Sau Khi Đoạn Thân, Ta Dẫn Các Em Gái Làm Ruộng Bày Sạp Làm Giàu
Chương 18: Thơm thật đấy, có độc cũng muốn ăn
Lâm Xuân Đào cũng chẳng hề giận dỗi. Chuyện nấm núc này, dẫu là loại không độc mà xào không kỹ, ăn vào cũng dễ đau bụng nôn mửa, nàng nào dám bảo chứng điều gì. Thôi thì ai biết nhìn hàng thì mua, còn nếu ai cũng sợ độc thì thôi vậy, vạn nhất người ta ăn vào có chuyện gì nàng cũng đền không nổi, chi bằng bỏ qua.
Thế nhưng vẫn có người đứng bên khuyên nhủ: "Cô nương à, loại nấm này thực sự có độc, đừng có làm hại người ta nha."
Lời khuyên can khổ tâm ấy khiến không ít người hiếu kỳ vây quanh xem náo nhiệt.
Lâm Xuân Đào thấy người tụ lại quá đông, nghĩ bụng sau này mình còn phải bán nấm dài dài, bèn nảy ra một kế.
"Chư vị nếu không tin, có thể tìm giúp ta một cái lò than, ta rửa vài cây nướng ăn ngay tại chỗ, xem xem rốt cuộc là có độc hay không, tự khắc sẽ rõ."
Nghe nàng nói vậy, mọi người đều ngẩn ra, rồi lập tức có người chạy đi mượn một cái lò lò than của cửa hàng phía sau.
Lâm Xuân Đào mượn bà lão bán bánh một chiếc xiên tre, rửa sạch bốn năm cây nấm đỏ, xé nhỏ rồi xiên vào bắt đầu nướng.
Chỉ một lát sau, mùi hương từ những cây nấm bắt đầu tỏa ra ngào ngạt. Vì không có muối, Lâm Xuân Đào nướng nấm hơi khô một chút, như vậy vừa thơm nồng lại vừa dai giòn, ăn vào càng thêm đậm đà.
Đợi nấm chín hẳn, nàng tiên phong nếm một miếng, quả thực rất thơm. Nàng chia cho Bùi Anh một ít, Bùi Anh vốn chẳng rõ chuyện nấm này có độc hay không, nhưng Xuân Đào đã ăn thì hắn cũng dám ăn.
Ba miếng nấm vào miệng, mắt Bùi Anh bỗng sáng lên. Sao hắn cảm thấy nấm nướng kiểu này còn ngon hơn cả món xào tối qua nhỉ? Có điều ít quá, nướng có một xiên mà khi khô lại chỉ vừa vặn một miếng.
Thấy Bùi Anh thích, Lâm Xuân Đào lại chia cho hắn thêm mấy miếng nữa, chỗ còn lại nàng ăn sạch.
Đám người vây quanh bấy giờ đã quên bẵng chuyện độc hay không độc, chỉ thấy hai người kia ăn một cách ngon lành quá đỗi. Không ít người bắt đầu rục rịch, thầm nghĩ hay là mua một ít về nếm thử xem sao? Giữa lúc mọi người còn đang lưỡng lự, từ ngoài đám đông có một ông lão gầy nhỏ len vào.
"Các người xem cái gì mà đông thế?"
"Ôi chao, nhiều nấm đỏ thế này sao?"
Có người nhận ra ông lão, cười đáp: "Là Hà đại phu đấy à! Chúng tôi đang xem tiểu cô nương này nướng nấm ăn. Mọi người bảo nấm có độc, con bé lại bảo không, nên nó nướng ăn để làm tin đấy."
"Chà chà, thật là phí phạm của trời! Nấm đỏ quý giá thế này mà đem nướng ăn, ta nói các người chẳng biết thưởng thức gì cả."
"Bao nhiêu tiền một cân, ta lấy hết chỗ này." Ông lão tinh gầy nhìn Xuân Đào hỏi.
Chưa đợi Xuân Đào kịp trả lời, người bên cạnh đã hỏi: "Hà đại phu, nấm này thật sự không có độc sao? Nếu không độc chúng tôi cũng muốn mua một ít, ngài mua nhiều thế sao ăn hết được?"
Lão nhân cười đáp: "Ăn không hết thì ta mua về phơi khô làm t.h.u.ố.c, các người đừng có tranh. Loại nấm này hợp nhất là phơi khô để hầm canh, xào ăn không ngon bằng đâu. Muốn xào ăn thì mua loại nấm Thanh Đầu trong giỏ tre của con bé kia kìa."
Thấy người nọ vẫn chưa chịu đi, ông lão bồi thêm: "Đợi ta phơi khô rồi, các ngươi cứ đến tiệm t.h.u.ố.c của ta mà mua."
"Hiếm khi thấy được cả gùi nấm đỏ thế này, ít quá ta cũng lười phơi. Nha đầu, bán bao nhiêu tiền một cân?"
Câu hỏi này làm khó Lâm Xuân Đào. Xem ra trên chợ chẳng ai bán nấm đỏ nên nàng cũng không biết giá cả ra sao. Nàng đắn đo một hồi rồi báo đại một cái giá: "Mười bốn văn một cân ạ."
Hà đại phu gật đầu, cũng chẳng thèm mặc cả, chỉ vẫy tay: "Gánh giúp ta về tiệm t.h.u.ố.c đi."
"Dạ!" Lâm Xuân Đào cười rạng rỡ, giúp Bùi Anh xốc lại gùi nấm trên lưng, nàng xách giỏ tre nhỏ đi theo sau.
Đám người phía sau vẫn không ngừng bàn tán: "Hóa ra không độc thật, nhìn con bé kia bước đi vẫn vững vàng lắm."
"Hà đại phu đã mua hết thì chắc chắn không độc, khéo lại là vị t.h.u.ố.c quý cũng nên."
Lâm Xuân Đào thầm mỉm cười, chuyện này kể ra cũng thật thú vị.
Tiệm t.h.u.ố.c nằm không xa cổng chợ. Đến nơi cân xong xuôi, ông lão sai d.ư.ợ.c đồng mang ra một cái mẹt tre, tự tay nhặt từng cây nấm từ gùi bỏ vào mẹt. Ban đầu Xuân Đào định nhặt giúp, nhưng sau đó mới nhận ra ông lão đang kiểm tra xem có cây nấm độc nào lẫn vào không. Thế là nàng im lặng đứng bên cạnh chờ đợi.
Dọn dẹp xong, Hà đại phu đi rửa tay rồi tính tiền cho nàng. Vừa tính ông vừa hỏi: "Cháu hái được nhiều nấm đỏ thế này ở ngọn núi nào vậy?"
Lâm Xuân Đào cũng chẳng giấu giếm, báo tên ngọn núi ra. Hà đại phu nói: "Lần sau hái được nhiều thế này thì cứ gánh thẳng đến đây, ta thu mua hết cho."
Lâm Xuân Đào cười đáp: "Dạ được, Hà đại phu chỉ thu nấm đỏ thôi ạ?"
Ông lão nhìn nàng cười: "Nấm Mối cũng được." Vừa nói ông vừa đưa tiền qua, "Đây, hai mươi mốt cân, tổng cộng hai trăm chín mươi tư văn."
Lâm Xuân Đào nhận lấy tiền đồng: "Vậy lần sau hái được cháu sẽ mang thẳng tới tiệm của ngài." Nói đoạn, nàng dùng tiền đó mua thêm một cân gừng khô trong tiệm t.h.u.ố.c.
Nấm đỏ đã bán sạch, Lâm Xuân Đào tính toán chỗ nấm trong giỏ tre sẽ không bán nữa mà mang về nấu với thịt gà rừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Rời tiệm t.h.u.ố.c, hai người ra cổng chợ trả cân. Lâm Xuân Đào nhìn Bùi Anh nói: "Chúng ta vẫn nên mua một đôi thùng gánh nước về đi, nếu không dùng nước bất tiện quá."
Bùi Anh gật đầu tán thành. Hai người vừa định bước vào trong chợ thì từ xa vang lên tiếng kêu hốt hoảng: "Tránh ra! Mau tránh ra!"
Lâm Xuân Đào giật mình ngoảnh lại, thấy một con ngựa điên đang kéo theo một người lao vùn vụt về phía này. Bùi Anh nhanh mắt lẹ tay kéo nàng sang một bên. Phía trước có mấy đứa trẻ đang chơi đùa, đứng ngây ra nhìn con ngựa lao tới.
Lâm Xuân Đào theo bản năng muốn chạy lại cứu đứa trẻ, nhưng bị Bùi Anh giữ c.h.ặ.t: "Đứng đây đợi ta."
Chỉ thấy hắn rút cây d.a.o đồ tể bên hông ném mạnh ra, c.h.é.m đứt sợi dây cương đang kéo người trên đất, rồi chính mình lao lên tóm lấy dây cương, ghì mạnh khiến con ngựa phải quẹo đầu sang hướng khác.
Con ngựa bị Bùi Anh giữ c.h.ặ.t, l.ồ.ng lộn tại chỗ, vó sau tung cao đá loạn xạ, mặt đất chẳng mấy chốc đã bị dẫm nát bét. Một lát sau, con ngựa ngã quỵ, Bùi Anh nhanh ch.óng dùng dây cương quấn c.h.ặ.t c.h.â.n ngựa lại.
Đám đông vây quanh thở phào nhẹ nhõm, tiếng vỗ tay vang dội. Lâm Xuân Đào vẫn còn chưa hoàn hồn, vội chạy lại gần.
"Huynh có sao không?"
Bùi Anh cúi nhìn đôi bàn tay bị dây cương cứa rách da, chảy chút m.á.u.
"Không sao, chỉ trầy da thôi."
Lâm Xuân Đào xót xa: "Vào tiệm t.h.u.ố.c nhờ đại phu băng bó lại đi."
Lời vừa dứt, Bùi Anh bỗng mỉm cười: "Chỉ là vết thương nhỏ thôi, không cần băng bó đâu."
Đang định nói thêm thì mấy tên tiểu sai chạy tới, mặt mũi hoảng hốt lao về phía nam t.ử nằm dưới đất.
"Thiếu gia! Thiếu gia! Ngài có sao không?"
Lâm Xuân Đào cau mày nhìn, người kia đôi ủng đã mất, hai chân và bàn chân bị ngựa kéo lê trên mặt đất nên m.á.u thịt nát bét, mặt mũi và khuỷu tay cũng bị trầy xước nghiêm trọng. Chẳng biết ngựa bị kinh động thế nào, cũng chẳng rõ có bị thương tổn đến đầu hay nội tạng hay không.
Mấy tên tiểu sai vội giải dây cương quấn trên người hắn ra, lật người lại. Người vẫn còn sống.
Bùi Anh đi tới nhặt cây d.a.o cắm trên đất lên, lau sạch rồi cất đi. Người nằm đó và đám tiểu sai kia xem chừng là thiếu gia nhà quyền quý, để tránh rắc rối không đáng có, Xuân Đào giục Bùi Anh đi mua thùng rồi về.
Sau khi hai người đi khỏi không lâu, một cặp vợ chồng trung niên ăn vận sang trọng vội vã chạy đến đưa thiếu niên kia đi.
Bùi Anh khăng khăng không vào y quán, Xuân Đào cũng chẳng ép, hai người tiếp tục đi vào chợ.
"Huynh có gì cần mua không?" Lâm Xuân Đào hỏi.
"Mua một cuộn dây thừng về buộc hàng rào tre, ngoài ra không còn gì."
Lâm Xuân Đào gật đầu, dẫn hắn đến sạp bán thùng gỗ mua lấy một đôi, thấy tấm thớt gỗ được mài nhẵn nhụi giá cũng rẻ nên nàng mua luôn một chiếc. Sau đó họ tìm mua dây thừng, rồi nghĩ đến các muội muội ở nhà, Xuân Đào mua thêm hai miếng bánh táo mang về.
Trong nhà thiếu thốn đủ đường, cái gì cũng cần mua, nhưng nếu hỏi nàng muốn mua gì nhất, thì đó chắc chắn là một xấp vải để may đồ thay đổi. Mùa hè mưa nhiều, nàng lại thường xuyên vào núi, không thể cứ mỗi lần làm ướt áo là lại rơi vào cảnh không có đồ thay như hôm đầu mới tỉnh dậy. Nếu không đủ tiền may cho mỗi người một bộ, thì may trước một bộ để mọi người luân phiên thay cũng tốt.
Bùi Anh nhìn Xuân Đào đang im lặng trầm tư, hắn mím môi mấy lần định nói lại thôi. Mãi đến khi Xuân Đào nhận ra ánh mắt của hắn, hai người bốn mắt nhìn nhau, Bùi Anh mới lên tiếng: "Lần sau lên thành, nàng vào tiệm vải may lấy một bộ y phục mới đi?"
Lâm Xuân Đào hơi nhíu mày, cúi nhìn bộ đồ cũ nát không vừa thân của mình.
"Không... ý ta là, ở quê ta thành thân thì phu quân phải tặng vải mới cho tân nương làm hỷ phục, nàng cứ đi chọn vải đi."
Lâm Xuân Đào mỉm cười, nàng cứ ngỡ Bùi Anh chê mình ăn mặc lôi thôi. Nhưng quả thực bộ dạng nàng hiện giờ rất t.h.ả.m hại. Ở Song T.ử trại, nhiều nhà tuy nghèo có miếng vá nhưng ít ra đồ còn vừa người, chẳng như bốn chị em nàng, tay áo ngắn một mẩu, ống quần hụt một đoạn, chẳng qua vì quá gầy nên mới miễn cưỡng mặc được, chứ nếu béo lên chút là chịu c.h.ế.t.
"Vậy tân nương cần tặng gì cho tân lang?" Lâm Xuân Đào hỏi. Bùi Anh ngẩn người một lát rồi nhàn nhạt đáp: "Không cần tặng gì cả."
Xuân Đào mỉm cười nhìn hắn. Thời cổ đại đa số là cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, lúc ấy vì tình thế cấp bách nàng mới chọn người trước mặt làm lá chắn, chưa từng nghĩ đến chuyện vợ chồng thực thụ. Nàng không biết tâm tư của Bùi Anh, cũng chẳng dám đường đột nói ra ý mình, chỉ đành tạm thời nương tựa nhau sống qua ngày, tới đâu hay tới đó.
"Chuyện đó không vội, tiền huynh dành dụm cứ giữ lấy. Dạo này mưa nhiều nấm mọc nhanh, ta sẽ sớm tích đủ tiền may áo thôi. Đợi ta góp đủ rồi, hai ta cùng đi mua vải."
Nghĩ một lát, nàng bổ sung thêm: "Mấy ngày qua ta vẫn ngại chưa nói, sau này ta định sẽ đón cả ba muội muội về sống chung. Nếu huynh có ý kiến gì thì cứ nói thẳng, ta đều hiểu cả."
"Ta không có ý kiến gì. Ta không có người thân, sau này sẽ xem các muội ấy như em gái ruột, nhà đông người cho vui cửa vui nhà." Bùi Anh bình thản đáp.
Lâm Xuân Đào gật đầu, nhìn về phía rặng núi xa xa. Trời Ích Châu rất xanh, mây sà xuống thấp, sau cơn mưa trời lại sáng, từng đóa mây trắng muốt như kẹo bông gòn lơ lửng trên không trung. Cỏ cây trong rừng, hoa màu dưới ruộng đều được trận mưa đêm rửa sạch sẽ, lộ ra sắc màu chân thực nhất: xanh thẫm, xanh non, xanh mướt. Trên núi, hoa trà nở rộ từng chùm trắng hồng đan xen, đẹp không sao tả xiết.
Trận mưa đêm qua thấm đẫm đất trời, hôm nay đất ruộng còn ẩm ướt, mọi người thường đợi đất khô bớt mới xuống đồng, nếu không sẽ làm đất bị nén c.h.ặ.t. Dân làng chỉ đeo gùi cầm liềm đứng trên bờ cắt cỏ dại. Còn trong rừng núi, đâu đâu cũng thấy bóng dáng những đứa trẻ đang mải mê hái nấm.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









