"Hộp này chỉ dùng hai mảnh vảy thôi." Seaver nói: "Không đau chút nào."
Nam Đồ nửa tin nửa ngờ: "Anh làm một lần là thành công luôn à?"
Seaver lảng đi chỗ khác, tay áo rũ xuống che đi một vệt đỏ bên trong cổ tay.
Nam Đồ dịu giọng: "Seaver, em rất vui khi nhận được món quà của anh, nhưng em không muốn món quà này phải trả giá bằng việc làm tổn thương anh. Két sắt dùng chất liệu gì cũng được, nếu thật sự muốn dùng vảy rồng, có thể chọn của con rồng khác mà."
"Hộp cất báu vật rất quan trọng, anh không muốn em dùng vảy của rồng khác." Seaver cam kết: "Chỉ lần này thôi."
Anh mong chờ: "Em không mở thử xem sao?"
Anh đã bỏ ra biết bao công sức như vậy, Nam Đồ cũng không nỡ trách móc gì thêm, đành chuyển ánh mắt sang chiếc hộp vỏ sò bạc đặt trên bàn, đưa tay ra.
Vừa chạm vào chiếc hộp mát lạnh đó, nắp hộp lập tức tự động mở ra, lộ ra không gian bên trong, Nam Đồ tiện tay đặt một món đồ trang trí bên cạnh vào trong, lập tức cảm thấy khác lạ.
"Bên trong giống như là không gian gấp?" Rõ ràng món đồ kia rất to, nhưng khi bỏ vào lại chỉ chiếm một góc rất nhỏ trong hộp.
TBC
"Giống với không gian mở rộng trong Nhà trọ Hắc Đẩu." Seaver giải thích: "Khoảng... một mét khối." Anh âm thầm quy đổi ra trong đầu.
Cái này gọi là gì nhỉ, hộp bảo vật không gian tùy thân? Nam Đồ vui vẻ cầm hộp vỏ sò lên, rất nhẹ, dường như không cảm nhận được chút trọng lượng nào từ món đồ bên trong.
Nhưng cũng nảy sinh một vấn đề: nếu hộp báu của cô bị trộm thì sao? Nhỏ gọn nhẹ như thế, còn chẳng có khóa, chẳng phải tiện tay cho kẻ trộm sao? Seaver bảo Nam Đồ gọi người khác thử xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nam Đồ liền gọi Tân Hoan và Diệp Tri Ngô đến, hai người dùng hết sức bình sinh, Diệp Tri Ngô còn dùng cả linh lực, cũng không nhúc nhích nổi chiếc hộp nhỏ trông nhẹ tênh kia dù chỉ một chút.
Họ lại thử mở hộp, nắp hộp giống như vỏ sò đóng kín, dù có dùng mọi cách cạy, đục, chiếc hộp vẫn nguyên vẹn, thậm chí không có lấy một vết xước.
Nói cách khác ngoài Nam Đồ ra, không ai có thể mở hoặc di chuyển được chiếc hộp này. Đây mới thật sự là két sắt.
Nam Đồ sờ lên thân hộp bóng loáng mát lạnh, yêu thích không rời. Vừa về đến nhà, cô liền nhét toàn bộ số vàng bạc châu báu của mình vào đó, cuối cùng cũng có thể yên tâm rồi.
Seaver nhìn cảnh đó, càng cảm thấy may mắn vì đã làm đúng. Nếu lúc này thứ Nam Đồ đang nâng niu là vảy của Augustin thì anh chắc chắn sẽ... câu kia là gì nhỉ, đ.á.n.h đổ bình dấm chua... ?
Ngôn ngữ ở thế giới này thật sự rất thú vị, mọi thứ đều gắn liền với ẩm thực, công việc thì gọi là "bát cơm", mất việc thì gọi là "xào mực", ghen tị thì nói là "ăn giấm", dạy dỗ người khác thì gọi là "cho uống một ấm", lúc buông lời dọa nạt sẽ nói "tôi không phải người ăn chay đâu".
Thế nên, Seaver thực lòng tin rằng một đầu bếp có thể nấu ăn ngon như Nam Đồ chắc chắn sẽ có địa vị rất cao trong thế giới này. Ở một góc độ nào đó, cô đang nắm giữ hỉ nộ ái ố của rất nhiều người. Seaver từng thấy không ít người bước vào Tiệm cơm Nam Lai với vẻ mặt u sầu rồi lại rời đi với nét mặt vui vẻ. Điều đó còn thần kỳ hơn cả ma pháp nữa.
"Không hay rồi, bà chủ, bột gạo... tràn ra ngoài rồi!" Đúng lúc này, Diệp Tri Ngô hớt hải chạy tới.
Nam Đồ vội vàng chạy đi xem.
Từ sau lần Diệp Tri Ngô nhắc đến món bánh gạo quê mình, Nam Đồ tò mò hỏi thêm mấy câu, biết được loại bánh đó cần phải để bột gạo lên men rồi mới đem hấp chín, cô bèn nảy sinh hứng thú thử làm.
Nhưng hỏi kỹ hơn thì cậu thiếu gia mười ngón tay chưa từng dính nước lạnh như Diệp Tri Ngô lại chẳng biết gì, Nam Đồ đành tự mình mày mò.
Kết quả là lần này có vẻ lên men quá mức, bột gạo trào ra khỏi thau, cả bếp rối như ong vỡ tổ. Mẻ bột gạo này cũng không thể dùng được nữa, bánh làm ra sẽ có vị chua.
Nam Đồ xắn tay áo lên làm lại mẻ bột khác. Một chiếc bánh gạo nhỏ thôi, cô không tin mình lại tiếp tục thất bại!
Nam Đồ nửa tin nửa ngờ: "Anh làm một lần là thành công luôn à?"
Seaver lảng đi chỗ khác, tay áo rũ xuống che đi một vệt đỏ bên trong cổ tay.
Nam Đồ dịu giọng: "Seaver, em rất vui khi nhận được món quà của anh, nhưng em không muốn món quà này phải trả giá bằng việc làm tổn thương anh. Két sắt dùng chất liệu gì cũng được, nếu thật sự muốn dùng vảy rồng, có thể chọn của con rồng khác mà."
"Hộp cất báu vật rất quan trọng, anh không muốn em dùng vảy của rồng khác." Seaver cam kết: "Chỉ lần này thôi."
Anh mong chờ: "Em không mở thử xem sao?"
Anh đã bỏ ra biết bao công sức như vậy, Nam Đồ cũng không nỡ trách móc gì thêm, đành chuyển ánh mắt sang chiếc hộp vỏ sò bạc đặt trên bàn, đưa tay ra.
Vừa chạm vào chiếc hộp mát lạnh đó, nắp hộp lập tức tự động mở ra, lộ ra không gian bên trong, Nam Đồ tiện tay đặt một món đồ trang trí bên cạnh vào trong, lập tức cảm thấy khác lạ.
"Bên trong giống như là không gian gấp?" Rõ ràng món đồ kia rất to, nhưng khi bỏ vào lại chỉ chiếm một góc rất nhỏ trong hộp.
TBC
"Giống với không gian mở rộng trong Nhà trọ Hắc Đẩu." Seaver giải thích: "Khoảng... một mét khối." Anh âm thầm quy đổi ra trong đầu.
Cái này gọi là gì nhỉ, hộp bảo vật không gian tùy thân? Nam Đồ vui vẻ cầm hộp vỏ sò lên, rất nhẹ, dường như không cảm nhận được chút trọng lượng nào từ món đồ bên trong.
Nhưng cũng nảy sinh một vấn đề: nếu hộp báu của cô bị trộm thì sao? Nhỏ gọn nhẹ như thế, còn chẳng có khóa, chẳng phải tiện tay cho kẻ trộm sao? Seaver bảo Nam Đồ gọi người khác thử xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nam Đồ liền gọi Tân Hoan và Diệp Tri Ngô đến, hai người dùng hết sức bình sinh, Diệp Tri Ngô còn dùng cả linh lực, cũng không nhúc nhích nổi chiếc hộp nhỏ trông nhẹ tênh kia dù chỉ một chút.
Họ lại thử mở hộp, nắp hộp giống như vỏ sò đóng kín, dù có dùng mọi cách cạy, đục, chiếc hộp vẫn nguyên vẹn, thậm chí không có lấy một vết xước.
Nói cách khác ngoài Nam Đồ ra, không ai có thể mở hoặc di chuyển được chiếc hộp này. Đây mới thật sự là két sắt.
Nam Đồ sờ lên thân hộp bóng loáng mát lạnh, yêu thích không rời. Vừa về đến nhà, cô liền nhét toàn bộ số vàng bạc châu báu của mình vào đó, cuối cùng cũng có thể yên tâm rồi.
Seaver nhìn cảnh đó, càng cảm thấy may mắn vì đã làm đúng. Nếu lúc này thứ Nam Đồ đang nâng niu là vảy của Augustin thì anh chắc chắn sẽ... câu kia là gì nhỉ, đ.á.n.h đổ bình dấm chua... ?
Ngôn ngữ ở thế giới này thật sự rất thú vị, mọi thứ đều gắn liền với ẩm thực, công việc thì gọi là "bát cơm", mất việc thì gọi là "xào mực", ghen tị thì nói là "ăn giấm", dạy dỗ người khác thì gọi là "cho uống một ấm", lúc buông lời dọa nạt sẽ nói "tôi không phải người ăn chay đâu".
Thế nên, Seaver thực lòng tin rằng một đầu bếp có thể nấu ăn ngon như Nam Đồ chắc chắn sẽ có địa vị rất cao trong thế giới này. Ở một góc độ nào đó, cô đang nắm giữ hỉ nộ ái ố của rất nhiều người. Seaver từng thấy không ít người bước vào Tiệm cơm Nam Lai với vẻ mặt u sầu rồi lại rời đi với nét mặt vui vẻ. Điều đó còn thần kỳ hơn cả ma pháp nữa.
"Không hay rồi, bà chủ, bột gạo... tràn ra ngoài rồi!" Đúng lúc này, Diệp Tri Ngô hớt hải chạy tới.
Nam Đồ vội vàng chạy đi xem.
Từ sau lần Diệp Tri Ngô nhắc đến món bánh gạo quê mình, Nam Đồ tò mò hỏi thêm mấy câu, biết được loại bánh đó cần phải để bột gạo lên men rồi mới đem hấp chín, cô bèn nảy sinh hứng thú thử làm.
Nhưng hỏi kỹ hơn thì cậu thiếu gia mười ngón tay chưa từng dính nước lạnh như Diệp Tri Ngô lại chẳng biết gì, Nam Đồ đành tự mình mày mò.
Kết quả là lần này có vẻ lên men quá mức, bột gạo trào ra khỏi thau, cả bếp rối như ong vỡ tổ. Mẻ bột gạo này cũng không thể dùng được nữa, bánh làm ra sẽ có vị chua.
Nam Đồ xắn tay áo lên làm lại mẻ bột khác. Một chiếc bánh gạo nhỏ thôi, cô không tin mình lại tiếp tục thất bại!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









