Sương đêm vẫn dày đặc trên Ảnh Nguyệt Cốc, nhưng giờ đây nó mang theo mùi đồng, mùi máu và hương linh thảo còn sót lại từ thuốc bôi cho vết thương của Lâm Dực. Hắn ngồi bên bờ suối, tay nắm cây sáo trúc, mắt nhìn vào dòng nước phản chiếu ánh trăng. Mỗi giọt máu rỉ ra trên vai như một tiếng thở dài, nhưng cũng là một lời gọi từ sâu thẳm trong tâm hồn hắn. Trần Dao đứng sau lưng, không dám tiến lại gần, chỉ dám khẽ hỏi:
" Ngươi.... sẽ làm gì bây giờ?"
Lâm Dực nhắm mắt, hơi thở chậm lại. Tiếng sáo trong tay hắn vang lên, không phải âm nhạc, mà là nhịp điệu của máu, những âm thanh hư ảo, thoát ra từ huyết mạch của hắn. Mỗi nốt nhạc hòa vào sương, làm rung chuyển không gian như một lời mời gọi từ cõi tiên cổ.
Dòng suối lặng im, nhưng trên mặt nước dường như phản chiếu cảnh tượng khác. Bóng Lâm Dực không còn đơn giản, mà như trùng điệp, như là hàng trăm hình ảnh của chính hắn hiện ra. Một hình ảnh đỏ rực, một hình ảnh trắng tinh khôi, hai luồng máu đối nghịch trong cơ thể cùng giao nhau, tạo thành luồng sáng lóe lên giữa đêm. Lâm Dực thốt lên, giọng vang như sấm rền:
" Nguyệt Ảnh Nhân nói đúng.... máu trong ta không chỉ là của ta. ta nghe được tiếng họ gọi... họ là những sinh linh chưa từng sinh ra, nhưng đang chờ đợi ta dẫn lối."
Trần Dao giật mình bước tới: " Ta nghe thấy gì đó... tiếng gọi của người phàm, của tiên nhân, hay... của ác quỷ?"
Hắn mở mắt, ánh sáng trong đôi mắt dần sắc bén, hòa với luồng trăng mờ:
" Không phải một, mà là cả hai. Nếu ta không kiểm soát, ta sẽ trở thành Huyết Ma Thủy Tổ, nhưng nếu ta biết nghe... ta sẽ mở ra Nhân Đạo Tiên Lộ!"
Một luồng gió thổi qua thung lũng, cuốn theo sương lạnh và lá rừng, tạo ra âm thanh như tiếng vỗ cánh của hàng nghìn vạn con chim. Lâm Dực đứng lên, bước tới mép suối, nơi ánh trăng chạm xuống như một con đường bạc. Hắn giơ cây sáo, thổi một khúc nhạc ngắn, dồn tất cả ý chí vào âm thanh. Ngay lập tức, dòng suối bắt đầu đổi màu: Nửa đỏ, nửa trắng, uốn lượn quanh chân hắn như hai con rắn linh hồn.
Trần Dao run rẩy, giọng thều thào:" Ngươi... có thể diều khiển nó sao?"
Lâm Dực cười khẽ, nhưng nụ cười ấy vừa kiên định, lại vừa man mác bi thương:
" Chưa... nhưng ta sẽ học. Mỗi một giọt máu, mỗi một nhịp tim, sẽ dạy ta. Và khi trăng thứ 3 mọc ở phương Đông, ta sẽ biết mình phải đi đâu. Ta sẽ không còn sợ Thiên Đạo, cũng không còn sợ chính mình."
Tiếng sáo lại vang lên, kéo theo cả trăm âm thanh vô hình: tiếng cười, tiếng nói, tiếng khóc, tiếng dao kiếm va chạm, tiếng gió rít qua rừng cây. Cả Ảnh Nguyệt Cốc như sóng dậy, hiện ra từng lớp ký ức của Thiên Giới, từng tiếng vọng của cổ nhân.
Trần Dao đứng yên, chỉ biết im lặng và nắm chặt tay hắn. Trong tim nàng, một dự cảm rùng rợn: đêm nay chỉ là khúc dạo đầu. Những cơn bão sinh tử, những trận chiến giữa máu và ý chí, đang chuẩn bị tràn về....
Lâm Dực quay người, nhìn nàng, ánh mắt lạnh lùng, nhưng chứa đầy quyết tâm:
" Trần Dao... ta không biết cuối cùng sẽ là gì. Nhưng một điều chắc chắn: con đường ta chọn sẽ không còn là đường của kẻ phàm trần. Nó là con dường của người tạo ra đạo mới, từ máu và ý chí."
Sương đêm rung lên theo nhịp sáo, Ảnh Nguyệt Cốc im lặng, nhưng trong im lặng ấy, cả thiên hạ dường như đang nghe thấy tiếng gọi của một kẻ phản sinh đang thức tỉnh.
" Ngươi.... sẽ làm gì bây giờ?"
Lâm Dực nhắm mắt, hơi thở chậm lại. Tiếng sáo trong tay hắn vang lên, không phải âm nhạc, mà là nhịp điệu của máu, những âm thanh hư ảo, thoát ra từ huyết mạch của hắn. Mỗi nốt nhạc hòa vào sương, làm rung chuyển không gian như một lời mời gọi từ cõi tiên cổ.
Dòng suối lặng im, nhưng trên mặt nước dường như phản chiếu cảnh tượng khác. Bóng Lâm Dực không còn đơn giản, mà như trùng điệp, như là hàng trăm hình ảnh của chính hắn hiện ra. Một hình ảnh đỏ rực, một hình ảnh trắng tinh khôi, hai luồng máu đối nghịch trong cơ thể cùng giao nhau, tạo thành luồng sáng lóe lên giữa đêm. Lâm Dực thốt lên, giọng vang như sấm rền:
" Nguyệt Ảnh Nhân nói đúng.... máu trong ta không chỉ là của ta. ta nghe được tiếng họ gọi... họ là những sinh linh chưa từng sinh ra, nhưng đang chờ đợi ta dẫn lối."
Trần Dao giật mình bước tới: " Ta nghe thấy gì đó... tiếng gọi của người phàm, của tiên nhân, hay... của ác quỷ?"
Hắn mở mắt, ánh sáng trong đôi mắt dần sắc bén, hòa với luồng trăng mờ:
" Không phải một, mà là cả hai. Nếu ta không kiểm soát, ta sẽ trở thành Huyết Ma Thủy Tổ, nhưng nếu ta biết nghe... ta sẽ mở ra Nhân Đạo Tiên Lộ!"
Một luồng gió thổi qua thung lũng, cuốn theo sương lạnh và lá rừng, tạo ra âm thanh như tiếng vỗ cánh của hàng nghìn vạn con chim. Lâm Dực đứng lên, bước tới mép suối, nơi ánh trăng chạm xuống như một con đường bạc. Hắn giơ cây sáo, thổi một khúc nhạc ngắn, dồn tất cả ý chí vào âm thanh. Ngay lập tức, dòng suối bắt đầu đổi màu: Nửa đỏ, nửa trắng, uốn lượn quanh chân hắn như hai con rắn linh hồn.
Trần Dao run rẩy, giọng thều thào:" Ngươi... có thể diều khiển nó sao?"
Lâm Dực cười khẽ, nhưng nụ cười ấy vừa kiên định, lại vừa man mác bi thương:
" Chưa... nhưng ta sẽ học. Mỗi một giọt máu, mỗi một nhịp tim, sẽ dạy ta. Và khi trăng thứ 3 mọc ở phương Đông, ta sẽ biết mình phải đi đâu. Ta sẽ không còn sợ Thiên Đạo, cũng không còn sợ chính mình."
Tiếng sáo lại vang lên, kéo theo cả trăm âm thanh vô hình: tiếng cười, tiếng nói, tiếng khóc, tiếng dao kiếm va chạm, tiếng gió rít qua rừng cây. Cả Ảnh Nguyệt Cốc như sóng dậy, hiện ra từng lớp ký ức của Thiên Giới, từng tiếng vọng của cổ nhân.
Trần Dao đứng yên, chỉ biết im lặng và nắm chặt tay hắn. Trong tim nàng, một dự cảm rùng rợn: đêm nay chỉ là khúc dạo đầu. Những cơn bão sinh tử, những trận chiến giữa máu và ý chí, đang chuẩn bị tràn về....
Lâm Dực quay người, nhìn nàng, ánh mắt lạnh lùng, nhưng chứa đầy quyết tâm:
" Trần Dao... ta không biết cuối cùng sẽ là gì. Nhưng một điều chắc chắn: con đường ta chọn sẽ không còn là đường của kẻ phàm trần. Nó là con dường của người tạo ra đạo mới, từ máu và ý chí."
Sương đêm rung lên theo nhịp sáo, Ảnh Nguyệt Cốc im lặng, nhưng trong im lặng ấy, cả thiên hạ dường như đang nghe thấy tiếng gọi của một kẻ phản sinh đang thức tỉnh.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









