Phần bột gạo này lấy ra, nhào thành thỏi dài, cắt thành khúc bằng đốt ngón tay, để nguội rồi trộn với sa tế dùng làm mì da gạo nóng lúc trước, mùi thơm cay nồng lan toả ngay lập tức.
Bánh gạo hấp kiểu này đem chiên miếng, ngoài giòn trong dẻo, mùi vị rất riêng. Cũng có thể rưới mật ong hoặc nước đường nâu khi còn nóng, biến thành món tráng miệng.
Ngoài ra, gạo nếp cũng là gạo, vậy bánh nếp cũng là bánh gạo hấp.
Thật ra Nam Đồ còn làm hai loại bánh gạo hấp, một loại giống với loại Diệp Tri Ngô nhắc tới, chỉ là thất bại nên không đem ra bàn ăn.
Món thất bại đó là bánh gạo sữa hấp, dùng gạo ngâm qua đêm, xay nhuyễn với sữa và đường, cho vào nồi hấp chín. Nhưng không biết sai ở khâu nào, thành phẩm ăn không ngon, giống cháo nguội đông lại, không có chút dẻo dai, mà bở rời tơi tả.
Mặc dù bánh gạo sữa hấp thất bại, nhưng món bánh gạo cay lạnh lần này lại rất đúng với tiêu chuẩn tay nghề thường ngày của Nam Đồ: thơm ngon, kích thích vị giác, dù chỉ dùng gạo thường và bỏ qua bước giã nhuyễn, kết cấu vẫn mềm dẻo, hương gạo đậm đà, vị chua cay sảng khoái.
Trong lúc mọi người nếm thử bánh gạo, Nam Đồ vô tình hay cố ý quan sát thần sắc của Triệu cô nương, phát hiện nàng chẳng có biểu hiện gì đặc biệt, trong lòng có chút thất vọng.
Vô Cực trưởng lão chỉ ăn một miếng đã nhận ra đây là gia vị từng dùng cho món mì da gạo nóng, ông muốn mua một ít tương cay đã pha sẵn từ Nam Đồ.
"Minh..." Ông liếc nhìn Diệp Tri Ngô, liền sửa lời: "Minh cô nương có mang cho ta ít rau dại tươi non, mà ta vụng về nấu thế nào cũng chẳng ra hồn, chi bằng mua ít tương về trộn ăn còn hơn."
Đệ t.ử tiên môn vào bí cảnh còn thấy gì cũng lạ, bận rộn đủ thứ việc. Nhưng những vị trưởng lão như họ thì khác, Ức Linh Vực vốn không thích hợp tu luyện, cũng chẳng có pháp bảo hay linh d.ư.ợ.c lọt vào mắt xanh họ. Mỗi ngày chỉ có thể ngồi không, buồn tẻ vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cũng khó trách lần nào bí cảnh mở ra, nhiệm vụ vào trong trông nom đệ t.ử cũng không ai muốn nhận.
Từ khi Minh Ngọc tiên t.ử và Huyền Thanh Quân đến Trấn Mộ Vân, ngoài chuyện ghé Tiệm cơm Nam Lai ăn đều đặn mỗi ngày, hai người bọn họ hoàn toàn tự tìm thú vui riêng, thực sự sống như một cặp phu thê phàm nhân. Họ đã sửa lại hàng rào quanh căn nhà nhỏ, còn định đóng thêm đồ nội thất mới, thường xuyên cùng nhau lên núi hái rau dại nấm rừng... có cảm giác rất dân dã.
TBC
Hái được nhiều không ăn hết còn mang cho Vô Cực trưởng lão một ít.
Vô Cực trưởng lão vốn xuất thân nghèo khó, biết nấu nướng sơ sài, nhưng bao năm tu đạo đã quên sạch hết mấy kỹ năng đó. Lúc nhận được rau dại, ông tùy tiện nấu lên, thật sự không nuốt nổi. Có nước chấm của Nam Đồ rồi thì không lo nữa, đến cỏ dại trộn với nó cũng thấy ngon lành.
Nam Đồ múc cho Vô Cực trưởng lão một ít tương cay, còn chỉ ông cách pha gia vị cho ngon hơn, làm ông hài lòng rời đi.
Triệu cô nương cũng chuẩn bị đi, nhưng bị Nam Đồ giữ lại nói có chuyện muốn thỉnh giáo.
Thật ra người muốn hỏi là Seaver. Chính là vấn đề về luyện khí, làm thế nào biến hình được vảy rồng mà không làm tổn hại đến kết cấu của nó, để có thể dùng làm một phần của pháp khí.
Triệu cô nương vốn nhàn rỗi, giờ thấy Trấn Mộ Vân náo nhiệt, tâm trạng vui vẻ nên cũng chẳng giữ gì làm bí mật, cặn kẽ kể lại cách mình luyện vảy rồng đỏ.
Hai người không cùng hệ thống, Nam Đồ làm người phiên dịch ở giữa, dịch rất nhiều câu đến bản thân cũng chẳng hiểu rõ, còn phải trải qua mấy lượt đối thoại kiểu "gà nói vịt nghe", cuối cùng Seaver mới gật đầu, dường như đã hiểu.
Bánh gạo hấp kiểu này đem chiên miếng, ngoài giòn trong dẻo, mùi vị rất riêng. Cũng có thể rưới mật ong hoặc nước đường nâu khi còn nóng, biến thành món tráng miệng.
Ngoài ra, gạo nếp cũng là gạo, vậy bánh nếp cũng là bánh gạo hấp.
Thật ra Nam Đồ còn làm hai loại bánh gạo hấp, một loại giống với loại Diệp Tri Ngô nhắc tới, chỉ là thất bại nên không đem ra bàn ăn.
Món thất bại đó là bánh gạo sữa hấp, dùng gạo ngâm qua đêm, xay nhuyễn với sữa và đường, cho vào nồi hấp chín. Nhưng không biết sai ở khâu nào, thành phẩm ăn không ngon, giống cháo nguội đông lại, không có chút dẻo dai, mà bở rời tơi tả.
Mặc dù bánh gạo sữa hấp thất bại, nhưng món bánh gạo cay lạnh lần này lại rất đúng với tiêu chuẩn tay nghề thường ngày của Nam Đồ: thơm ngon, kích thích vị giác, dù chỉ dùng gạo thường và bỏ qua bước giã nhuyễn, kết cấu vẫn mềm dẻo, hương gạo đậm đà, vị chua cay sảng khoái.
Trong lúc mọi người nếm thử bánh gạo, Nam Đồ vô tình hay cố ý quan sát thần sắc của Triệu cô nương, phát hiện nàng chẳng có biểu hiện gì đặc biệt, trong lòng có chút thất vọng.
Vô Cực trưởng lão chỉ ăn một miếng đã nhận ra đây là gia vị từng dùng cho món mì da gạo nóng, ông muốn mua một ít tương cay đã pha sẵn từ Nam Đồ.
"Minh..." Ông liếc nhìn Diệp Tri Ngô, liền sửa lời: "Minh cô nương có mang cho ta ít rau dại tươi non, mà ta vụng về nấu thế nào cũng chẳng ra hồn, chi bằng mua ít tương về trộn ăn còn hơn."
Đệ t.ử tiên môn vào bí cảnh còn thấy gì cũng lạ, bận rộn đủ thứ việc. Nhưng những vị trưởng lão như họ thì khác, Ức Linh Vực vốn không thích hợp tu luyện, cũng chẳng có pháp bảo hay linh d.ư.ợ.c lọt vào mắt xanh họ. Mỗi ngày chỉ có thể ngồi không, buồn tẻ vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cũng khó trách lần nào bí cảnh mở ra, nhiệm vụ vào trong trông nom đệ t.ử cũng không ai muốn nhận.
Từ khi Minh Ngọc tiên t.ử và Huyền Thanh Quân đến Trấn Mộ Vân, ngoài chuyện ghé Tiệm cơm Nam Lai ăn đều đặn mỗi ngày, hai người bọn họ hoàn toàn tự tìm thú vui riêng, thực sự sống như một cặp phu thê phàm nhân. Họ đã sửa lại hàng rào quanh căn nhà nhỏ, còn định đóng thêm đồ nội thất mới, thường xuyên cùng nhau lên núi hái rau dại nấm rừng... có cảm giác rất dân dã.
TBC
Hái được nhiều không ăn hết còn mang cho Vô Cực trưởng lão một ít.
Vô Cực trưởng lão vốn xuất thân nghèo khó, biết nấu nướng sơ sài, nhưng bao năm tu đạo đã quên sạch hết mấy kỹ năng đó. Lúc nhận được rau dại, ông tùy tiện nấu lên, thật sự không nuốt nổi. Có nước chấm của Nam Đồ rồi thì không lo nữa, đến cỏ dại trộn với nó cũng thấy ngon lành.
Nam Đồ múc cho Vô Cực trưởng lão một ít tương cay, còn chỉ ông cách pha gia vị cho ngon hơn, làm ông hài lòng rời đi.
Triệu cô nương cũng chuẩn bị đi, nhưng bị Nam Đồ giữ lại nói có chuyện muốn thỉnh giáo.
Thật ra người muốn hỏi là Seaver. Chính là vấn đề về luyện khí, làm thế nào biến hình được vảy rồng mà không làm tổn hại đến kết cấu của nó, để có thể dùng làm một phần của pháp khí.
Triệu cô nương vốn nhàn rỗi, giờ thấy Trấn Mộ Vân náo nhiệt, tâm trạng vui vẻ nên cũng chẳng giữ gì làm bí mật, cặn kẽ kể lại cách mình luyện vảy rồng đỏ.
Hai người không cùng hệ thống, Nam Đồ làm người phiên dịch ở giữa, dịch rất nhiều câu đến bản thân cũng chẳng hiểu rõ, còn phải trải qua mấy lượt đối thoại kiểu "gà nói vịt nghe", cuối cùng Seaver mới gật đầu, dường như đã hiểu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









