Vụ nổ ánh sáng từ cuộc va chạm với kẻ Thử Thách Huyết Nguyên vẫn còn âm vang trong Nguyệt Ảnh Cốc. Sương đêm tan đi phần nào, để lộ dòng suối bạc lấp lánh, phản chiếu những ánh sáng kỳ dị như trăm nghìn tinh cầu tan vỡ.
lâm Dực đứng giữa trung tâm của vụ nổ, máu trong cơ thể hắn nhảy múa theo nhịp sáo, quấn lấy hắn như một chiếc áo giáp sống. Mỗi nhịp tim đập đều vang lên tiếng vọng của cổ nhân, dẫn hắn đến cánh cửa của Huyết Nguyên cảnh Giới - nơi chỉ những kẻ mang Huyết Mạch Phản Sinh mới có thể bước qua.
Trần Dao đứng bên cạnh hắn, mắt tròn xoe, không dám lớn tiếng hỏi khẽ:" Ngươi.... sẽ đi sao?"
Lâm Dực nhìn nàng, nụ cười lạnh lùng nhưng chứa quyết tâm:" Ta phải đi. Nếu không, con đường Nhân Đạo Tiên Lộ sẽ không bao giờ mở."
Hắn bước tới luồng ánh sáng đỏ trắng đang xoáy trên mặt suối. Chỉ một bước chân... và mọi thứ bỗng biến dạng. Không gian vỡ ra như tấm gương, kéo hắn vào một thế giới hoàn toàn khác: cảnh giới Huyết Nguyên.
Ở đây, không có trăng, không có núi rừng, chỉ có một biển máu lơ lửng, phản chiếu hàng ngàn linh hồn của cổ nhân đang quan sát hắn. Ánh mắt của họ lạnh lùng, uy quyền, như thể vừa muốn thử thách hắn nhưng lại như vừa muốn đoán biết nội tâm của hắn.
Một trong số các linh hồn đó bước ra, ánh mắt đỏ rực, giọng vang:
" Ngươi là kẻ mang Huyết Mạch Phản Sinh. Ta là Cổ Nhân Huyết Nguyên, người bảo hộ Thiên Đạo cổ xưa. Nếu muốn sống sót, hãy chứng minh rằng ngươi là người xứng đáng nhận được bí thuật tối thượng!"
Lâm Dực nhắm mắt, máu trong cơ thể hắn tự phát sáng, quấn quanh hắn như vòng tròn huyết quang. Nhịp tim hắn vang lên từng nhịp, như dồn toàn bộ ý chí vào từng giọt máu.
" Hãy để máu nói!" - Hắn thốt lên, giọng vang như sấm.
Đột nhiên, từng giọt máu trong cơ thể hắn hóa thành từng hình ảnh sống động: rồng, phượng, quỷ, tiên, uốn lượn quanh hắn. Mỗi một linh hồn cổ nhân gật đầu, như thừa nhận sức mạnh tiềm ẩn của Huyết Mạch Phản Sinh.
Một cơn gió đỏ rực nổi lên, biển máu rung chuyển. Lâm Dực bước đi trên dòng máu lơ lửng, từng bước một mở ra những cánh cổng bí mật, học được những bí mật cổ xưa mà Thiên Giới đã chôn giấu:
* Huyết Linh Phát Xạ: dùng máu để tạo ra sát khí, có thể phá hủy ý chí của kẻ thù.
* Huyết Nguyên Hòa Nhập: dung hợp Huyết Mạch Phàm và Thiên, tăng sức mạnh gấp bội.
* Nghe Máu Thấu Ý: đọc được lý ức, cảm xúc và kế hoạch của mọi sinh linh qua giọt máu.
Trần dao nhìn hắn từ bên kia cánh của Huyết Nguyên, cảm giác vừa sợ, vừa kinh ngạc:
" Ngươi... thật sự.... không còn là người phàm...."
Lâm Dực mở mắt, ánh sáng đỏ trắng tỏa ra quanh người hắn:
" Ngươi đúng. ta là kẻ đầu tiên bước vào Huyết Nguyên mà vẫn giữ được nhân tâm. Nhưng ta sẽ không dừng lại. Con đường Phản Sinh không chỉ là sức mạnh.... mà còn là sự lựa chọn giữa nhân và đạo."
Một luồng ánh sánh chói lòa bùng lên, biển máu rực rỡ như ngàn vạn tia chớp. Hình bóng Kẻ Thử Thcahs Huyết Nguyên xuất hiện trở lại, nhưng lần này hắn không còn uy quyền như trước nữa, mà mang theo một nụ cười nửa kinh ngạc, nửa tán thưởng:
" Ngươi.... xứng đáng. Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu. Nếu muốn mở ra Thiên Đạo mới, ngươi phải đối mặt với thử thách cuối cùng.... nơi cả nhân loại và tiên giới đều bị lung lay!"
Lâm Dực nắm chặt tay Trần Dao:
" Ta đã bước qua cánh cửa này, còn sợ điều gì nữa? Khi ánh trăng thứ ba mọc ở phương Đông, cả thế gian sẽ thấy.... Phản Sinh không phải phản Đạo.... mà là khởi đầu mới của tất cả!"
Cảnh giới Huyết Nguyên rung lên lần cuối, biển máu bùng cháy dữ dội, ánh sáng đỏ trắng tách ra thành hai luồng, như tiền đề cho trận đại chiến giữa Nhân Đạo Tiên lộ và Thiên Giới cũ.
lâm Dực đứng giữa trung tâm của vụ nổ, máu trong cơ thể hắn nhảy múa theo nhịp sáo, quấn lấy hắn như một chiếc áo giáp sống. Mỗi nhịp tim đập đều vang lên tiếng vọng của cổ nhân, dẫn hắn đến cánh cửa của Huyết Nguyên cảnh Giới - nơi chỉ những kẻ mang Huyết Mạch Phản Sinh mới có thể bước qua.
Trần Dao đứng bên cạnh hắn, mắt tròn xoe, không dám lớn tiếng hỏi khẽ:" Ngươi.... sẽ đi sao?"
Lâm Dực nhìn nàng, nụ cười lạnh lùng nhưng chứa quyết tâm:" Ta phải đi. Nếu không, con đường Nhân Đạo Tiên Lộ sẽ không bao giờ mở."
Hắn bước tới luồng ánh sáng đỏ trắng đang xoáy trên mặt suối. Chỉ một bước chân... và mọi thứ bỗng biến dạng. Không gian vỡ ra như tấm gương, kéo hắn vào một thế giới hoàn toàn khác: cảnh giới Huyết Nguyên.
Ở đây, không có trăng, không có núi rừng, chỉ có một biển máu lơ lửng, phản chiếu hàng ngàn linh hồn của cổ nhân đang quan sát hắn. Ánh mắt của họ lạnh lùng, uy quyền, như thể vừa muốn thử thách hắn nhưng lại như vừa muốn đoán biết nội tâm của hắn.
Một trong số các linh hồn đó bước ra, ánh mắt đỏ rực, giọng vang:
" Ngươi là kẻ mang Huyết Mạch Phản Sinh. Ta là Cổ Nhân Huyết Nguyên, người bảo hộ Thiên Đạo cổ xưa. Nếu muốn sống sót, hãy chứng minh rằng ngươi là người xứng đáng nhận được bí thuật tối thượng!"
Lâm Dực nhắm mắt, máu trong cơ thể hắn tự phát sáng, quấn quanh hắn như vòng tròn huyết quang. Nhịp tim hắn vang lên từng nhịp, như dồn toàn bộ ý chí vào từng giọt máu.
" Hãy để máu nói!" - Hắn thốt lên, giọng vang như sấm.
Đột nhiên, từng giọt máu trong cơ thể hắn hóa thành từng hình ảnh sống động: rồng, phượng, quỷ, tiên, uốn lượn quanh hắn. Mỗi một linh hồn cổ nhân gật đầu, như thừa nhận sức mạnh tiềm ẩn của Huyết Mạch Phản Sinh.
Một cơn gió đỏ rực nổi lên, biển máu rung chuyển. Lâm Dực bước đi trên dòng máu lơ lửng, từng bước một mở ra những cánh cổng bí mật, học được những bí mật cổ xưa mà Thiên Giới đã chôn giấu:
* Huyết Linh Phát Xạ: dùng máu để tạo ra sát khí, có thể phá hủy ý chí của kẻ thù.
* Huyết Nguyên Hòa Nhập: dung hợp Huyết Mạch Phàm và Thiên, tăng sức mạnh gấp bội.
* Nghe Máu Thấu Ý: đọc được lý ức, cảm xúc và kế hoạch của mọi sinh linh qua giọt máu.
Trần dao nhìn hắn từ bên kia cánh của Huyết Nguyên, cảm giác vừa sợ, vừa kinh ngạc:
" Ngươi... thật sự.... không còn là người phàm...."
Lâm Dực mở mắt, ánh sáng đỏ trắng tỏa ra quanh người hắn:
" Ngươi đúng. ta là kẻ đầu tiên bước vào Huyết Nguyên mà vẫn giữ được nhân tâm. Nhưng ta sẽ không dừng lại. Con đường Phản Sinh không chỉ là sức mạnh.... mà còn là sự lựa chọn giữa nhân và đạo."
Một luồng ánh sánh chói lòa bùng lên, biển máu rực rỡ như ngàn vạn tia chớp. Hình bóng Kẻ Thử Thcahs Huyết Nguyên xuất hiện trở lại, nhưng lần này hắn không còn uy quyền như trước nữa, mà mang theo một nụ cười nửa kinh ngạc, nửa tán thưởng:
" Ngươi.... xứng đáng. Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu. Nếu muốn mở ra Thiên Đạo mới, ngươi phải đối mặt với thử thách cuối cùng.... nơi cả nhân loại và tiên giới đều bị lung lay!"
Lâm Dực nắm chặt tay Trần Dao:
" Ta đã bước qua cánh cửa này, còn sợ điều gì nữa? Khi ánh trăng thứ ba mọc ở phương Đông, cả thế gian sẽ thấy.... Phản Sinh không phải phản Đạo.... mà là khởi đầu mới của tất cả!"
Cảnh giới Huyết Nguyên rung lên lần cuối, biển máu bùng cháy dữ dội, ánh sáng đỏ trắng tách ra thành hai luồng, như tiền đề cho trận đại chiến giữa Nhân Đạo Tiên lộ và Thiên Giới cũ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









