Thân Đồ phu nhân dưới sự dẫn dắt của Phùng Tự, được nha hoàn đỡ mà tiến lên.

“Đứa nhỏ ngoan, con khổ rồi…” Thân Đồ phu nhân nắm lấy một tay của thiếu nữ, ngón tay kia thon dài, khớp xương hơi thô, trong lòng bàn tay và nơi hổ khẩu đều nổi vết chai. Bà siết tay nàng, hỏi: “Nói cho đại mẫu biết, con tên gì?”

Thiếu nữ nhìn đôi mắt hiển nhiên đã mù của Thân Đồ phu nhân, nhỏ giọng đáp: “Nhi tên là Thiếu Vi.”

Thân Đồ phu nhân lại hỏi: “Có tiểu danh hay không?”

“Có…” Thiếu nữ đáp: “A mẫu gọi nhi là Thanh Nương.”

Nói đến đây, nàng vội hỏi: “Sao không thấy a mẫu của con?”

“Người đang tĩnh dưỡng, không thể ra ngoài… Đừng vội, con đã trở về đây, ngày sau tất sẽ được gặp.” Thân Đồ phu nhân lại hỏi: “Chỉ là, đứa trẻ ngốc này, đã có tín vật trong tay, vì sao không đến tìm a mẫu con?”

Thiếu nữ cụp mi: “A mẫu chưa từng nói gì về lai lịch, Thanh Nương tuy luôn nhớ mong, nhưng không biết từ đâu tìm, lại chẳng hay a mẫu vẫn còn bệnh, thực là bất hiếu…”

Giọng nàng khàn khàn, nghẹn ngào, Thân Đồ phu nhân vươn tay, dò dẫm lau nước mắt trên mặt nàng: “Ngoan lắm, những năm qua con chịu thiệt rồi. Chỉ là nay tình hình con đã rõ, cứ yên tâm đến Cung Tiên Đài, theo các tiên trưởng học đạo pháp và lễ nghi, đây là cơ duyên của con, đừng sợ… Vài năm nữa, đại mẫu sẽ đón con hồi phủ.”

Lại dặn dò: “Tuy con không thể tùy tiện rời khỏi Cung Tiên Đài trong vài năm này, nhưng may là mỗi nửa tháng người nhà đều được đến thăm một lần. Khi đó nếu có gì khó khăn hay không quen, phải nhớ nói với ta và đại phụ cùng cữu phụ con, người nhà sẽ bảo vệ con.”

Thiếu nữ rưng rưng nước mắt, liên tục gật đầu, lui về sau hai bước quỳ xuống, hai tay chồng lên nhau chắp lễ trước trán, hướng về Lỗ hầu phu phụ và Phùng Tự mà dập đầu ba cái vang dội.

Lúc cúi đầu, tay áo rộng của nàng trượt xuống, lộ ra đoạn cánh tay đầy vết sẹo, đa phần là ngang dọc, hiển nhiên do bị lưỡi dao cắt nhiều lần.

Phùng Tự vội vàng đỡ nàng dậy: “Mau đứng lên…”

“Đứa nhỏ này thật là hiếm thấy hiểu chuyện.” Lỗ hầu nhìn khuôn mặt đẫm lệ của nàng, nói: “Hôm khác ta cùng đại mẫu con sẽ đến Cung Tiên Đài thăm con, khi ấy ta sẽ trò chuyện với con kỹ hơn cũng chưa muộn. Pháp sự trên đàn sắp cử hành, không nên chậm trễ giờ lành, chi bằng hãy nhanh chóng lên đường tới Cung Tiên Đài đi thôi.”

Thiếu nữ nén lệ, đáp: “Dạ”, lại hành lễ thêm lần nữa, rồi mới lên xe rời đi.

Xe ngựa lăn bánh, thiếu nữ vén rèm xe, thò đầu ra ngoài, lộ ra trán đỏ ửng vì dập đầu và đôi mắt sưng đỏ vì khóc, hướng về đám người nhà họ Phùng mà gắng sức vẫy tay từ biệt.

Phía sau xe, cảnh vật lùi dần, Phùng Tự từ tốn vẫy tay đáp lại, Lỗ hầu cũng khẽ gật đầu trấn an.

Đến khi xe rẽ sang một khúc quanh, rèm xe buông xuống, thiếu nữ ngã ngồi lại trong xe, gần như rã rời cả người, thở phào một hơi, thần sắc vẫn còn chưa hoàn hồn.

Vị lão phu nhân mù khi nãy trên mặt có nét tươi cười, trông như đã già lú lẫn, nhưng những lời bà hỏi lại như thể đang thăm dò nàng…

Minh Đan vén tay áo, nhìn những vết sẹo, nàng đã làm đến mức này, đám người ấy vẫn còn chưa chịu hoàn toàn tin nàng sao? Quả nhiên, quyền quý Trường An rất khó đối phó.

Nhưng làm sao có thể khó hơn cả vị Nhụy Cơ phu nhân trong cung cùng hoàng đế kia được chứ? — Lúc còn ở Thiên Lang trại, nàng đã từng nghe kể về Nhụy Cơ phu nhân. Tương truyền người này dung mạo vô song nhưng xuất thân tầm thường, sau khi gả chồng thì chồng mất, a mẫu bà đem bà dâng cho quyền quý, rồi bị chuyển vào phủ thái tử, từ đó được thái tử – tức đương kim hoàng đế – sủng ái.

Lời đồn còn nói, Nhụy Cơ phu nhân thời trẻ có một ca ca lớn hơn hai tuổi, trong trận đại hồng thủy đã liều mình cứu bà, bị dòng nước cuốn đi, người nhà tưởng đã chết. Đến khi Nhụy Cơ làm phu nhân trong cung, một mã nô theo chủ nhân đến Trường An nghe chuyện bà, bỗng bật khóc đòi diện kiến, xưng là ca ca lưu lạc đã lâu.

Huynh muội gặp lại, hoàng đế cũng có mặt. Nhưng mã nô kia không có tín vật, không có bớt, dung mạo cũng đã khác xưa, làm sao chứng minh thân phận? — Cuối cùng hắn thuật lại toàn bộ chuyện xảy ra trong ngày bị nước cuốn, và câu cuối cùng đã nói với muội mình trong dòng nước.

Hai người ôm nhau khóc ròng, nhận lại tình thân, mã nô ấy đổi lại tên thật là Nhụy Kế Lương, còn được hoàng đế ban chức quan.

Chuyện ấy được ca tụng khắp nơi như một giai thoại đẹp, Minh Đan khi ấy mới bảy tám tuổi nghe kể, ý nghĩ đầu tiên trong đầu nàng lại là: Nếu có người cùng quê biết rõ huynh muội Nhụy gia từng trải qua chuyện gì, lại chính tai nghe được câu nói cuối cùng ấy, chẳng phải có thể mạo nhận thân phận hay sao?

Những truyền thuyết như vậy còn rất nhiều. Nhiều thế gia quyền quý nhận lại con riêng lưu lạc bên ngoài, cũng chỉ dựa vào một tín vật mà thôi. Nghe nhiều rồi, Minh Đan không khỏi mơ tưởng liệu bản thân có thể gặp kỳ ngộ như vậy không… Cho đến trận tuyết lớn tháng Chạp năm đó, Thiên Lang trại bị bất ngờ tập kích…

Nàng vội vàng theo Chúc nương đi tìm phụ thân, tuy phụ thân hung bạo, nhưng nàng luôn biết cách làm phụ thân vui lòng, nghĩ rằng phụ thân sẽ bảo vệ nàng, vậy mà phụ thân lại chết rồi!

Phụ thân chết thảm, Hồ vu cũng trúng tên bỏ mạng, còn người đàn bà kia cũng toàn thân đẫm máu nằm đó… Duy chỉ không thấy Thiếu Vi, Thiếu Vi đâu rồi? Nàng rõ ràng đã thấy Thiếu Vi chạy đến hướng này! Trong lúc kinh hoảng, trong đầu nàng bất giác nảy ra một ý nghĩ — là Thiếu Vi giết người, Thiếu Vi đã giết phụ thân họ?!

Sau đó nàng nhìn thấy miếng thẻ sinh thần Thiếu Vi luôn mang theo bên người…

Tiếp theo đó, trong trại chỉ còn tiếng giết chóc. Nàng và Chúc nương trốn đi, tình cờ thấy một vị đại tướng quân ôm người đàn bà kia từ thạch thất bước ra — đây là đãi ngộ mà người khác chưa từng có. Chúc nương từng hầu lửa cho chủ nhân trong nhà phú quý, nên mới có tên như vậy, khi ấy Chúc nương thì thầm bên tai nàng: 【Sớm biết nàng lai lịch bất phàm, quả nhiên là người có thân phận…】

Các nàng ẩn mình rất lâu, đến tận sau cùng, vẫn không thấy Thiếu Vi xuất hiện.

Nàng siết chặt miếng thẻ gỗ kia, trong lòng dần dần nổi lên một ý niệm táo bạo, như mộng tưởng hóa thành hiện thực.

Lúc này, hồi tưởng lại khoảnh khắc ý niệm ấy mới nảy sinh, cảm giác run rẩy khôn tả khi ấy khiến Minh Đan đang mềm nhũn ngồi trong xe bất giác liền ngồi thẳng người dậy — Thiếu Vi sẽ không sợ hãi, càng không đến nỗi ngồi bệt mà phát run, nàng phải học cho giống hơn nữa mới được.

Người nhà họ Phùng tất nhiên chẳng thể biết được Thiếu Vi trong ngày thường ra sao, ngay cả bọn sơn tặc trong Thiên Lang trại cũng chẳng rảnh rỗi mà để tâm đến lũ trẻ như các nàng, đến cả việc Tần Phụ có bao nhiêu đứa con gái, tuổi tác thế nào, bọn chúng còn không rõ ràng. Cũng chính vì vậy, nàng mới thuận lợi hành sự như thế.

Nhưng có một người, nhất định rất hiểu rõ Thiếu Vi, chắc chắn có thể nhận ra thật giả — chính là a mẫu của Thiếu Vi…

Đêm ấy, khi A mẫu của Thiếu Vi bị mang đi, sống chết chưa rõ, nàng và Chúc nương không thể đoán biết tình hình cụ thể, liền chuẩn bị sẵn ba phương án.

Một là không ai đến tìm, mà các nàng cũng chẳng thể tự mình tìm đến, vậy thì đành phải tạm gác chuyện này lại.

Hai là A mẫu của Thiếu Vi vẫn còn sống, tất sẽ tìm con — vậy thì, lúc có người tìm đến, nàng có thể mang miếng thẻ tín vật ấy ra, giả lả đôi lời, đợi đến khi gặp được A mẫu của Thiếu Vi, sẽ trả lại tín vật, ít nhất cũng được báo đáp chút đỉnh. Nếu nàng tỏ vẻ đáng thương, cầu khẩn thêm vài câu, biết đâu đối phương động lòng, nguyện ý thu lưu nàng.

Còn khả năng thứ ba, cũng là khả năng khiến lòng người rạo rực nhất… ấy là a mẫu của Thiếu Vi đã chết, nhưng vẫn có người đến tìm — khi đó, nếu nàng mang tín vật kia ra, thì chẳng phải có thể mạo nhận là Thiếu Vi sao?

Để chuẩn bị cho mọi khả năng, nàng và Chúc nương đã làm rất nhiều việc.

Thế nhưng, vượt ngoài dự liệu của họ, lại xuất hiện một khả năng thứ tư — a mẫu của Thiếu Vi tuy chưa chết, nhưng nghe nói đã phát điên, quên sạch mọi chuyện đã xảy ra suốt mấy năm mất tích.

Tin tức này là một người trong thành Trường An nói cho nàng biết. Sau đó, qua thái độ và lời nói của đám người Phùng gia đến tìm, nàng cũng phần nào xác nhận được điều ấy…

Nàng bắt đầu dao động, kế hoạch giả mạo thân phận Thiếu Vi vốn xây dựng trên tiền đề người kia đã chết, chết rồi thì mới không có chứng cứ đối chất, mới là vững chắc nhất… Nhưng nay đối phương vẫn sống, chỉ là điên loạn, lỡ như có ngày bỗng nhiên hồi phục ký ức thì sao?

Quá mạo hiểm rồi.

Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!!

Khi nàng chùn bước, Chúc nương lại nói với nàng, rằng chỉ cần đánh cược một lần, là có thể đổi lấy cuộc sống phú quý.

Đúng vậy, đã phát điên lâu đến thế mà vẫn chưa khá hơn, e là sẽ điên suốt đời…

Hoặc giả điên mười mấy, hai mươi năm, đến khi ấy, đối phương cũng chưa chắc còn nhận ra nàng là giả hay thật nữa! Dù có nhận ra, nếu nàng đã lấy được lòng người nhà họ Phùng, thì kẻ giả cũng thành thật rồi, nghĩ lại, Phùng gia cũng chẳng làm khó được nàng! — Cùng lắm thì, nàng cũng đã sống sung sướng chừng ấy năm rồi!

Vậy thì cược một phen, tranh đoạt một đời!

Trước khi chết vì bệnh, Chúc nương vẫn cố chống đỡ hơi tàn để giúp nàng nói dối trọn vẹn… Nay nàng đã tới thành Trường An, sao có thể lùi bước được nữa?

Minh Đan lại lần nữa nghiêng người vén rèm xe, nhìn cảnh phồn hoa náo nhiệt, trong tai còn văng vẳng lời dặn dò của Chúc nương.

— Người đưa tin đó, hẳn là sẽ đến tìm nàng chứ?

Cùng với tiếng xe lăn bánh mỗi lúc một gần Cung Tiên Đài, nhịp tim của Minh Đan cũng như theo bánh xe mà cuộn trào rộn rã.

Trước tiên đến Cung Tiên Đài ở vài năm cũng là chuyện tốt, không cần suốt ngày đối diện với ánh mắt dò xét của người Phùng gia… Nhưng người trong Cung Tiên Đài có phát hiện ra sơ hở của nàng không?

Minh Đan chẳng mấy hiểu biết về Cung Tiên Đài, nhưng nàng luôn không kìm được mà nhớ đến vị Xích Dương tiên trưởng nọ, đạo bào huyền sắc, tóc trắng như tuyết, đến cả chân mày cũng trắng, một đôi đồng tử nhạt màu dõi theo nàng, tựa như có thể nhìn thấu mọi thứ trong lòng nàng vậy…

Nghĩ đến cảm giác bị ánh mắt kia nhìn chằm chằm, Minh Đan lúc này vẫn không khỏi rùng mình.

Xe ngựa dừng lại, nàng nơm nớp lo sợ bước qua đại môn của Cung Tiên Đài.

Nơi đây, mọi thứ đều xa lạ với nàng, nàng rụt rè từng chút, chẳng dám để lộ sơ suất nào.

Nhưng theo thời gian trôi qua, nàng bắt đầu dần dần an tâm.

Vì nàng không thể rời khỏi Cung Tiên Đài, nên tạm thời chưa thể chính thức nhận tổ quy tông, nhưng vị cữu phụ Phùng Tự kia đã nói, bốn năm sau, khi nàng rời Cung Tiên Đài, Hầu phủ sẽ vì nàng mà tổ chức yến nhận thân, để nàng đường đường chính chính trở thành Phùng Thiếu Vi.

Tuy yến nhận thân phải đợi bốn năm sau, song Phùng gia cũng không giấu diếm thân phận của nàng, mọi người đều biết nàng là cốt nhục của tiểu thư Hầu phủ, là tôn nữ của Lỗ hầu — bởi Phùng Châu vốn chưa từng xuất giá, nên nàng đương nhiên mang họ mẹ, gọi Lỗ hầu phu phụ là đại phụ, đại mẫu.

Minh Đan khi mới đến từng lo sợ sẽ bị người khác khinh thường, chê cười vì xuất thân mập mờ, bị dò xét điều tra, nhưng rồi nàng dần phát hiện, dưới sự cách biệt địa vị chân chính, những người ấy căn bản không dám tỏ thái độ với nàng… Những thiếu niên cùng tuổi được chọn vào Cung Tiên Đài này phần lớn xuất thân tầm thường, gia thế tốt nhất cũng chỉ là con gái của một võ quan nhỏ nhoi, ngược lại còn phải tranh nhau nịnh bợ nàng – nữ công tử của Hầu phủ.

Rất nhiều người thậm chí còn kín đáo tranh nhau giúp nàng làm việc, chép sách, chẳng ai dám nhắc đến quá khứ thương tâm của nàng, lại càng không ai dám dò hỏi điều gì. Nàng muốn lộ sơ hở trong lời nói cũng không có chỗ để mà sơ hở.

Minh Đan dần dần ngẩng cao đầu, bắt đầu ung dung mà tiếp nhận những lời tâng bốc, nàng cảm thấy dáng vẻ tự tin, điềm đạm ấy mới giống Thiếu Vi hơn.

Nói đến Thiếu Vi…

Lỗ hầu phu phụ từng đến thăm nàng, từng hỏi nàng rằng, trước khi Lăng gia quân đánh vào Thiên Lang trại, có biết là ai đã giết thủ lĩnh sơn tặc, cứu được Phùng Châu hay không —

Nhắc tới ngày hôm đó, nàng rơi lệ sợ hãi mà lắc đầu, chỉ nói hôm ấy mình không có mặt, không biết ân nhân là ai, càng không biết tung tích người ấy.

Lúc một mình, nàng cũng thường hay nghĩ, sau khi Thiếu Vi giết cha, rốt cuộc là còn sống hay đã chết?

Chắc là bị trọng thương mà chết đâu đó rồi chứ? Bằng không, sao có thể bỏ mặc a mẫu, sao có thể không cần cuộc sống tốt đẹp thế này? Thiếu Vi lợi hại đến vậy, nếu còn sống, nhất định sẽ tìm về được… chắc chắn là đã chết rồi.

Vậy ra, nàng chỉ là nhặt lấy thứ mà người chết không cần nữa… nàng chỉ là muốn sống tốt hơn một chút.

Cuộc sống như thế này, thực sự là quá tốt.

Lúc ấy đang là buổi trưa, Minh Đan đứng trên bậc đá cao, khẽ nâng tay áo, bộ đạo bào tuy mang sắc lam tro nhạt nhòa, song chất liệu lại vô cùng thượng hạng, khoác lên người nhẹ như mây.

Ánh mắt nàng dời xuống, nhìn bậc đá dưới chân, nơi ấy được quét dọn sạch bóng, không một hạt bụi. Không xa có đạo đồng đang thu dọn cánh hoa bị gió xuân thổi tới. Dưới tường cao, hoa đào nở rộ đẹp đến nao lòng. Thiên Lang sơn cũng có hoa đào, nhưng không ai chăm chút tỉa tót, hoa nở cũng chẳng thể nào rực rỡ viên mãn như nơi đây.

Dù là cùng một loài hoa, nhưng mọc nơi sơn trại tạp nham hung tợn, hay nở dưới tường cao vách lớn của Cung Tiên Đài hùng vĩ này, cảm nhận mà nó mang lại, rốt cuộc vẫn không giống nhau.

Một cánh hoa phiêu dạt đến trước mặt, Minh Đan đưa tay hứng lấy. Chỉ trong vòng hai tháng ngắn ngủi, tay nàng đã trắng trẻo mịn màng hơn xưa rất nhiều.

Nàng không khỏi lần nữa cảm khái trong lòng, cuộc sống nơi đây thật tốt, còn hơn cả những gì nàng từng mơ đến trong mộng. Mà bốn năm sau, khi rời khỏi đây, đón chờ nàng còn là những ngày tháng tốt đẹp hơn nữa.

Nàng chỉ mong người đã chết sẽ chết triệt để, kẻ điên rồi thì mãi mãi cứ điên loạn như vậy.

Minh Đan siết chặt cánh hoa trong tay, không tự chủ mà bóp rất chặt.

Vài đạo nhân vội vã đi ngang qua, miệng còn bàn luận điều gì.

Minh Đan biết, dạo gần đây họ đang bận rộn chọn ngày lành — nghe đâu sắp lập thái tử mới rồi.

Chiến sự với Hung Nô như lửa với nước, quốc gia không có thái tử, át sẽ sinh lòng dòm ngó và dị tâm. Nhân Đế cuối cùng đã chọn lập Hoàng ngũ tử Lưu Thừa làm thái tử, đồng thời theo lệ sắc lập mẫu thân của thái tử làm hoàng hậu.

Nhụy Cơ từ Nhụy Cơ phu nhân, nay đã trở thành Nhụy hoàng hậu. Huynh trưởng của bà ta cũng một lần nữa được thăng quan, nhậm chức Đại Tư Nông, chưởng quản tiền lương tài chính, đứng trong hàng cửu khanh.

Trong phủ Thiếu phủ, Quách Thực âm thầm than thở với nghĩa tử: “Thái tử quá mạnh, tất có nguy cơ lấn chủ. Nhưng thái tử quá yếu, lại chẳng thể yên dân… Thánh thượng quả thật khó xử thay.”

Lời vừa dứt, hắn đưa tay nhận chén mật thủy do một tiểu nội thị đang quỳ bên dâng lên, trong mắt ẩn hiện chút hoài niệm: “Ngày xưa, ta cũng từng hầu hạ nghĩa phụ như vậy… Nghĩa phụ đối với ta ơn nặng nghĩa sâu, những gì ông biết, không điều gì không truyền thụ lại cho ta cả.”

Tiểu nội thị cười kính cẩn mà ôn hòa: “Nhi nhất định sẽ hiếu thuận hơn cả ngài thuở xưa.”

Nghe đến hai chữ “hiếu thuận”, Quách Thực bỗng phá lên cười, cười một hồi rồi phất tay: “Câu này ta chịu không nổi đâu!”

Hai người cười nói chốc lát, Quách Thực nâng tay, tiểu nội thị liền đỡ ông đứng dậy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện