Nam Đồ và Seaver định tặng quà để cảm ơn Triệu cô nương đã giải đáp thắc mắc. Nhưng Triệu cô nương lại chẳng hứng thú với quà, trái lại nàng để mắt tới truyện tranh của Seaver.
"Trong sách kể chuyện của cậu mà lại có nhiều tranh vẽ thế này." Triệu cô nương tấm tắc: "Vẽ đẹp quá, sinh động quá, đúng là thú vị vô cùng!"
Truyện tranh là Nam Đồ mua cho Seaver. Anh ở tiệm cơm suốt, học toàn mấy câu bình luận món ăn, Nam Đồ nghĩ mãi cũng không ổn, nên mua cho anh vài quyển truyện tranh, vừa học chữ vừa nhìn tranh hiểu ý.
Nam Đồ chợt nảy ra ý tưởng: "Hai người có thể trao đổi đọc sách, như vậy sẽ được đọc nhiều hơn mà."
Triệu cô nương nói: "Nhưng ta chỉ có một quyển truyện, lại còn là quyển giữa của một bộ truyện dài." Không đầu không cuối đã đành, còn bị nàng đọc tới sắp nát luôn rồi.
Nam Đồ liếc mắt ra hiệu cho Seaver, tuy anh không hiểu Nam Đồ muốn gì, nhưng cũng hiểu ý, chậm rãi chọn ra vài quyển truyện tranh, nói: "Những quyển này ta đọc rồi, cho cô mượn đọc."
Triệu cô nương ôm lấy mấy cuốn truyện tranh vào lòng, vui vẻ nói: "Ta lập tức mang sách của ta đến cho cậu."
Nàng tung tăng chạy khỏi tiệm, rồi chẳng mấy chốc đã quay lại, mang theo một quyển sách cũ bìa rơi mất, còn phải khâu lại gáy, đưa cho Nam Đồ.
Nam Đồ cẩn thận lật xem, sợ làm rách món "di sản văn hóa" này nên mười phút mới đọc được hai trang.
Xem ra muốn đọc hết quyển truyện này, vài ba ngày là không xong.
TBC
Sau khi trò chuyện với Triệu cô nương xong, Seaver cắm đầu nghiên cứu mấy ngày liền, ngay cả truyện tranh yêu thích cũng chẳng thèm ngó.
Hôm nay vừa gặp Nam Đồ, anh liền kéo cô ra một bên, chỉ vào chiếc hộp vuông một thước đặt trên bàn.
Chiếc hộp toàn thân bạc trắng, tạo hình giống như một chiếc vỏ sò tinh xảo, nắp hộp hơi nhô lên, khắc theo đường vân của vỏ sò, viền cạnh được xử lý mượt mà bóng loáng, ánh lên lớp sáng dịu như ánh trăng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đây là gì vậy?" Nam Đồ kinh ngạc hỏi.
"Chính là két sắt mà em từng nói, anh làm được rồi."
"Két sắt?" Nam Đồ lúc này mới phản ứng lại.
Ban đầu là do thu nhập tiệm cơm ngày càng khả quan, Nam Đồ bèn buột miệng nói mình cũng nên giống như rồng, có một nơi cất giữ bảo vật riêng.
Trong tay cô cũng không ít đồ đáng giá, chỉ riêng túi tiền vàng kiếm được từ thế giới ma pháp mà không đổi qua hệ thống nữa đã nặng trĩu cả túi, để đâu cũng không yên tâm. Cô chỉ có chừng đó bảo vật thôi mà đã thấy bất an như vậy, bảo sao người ta bước chân vào địa bàn kho báu của rồng thì sẽ chọc giận nó đến mức long trời lở đất.
Seaver lúc đó hỏi: "Có cần mua đất trước không?" Anh đã hiểu ra ở thế giới của Nam Đồ, lãnh địa không phải ai mạnh thì chiếm, mà phải bỏ tiền ra mua rồi mới có thể xây dựng kho báu. Về việc chọn vị trí xây dựng kho báu thì anh lại có ít nhiều kinh nghiệm, ví dụ như đào xuống bao nhiêu mét thì địa chất ổn định, hoặc đào đến loại đá nào thì nên dừng lại, đều có thể đưa ra đề xuất cho Nam Đồ.
Nam Đồ: "Đồ đạc cũng chưa đến mức cần xây cả kho chứa."
Cô giơ tay ra làm động tác mô tả kích thước: "Em chỉ cần mua một cái két sắt là đủ rồi."
Kết quả là két sắt còn chưa mua, Seaver đã tặng cô một cái rồi.
Nam Đồ vừa nhìn thấy chiếc hộp bạc này, lập tức hiểu vì sao Seaver lại tìm Triệu cô nương để hỏi chuyện luyện khí.
Màu bạc quen thuộc thế này, chẳng phải là dùng chính vảy rồng của anh sao? Nam Đồ: "Anh nhổ vảy của mình à? Nhổ ở đâu? Có đau không?" Cô vốn tưởng Seaver muốn tận dụng mấy mảnh vảy của Augustin, ai ngờ anh lại lấy chính mình ra làm thử nghiệm.
"Trong sách kể chuyện của cậu mà lại có nhiều tranh vẽ thế này." Triệu cô nương tấm tắc: "Vẽ đẹp quá, sinh động quá, đúng là thú vị vô cùng!"
Truyện tranh là Nam Đồ mua cho Seaver. Anh ở tiệm cơm suốt, học toàn mấy câu bình luận món ăn, Nam Đồ nghĩ mãi cũng không ổn, nên mua cho anh vài quyển truyện tranh, vừa học chữ vừa nhìn tranh hiểu ý.
Nam Đồ chợt nảy ra ý tưởng: "Hai người có thể trao đổi đọc sách, như vậy sẽ được đọc nhiều hơn mà."
Triệu cô nương nói: "Nhưng ta chỉ có một quyển truyện, lại còn là quyển giữa của một bộ truyện dài." Không đầu không cuối đã đành, còn bị nàng đọc tới sắp nát luôn rồi.
Nam Đồ liếc mắt ra hiệu cho Seaver, tuy anh không hiểu Nam Đồ muốn gì, nhưng cũng hiểu ý, chậm rãi chọn ra vài quyển truyện tranh, nói: "Những quyển này ta đọc rồi, cho cô mượn đọc."
Triệu cô nương ôm lấy mấy cuốn truyện tranh vào lòng, vui vẻ nói: "Ta lập tức mang sách của ta đến cho cậu."
Nàng tung tăng chạy khỏi tiệm, rồi chẳng mấy chốc đã quay lại, mang theo một quyển sách cũ bìa rơi mất, còn phải khâu lại gáy, đưa cho Nam Đồ.
Nam Đồ cẩn thận lật xem, sợ làm rách món "di sản văn hóa" này nên mười phút mới đọc được hai trang.
Xem ra muốn đọc hết quyển truyện này, vài ba ngày là không xong.
TBC
Sau khi trò chuyện với Triệu cô nương xong, Seaver cắm đầu nghiên cứu mấy ngày liền, ngay cả truyện tranh yêu thích cũng chẳng thèm ngó.
Hôm nay vừa gặp Nam Đồ, anh liền kéo cô ra một bên, chỉ vào chiếc hộp vuông một thước đặt trên bàn.
Chiếc hộp toàn thân bạc trắng, tạo hình giống như một chiếc vỏ sò tinh xảo, nắp hộp hơi nhô lên, khắc theo đường vân của vỏ sò, viền cạnh được xử lý mượt mà bóng loáng, ánh lên lớp sáng dịu như ánh trăng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đây là gì vậy?" Nam Đồ kinh ngạc hỏi.
"Chính là két sắt mà em từng nói, anh làm được rồi."
"Két sắt?" Nam Đồ lúc này mới phản ứng lại.
Ban đầu là do thu nhập tiệm cơm ngày càng khả quan, Nam Đồ bèn buột miệng nói mình cũng nên giống như rồng, có một nơi cất giữ bảo vật riêng.
Trong tay cô cũng không ít đồ đáng giá, chỉ riêng túi tiền vàng kiếm được từ thế giới ma pháp mà không đổi qua hệ thống nữa đã nặng trĩu cả túi, để đâu cũng không yên tâm. Cô chỉ có chừng đó bảo vật thôi mà đã thấy bất an như vậy, bảo sao người ta bước chân vào địa bàn kho báu của rồng thì sẽ chọc giận nó đến mức long trời lở đất.
Seaver lúc đó hỏi: "Có cần mua đất trước không?" Anh đã hiểu ra ở thế giới của Nam Đồ, lãnh địa không phải ai mạnh thì chiếm, mà phải bỏ tiền ra mua rồi mới có thể xây dựng kho báu. Về việc chọn vị trí xây dựng kho báu thì anh lại có ít nhiều kinh nghiệm, ví dụ như đào xuống bao nhiêu mét thì địa chất ổn định, hoặc đào đến loại đá nào thì nên dừng lại, đều có thể đưa ra đề xuất cho Nam Đồ.
Nam Đồ: "Đồ đạc cũng chưa đến mức cần xây cả kho chứa."
Cô giơ tay ra làm động tác mô tả kích thước: "Em chỉ cần mua một cái két sắt là đủ rồi."
Kết quả là két sắt còn chưa mua, Seaver đã tặng cô một cái rồi.
Nam Đồ vừa nhìn thấy chiếc hộp bạc này, lập tức hiểu vì sao Seaver lại tìm Triệu cô nương để hỏi chuyện luyện khí.
Màu bạc quen thuộc thế này, chẳng phải là dùng chính vảy rồng của anh sao? Nam Đồ: "Anh nhổ vảy của mình à? Nhổ ở đâu? Có đau không?" Cô vốn tưởng Seaver muốn tận dụng mấy mảnh vảy của Augustin, ai ngờ anh lại lấy chính mình ra làm thử nghiệm.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









