày không còn nấm nữa thì chỉ có nước ngồi khóc.”

“Chứ còn gì nữa? Đúng là hạng người sống nhờ trời, vẫn còn xanh và non lắm.”

“Phải đấy, hái mấy cây nấm thì bõ bèn gì...”

Mồm thì nói vậy, nhưng trong lòng ai nấy đều đang thầm tính toán. Lâm Xuân Đào vừa dẫn các muội muội ra riêng được mấy ngày mà đã sắm sửa đủ thứ, chắc chắn việc bán nấm rất được giá. Lâm Xuân Đào hái được, bọn họ cũng hái được.

Vào đến làng, Lâm Xuân Đào bảo Bùi Anh tiện đường gánh luôn hai thùng nước về nhà. Lúc này trước sân, Lâm Xuân Hạnh đang dẫn các muội muội đứng đợi ở đầu ngõ. Nhìn thấy Lâm Xuân Đào trở về, ba chị em chạy ùa tới như bay.

“Tỷ tỷ! Tỷ phu! Hai người về rồi!”

“Hôm nay có hái được nhiều không tỷ?”

“Áo tỷ bị ướt rồi phải không? Mau vào nhà thay ra để muội đem đi giặt.”

“Tỷ ơi, chỗ nấm này là bán không hết nên xách về ạ?”

Ba đứa nhỏ đứa hỏi câu này, đứa hỏi câu nọ khiến đầu óc Xuân Đào lùng bùng. Nàng chợt nhớ đến lời bà ngoại trước lúc lâm chung, bà cứ nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng mà lẩm bẩm: “Đào Đào à, để con lại một mình thì phải làm sao đây?”

Lúc đó, dẫu nàng có cam đoan thế nào bà cũng không yên lòng. Giờ thì hay rồi, có ba muội muội này, chắc hẳn bà ngoại ở dưới suối vàng cũng không còn lo nàng cô đơn nữa.

“Mấy đứa có đói không?”

“Dạ không đói!” Ba đứa đồng thanh đáp.

Dứt lời, Xuân Hạnh chìa tay đón lấy giỏ tre nhỏ, Xuân Hà cũng chạy lại giúp nàng gỡ gùi trên lưng. Xuân Đào mỉm cười đưa hết cho các muội.

“Trong gùi có bánh táo đấy.” Nàng vừa nói xong, Đóa Nhi đã định thò tay vào lục, Xuân Hạnh liền đét nhẹ vào tay con bé: “Vào nhà đã!”

Đóa Nhi ngoan ngoãn rụt tay lại, hì hì cười đi theo vào viện.

Bánh táo sáu văn một cái, miếng lớn vuông vức, nàng mua hai cái rồi nhờ người bán cắt thành từng lát mỏng. Nàng và Bùi Anh vì đi đường xa, tay chân bám đầy bùn đất lúc hái nấm nên chưa kịp ăn, giờ mới mang về.

Vào đến viện, Xuân Hạnh cất nấm xong liền vội vàng múc nước cho hai người rửa tay. Đợi Xuân Đào rửa xong vào phòng, thấy Đóa Nhi đang ngồi xổm trước phiến đá, mắt nhìn trân trân vào miếng bánh táo.

“Sao không lấy mà ăn đi em?” Xuân Đào hỏi.

Đóa Nhi ngẩng đầu nhìn nàng: “Muội đợi tỷ ăn cùng.”

Lâm Xuân Đào gọi cả Xuân Hạnh đang ở ngoài vào, người đã đông đủ mới bắt đầu ăn. Bánh táo lúc nóng thì ngon, lúc nguội cũng không mất đi hương vị. Xuân Đào vốn không hảo ngọt, nàng thích ăn vị nguyên bản hoặc bánh nhân thịt hơn, nên chỉ ăn hai miếng rồi thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lâm Xuân Hà và Lâm Đóa Nhi thì cực kỳ thích bánh táo ngọt, nhưng nghe Xuân Đào bảo lát nữa chuẩn bị làm thịt gà rừng, hai đứa nhỏ lập tức gói chỗ bánh còn lại vào, để dành bụng ăn thịt gà.

Gian nhà này được tán cây che khuất nên hơi âm u, bù lại khoảng sân không bị che chắn nên nắng rọi cả ngày, rất ấm áp. Lâm Xuân Đào chạy ra sân phơi nắng, Bùi Anh cũng đi theo.

Hắn ngẩng đầu nhìn những cành cây đ.â.m ra trên mái nhà, hỏi Xuân Đào: “Cái cây này có chủ không nàng?”

“Chắc là không đâu, lát nữa ta đi hỏi Đại nãi nãi xem sao.”

“Nếu là cây vô chủ, vậy lát nữa mượn liềm, ta leo lên tỉa bớt cành lá đi.”

Bùi Anh nói đoạn vào nhà ôm một ít củi khô ra sân nhóm lửa đun nước.

Lâm Xuân Đào hỏi: “Làm thịt gà bây giờ sao?”

“Ừ, làm sớm một chút, gà rừng thịt dai, phải hầm lâu mới được.”

Nghe vậy, Lâm Xuân Đào vào nhà bưng một cái bát lớn, múc nửa bát nước sạch rồi bỏ thêm chút muối vào. Bùi Anh mở khóa cửa, xách một con gà rừng ra, một tay túm c.h.ặ.t mào và cánh, nhổ bớt lông ở cổ rồi nhanh tay đưa d.a.o hạ thủ. Máu gà chảy ròng ròng vào bát, con gà rừng giãy giụa vài cái rồi lịm hẳn. Chỉ loáng cái đã làm xong hai con gà, Xuân Đào nhanh ch.óng bưng bát tiết vào nhà, rồi lấy ít tro bếp phủ lên vệt m.á.u b.ắ.n trên mặt đất.

Nước trên bếp chưa sôi, Bùi Anh đặt gà lên đống cành trúc dưới chân tường, mấy người ngồi quanh sân chờ nước.

Chưa đợi được nước sôi, từ đằng xa đã vang lên tiếng nói cười. Vùng này không có hàng xóm gần kề, chắc chắn là có người đang hướng về phía nhà họ.

Bùi Anh đứng dậy xách gà vào trong phòng. Hắn vừa vào đến nơi, Xuân Đào ngoảnh lại đã thấy Trần thị — người phụ nữ vừa nói chuyện bên bờ ruộng lúc nãy — đang kiễng chân ngó nghiêng vào trong viện. Bắt gặp ánh mắt của Xuân Đào, Trần thị lập tức nở nụ cười rạng rỡ.

“Xuân Đào à, hai đứa dựng hàng rào từ bao giờ mà trông khéo thế này.” Nói đoạn, bà ta còn đưa tay rung rung thử: “Sao không buộc lại cho chắc, thế này hơi lỏng lẻo đấy.”

Lâm Xuân Đào chưa kịp lên tiếng, Xuân Hà đã bảo: “Tứ thẩm nương, thẩm rung nhẹ thôi, lát nữa chúng cháu mới buộc, kẻo thẩm lại làm đổ mất.”

“Không đổ được đâu.” Bà ta nói rồi còn ngứa tay rung thêm mấy cái nữa.

Lâm Xuân Đào khẽ nhíu mày, đứng dậy hỏi: “Thẩm đi đâu mà qua đây ạ?”

Trần thị nhìn nàng cười đầy bí hiểm, rồi vẫy tay gọi mấy đứa nhỏ phía sau: “Lại đây mau.”

Nói rồi bà ta dẫn theo hai đứa nhỏ bước thẳng vào viện, chỉ tay vào Xuân Đào bảo các con: “Gọi tỷ tỷ đi.”

Hai bé gái trông chừng bằng tuổi Lâm Xuân Hà, nghe mẹ bảo thì bèn bẽn lẽn gọi một tiếng “Tỷ tỷ”.

Tiếng gọi vừa dứt, Lâm Xuân Đào bưng hai hòn đá đến mời họ ngồi. Trần thị đảo mắt nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại ở cánh cửa trúc xanh mướt: “Ôi chao, cái cửa nhà nát này qua tay các cháu mà trông khác hẳn, làm thế nào mà hay thế?”

Bà ta định vươn tay mở cửa thì Bùi Anh từ trong bước ra, đứng chắn ngay lối đi. Thấy Bùi Anh, Trần thị giật mình có chút ngượng ngùng lùi lại.

“Thẩm ngồi bên này đi.” Lâm Xuân Đào mời mọc, Trần thị bèn ngồi xuống.

“Lúc nãy ngoài kia đông người không tiện nói, thẩm qua đây là muốn hỏi xem thường ngày các cháu vào rừng hái nấm lúc mấy giờ, có thể cho hai muội đây đi theo cùng được không?”

Lâm Xuân Đào nghe mà cạn lời. Cái núi này có lớn lắm đâu, ngày thường đám trẻ hái củi, hái hoa chạy đầy rừng, giờ hái nấm lại còn đòi nàng dẫn đi?

“Như thế lúc hái xong các cháu có thể cùng lên huyện, đi lại cũng có bạn có phường.”

Nghe lời này, sắc mặt Lâm Xuân Hạnh dần trở nên khó coi. Xuân Hà và Đóa Nhi thì ngồi một bên nghịch đất không chen vào. Lâm Xuân Đào thở dài một tiếng, chậm rãi nói: “Thẩm à, chuyện này cháu không nhận lời được đâu. Đêm hôm đường xá tối om, núi rừng lại khó đi, cháu trông nom mấy đứa Đóa Nhi còn không xuể, thêm hai muội nữa cháu thực sự gánh không nổi.”

Trần thị thấy Xuân Đào không bằng lòng, vội nói: “Ôi dào, không cần cháu phải trông đâu, cứ để chúng nó đi theo sau là được, chúng nó tự đi được mà.”

“Thẩm nói thế không đúng rồi. Đều là chị em cả, chẳng lẽ chúng nó đi sau mà trượt chân ngã cháu lại mặc kệ sao? Nếu thế lòng cháu sao yên được. Với lại hai muội còn nhỏ, thẩm đừng để chúng nó đêm hôm vất vả mà sinh sợ hãi. Nhà thẩm cũng đâu thiếu tiền, đợi lúc trời tảng sáng thẩm dẫn các muội vào rừng hái một ít về nấu bữa trưa, chẳng phải là vừa đẹp sao?”

“Thật ra thẩm không biết đấy thôi, chúng cháu đi đêm nghe tiếng chim kêu văng vẳng, Đóa Nhi cứ luôn mồm bảo có ma này ma nọ, cháu nghe mà cũng sởn cả gai ốc, nhưng vì nhà cháu chẳng còn cách nào khác mới phải liều thôi. Vài tháng nữa ruộng nhà thẩm có cái thu hoạch rồi, còn chúng cháu đến một củ khoai tây cũng không có, năm nay biết sống sao đây? Sang năm lấy đâu ra hạt giống mà gieo trồng?”

Nụ cười trên mặt Trần thị cứng đờ lại. Bà ta im lặng nhìn Lâm Xuân Đào một lúc.

“Mọi người đều bảo Xuân Đào cháu thay đổi rồi ta còn không tin, giờ mới thấy đúng là cháu khó nhờ vả hơn trước thật, chút chuyện nhỏ này cũng không nể mặt thẩm.”

Nghe câu này, Lâm Xuân Đào thấy nồng nặc mùi hờn dỗi. Nàng không nhịn được mà bật cười thành tiếng:

“Thẩm à, con người ta tất nhiên phải thay đổi chứ. Nếu cháu không thay đổi, sao cháu dám dẫn các muội muội ra riêng mà sống? Ngày trước cháu dắt các em làm thân trâu ngựa, làm lụng quần quật mà chẳng có miếng cơm vào bụng. Nay chúng cháu tự lực cánh sinh, thẩm phải mừng cho chúng cháu mới phải đạo.”

“Theo cháu thấy, đây không gọi là thay đổi, mà gọi là khôn lớn trưởng thành rồi.”

“Thẩm vạn lần đừng trách cháu không dẫn các muội đi theo. Thẩm xem, giờ chúng ta còn ngồi đây nói cười vui vẻ thế này, chứ nếu các muội theo cháu mà có bề gì, thẩm xót con lại quay sang oán hận cháu, lúc đó chẳng phải chúng ta thành kẻ thù của nhau sao?”

Lâm Xuân Đào từ chối cực kỳ dứt khoát, dẫu Trần thị có nói gì nàng cũng chỉ mỉm cười đối đãi. Trần thị cảm thấy mình như đ.ấ.m vào bị bông, đành cười gượng: “Sao ta lại trách cháu được, cháu phải lo cho ba đứa em đúng là không dễ dàng gì.”

“Cảm ơn thẩm đã thấu hiểu cho cháu.” Xuân Đào vừa nói vừa quay sang hai bé gái cười nói: “Đợi sau này có dịp tỷ đi hái nấm ban ngày, tỷ sẽ gọi các em nhé.”

Mấy đứa trẻ chưa hiểu chuyện, ngoan ngoãn gật đầu. Nụ cười gượng của Trần thị đã sắp giữ không nổi nữa, Xuân Đào bèn khéo léo đuổi khéo: “Thẩm là đi thẳng từ ngoài đồng qua đây sao?”

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện