Sương mờ vẫn phủ dầy Ảnh Nguyệt Cốc, nhưng không gian giờ đây như bị ngưng kết, tĩnh lặng đến mức từng tiếng thở, từng giọt máu rỉ ra trên vai Lâm Dực đều vang lên rõ rệt.

Hắn ngồi xuống bên bờ suối, bàn tay đặt lên dòng nước. Dòng suối đỏ trắng lẫn lộn theo nhịp máu trong cơ thể hắn, uốn lượn quanh chân như muốn dẫn hắn đi vào một thế giới khác.

" Nghe máu... thật sự là nghe máu."

Lâm Dực thầm nghĩ, rồi thở dài. Một luồng ánh sáng chợt loé lên từ trong lòng bàn tay hắn, kết hợp với tiếng sáo trúc vừa thổi, tạo thành một vòng tròn ánh sáng giữa dòng nước. Vòng tròn ấy run rẩy, rồi mở ra một khe hở trong không gian, như một cánh cửa nhỏ dẫn đến một thế giới khác - nơi âm thanh và ý chí giao hòa.

Trần Dao bước tới, mắt tròn xoe: "Ngươi... mở ra.... cửa ải?"

" Chỉ là khe hở thử thách..." - Lâm Dực đáp, giọng trầm thấp. - " Ngươi thấy không? Máu trong ta đang phản chiếu toàn bộ ký ức và linh lực của cổ nhân. Nếu ta không điều khiển, ta sẽ bị cuốn vào cõi khác, bị chính máu của mình nuốt chửng."

Hắn thở sâu, nhắm mắt lại. Tiếng sáo vang lên một lần nữa, mạnh mẽ hơn, như trấn áp cả dòng suối. Máu trong cơ thể hắn bắt đầu tự chảy ngược, len lỏi vào từng huyết mạch, như đang tìm kiếm sự dung hợp giữa Huyết Mạch Phàm và Huyết Mạch Thiên.

Đột nhiên, từ khe hở ánh sáng, một bóng người xuất hiện. Hắn cao lớn, toàn thân được bao bọc trong sương trắng, mắt đỏ rực như ngọn lửa hận thù. Tiếng cười vang lên, vừa xa xăm, vừa lạnh lùng:
" Ngươi là Lâm Dực... kẻ mang Huyết Mạch Phản Sinh. Ta là Kẻ Thủ Thách Huyết Nguyên. Nếu muốn sống sót, hãy chứng minh ngươi xứng đáng với con đường Nhân Đạo Tiên Lộ!"

Lâm Dực mở mắt, đôi mắt lóe sáng, ánh trăng phản chiếu trên dòng suối như hai con mắt rực lửa. Hắn đứng lên, tay ôm cây sáo: " Ta không sợ!"

Chỉ trong khoảnh khắc, máu trong cơ thể hắn bùng lên, quấn quanh cơ thể như chiếc áo giáp đỏ trắng. Mỗi giọt máu phát ra ánh sáng, hóa thành hình thù kỳ quái: rồng, phượng, quỷ, tiên - tất cả quấn quýt quanh hắn, tạo thành trận pháp sống động.

Kẻ Thủ Thách Huyết Nguyên cười vang, giọng hắn như dội vào trời đất:
" Ngươi còn non nớt... nhưng có lửa. Hãy để Huyết Mạch dạy ngươi bài học đầu tiên!"

Chỉ với một động tác tay, hắn tấn công. Vùng sương mù lập tức biến dạng, luồng khí huyết đỏ trắng va chạm với âm lực của Kẻ Thử Thách. Tiếng nổ vang khắp thung lũng, như sấm rền dưới trăng.

Trần Dao hốt hoảng, vừa muốn lao vào cứu, vừa sợ hãi: " Lâm Dực, cẩn thận!"

Nhưng Lâm Dực chỉ cười nhạt: " Ta nghe máu mình... bây giờ, ta sẽ để nó nói cho ngươi biết sức mạnh thật sự!"

Một vòng xoáy huyết ánh hiện lên quanh hắn, Huyết Mạch Phàm và Thiên quấn vào nhau, tạo thành hình tượng lưỡng long quấn ngọc. Tiếng sáo vang lên, không còn là nhạc nữa, mà là lời mệnh lệnh từ chính huyết mạch.

Kẻ Thử Thách Huyết Mạch thoáng sửng sốt. Luồng sát khí đỏ rực tuef cơ thể Lâm Dực đẩy lùi hắn, rồi, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh sáng trắng từ Huyết Mạch Thiên bùng lên, chặn lại toàn bộ sát khí đỏ kia.

Sương rừng rung lên, suối nước bạc đỏ quện vào nhau, nhịp điệu nhue trái tim thiên cổ đang đánh thức một kẻ mang Huyết Mạch Phản Sinh.

Lâm Dực mở mắt, ánh mắt tràn đầy quyết tâm: " Hãy nhìn xem.... một kẻ phàm trần cũng có thể bước vào Thiên Đạo. Nhưng ta sẽ đi con đường của riêng mình, không ai có thể ngăn ta nổi!"

Kẻ Thử Thách Huyết Nguyên lùi lại vài bước, giọng lạnh lùng: " Ngươi chỉ mới bắt đầu... nhưng.... ta ngửi thấy mùi.... của Phản Sinh thực sự trong người ngươi."

Và rồi, một tiếng gió rít qua, hai luồng huyết khí đỏ - trắng va chạm vào nhau, taoh thành một vụ nổ ánh sáng khiến toàn bộ Ảnh Nguyệt Cốc rung chuyển. Trần Dao nắm chặt tay Lâm Dực, biết rằng.... từ giây phút này, chuyện gì xảy ra cũng không còn như xưa nữa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện