Rừng sâu phương Nam, nơi ánh sáng hiếm khi chạm được xuống mặt đất. Từng tầng sương trắng phủ trên đỉnh núi, tạo thành một dải mờ ảo như ảo cảnh. Giữa lớp sương ấy, có một nơi được gọi là Ảnh Nguyệt Cốc - thung lũng không người, chỉ có suối nước bạc và tiếng sáo lúc hư lúc thực, vang vọng giữa đêm.
Lâm Dực và Trần Dao dùng chân nơi đây sau mười hai ngày trốn chạy. Vết thương trên vai hắn vẫn chưa lành, máu đỏ lại lâu lâu rỉ ra thấm áo. Nhưng điều Trần Dao lo lắng hơn là ánh mắt của hắn, lúc sáng, lúc tối, như hai tầng linh hồn đang tranh đấu nhau, tranh giành quyền làm chủ.
Nàng nhóm lửa, lấy thuốc ra từ túi linh thảo bôi lên vai hắn. Khói thuốc tỏa ra mùi đắng nồng, hòa vào sương đêm. Lâm Dực nhìn ánh trăng phản chiếu trên mặt suối, trầm giọng:
" Ngươi thấy không, mặt trăng này... không có bóng. Chỉ có ánh sáng, không có hồn."
Trần Dao khẽ ngẩng đầu, hơi ngạc nhiên: " Ý ngươi là gì?"
Hắn mỉm cười nhạt:
" Cũng như ta vậy. Bị linh huyết chiếm một nửa, hồn phàm chỉ còn vỏ. Khi tâm dao động, máu trong ta tự khởi. Có lẽ, ta đang dần không còn là ta nữa."
Nàng im lặng. Chỉ có tiếng côn trùng và gió thổi len lén qua kẽ đá. Đúng lúc ấy, tiếng sáo từ xa vọng đến - âm điệu không bi thương, không vui, mà như là một lời gọi mơ hồ từ quá khứ. Lâm Dực ngẫng lên , đôi mắt lóe sáng:
" Có người."
Từ trong màn sương, một bóng người chậm rãi bước ra. Đó là một ông lão tóc bạc, áo vải thô, tay cầm cây sáo trúc, lưng đeo túi da cũ. Ánh trăng chiếu lên mặt ông ta, khiến gương mặt ấy như nửa hư, nửa thực.
Trần Dao đứng bật dậy, đứng chắn trước mặt Lâm Dực, tay nắm chặt chuôi kiếm: " Ai?"
Ông lão cười khẽ, giọng khàn nhưng vang:
" Chỉ là kẻ đi lạc. Nhưng có lẽ, ta đi lạc đúng nơi cần đến."
Ánh mắt ông nhìn thẳng vào Lâm Dực. " Ngươi là kẻ mở Huyết Môn." Không phải câu hỏi, mà là khẳng định.
Lâm Dực nheo mắt: " Nếu ngươi đến để lấy mạng ta, thì cứ thử."
Ông lão khẽ lắc đầu, ngồi xuống bên bờ suối, rót chén rượu từ túi da, rồi nói:
" Giết ngươi? Không. Ai hiểu Thiên Đạo thật sự đều biết: ngươi không phải 'phản đạo', mà là 'phản sinh'. Có điều, không ai dám thừa nhận điều đó."
Lâm Dực hơi cau mày: " Ngươi là ai?"
Ông lão mỉm cười, nhìn trăng:
" Kẻ vô danh. Từng là một trong chín đạo sư cổ của Thiên Giới cổ. Khi trời lật, ta bị đày xuống phàm trần. Ngươi có thể gọi ta là.... Nguyệt Ảnh Nhân."
Trần Dao ngạc nhiên:
" Chín đạo sư của Thiên Giới? Nhưng truyền thuyết nói họ đã bị diệt trừ từ ngàn năm trước...."
Ông lão cười lớn, giọng như tiếng gió:
" Diệt ư? Thiên Đạo chẳng bao giờ diệt kẻ thật sự hiểu nó. Chỉ là đổi một lớp da. Còn ngươi, tiểu tử mang Ấn Song Sinh, ngươi có biết vì sao trong người ngươi có hai mạch máu khác biệt không?"
Lâm Dực im lặng.
Nguyệt Ảnh Nhân rot stheem chén rượu, giọng khàn đi:
" Một là huyết mạch của Phàm, sinh từ nhân tâm. Một là huyết mạch của Thiên, sinh từ ý chí thiên nhân. Hai mạch đó vốn đối nghịch. Ai dung hợp được thì kẻ đó có thể chạm đến cảnh giới Phản Sinh - nơi sinh ra trước cả Thiên Đạo."
Ông ngẫng lên, đôi mắt sáng rực như phản chiếu ánh trăng:
" Ngươi, Lâm Dực, là mảnh ghép còn sót lại của một thí nghiệm cổ: Thiên Đồ Hóa Sinh, người xưa muốn tạo ra sinh linh vừa mang dòng máu của người phàm, vừa mang hồn tiên. Nhưng tất cả đều thất bại.... cho đến ngươi."
Trần Dao hoảng sợ:
" Thí nghiệm... ? Ý ngài là Lâm Dực không phải do cha mẹ sinh ra sao?"
Ông lão khẽ mỉm cười:
" Hắn vẫn là người. Nhưng khi sinh ra, huyết mạch của hắn đã bị Phản Sinh Ấn đánh dấu - ấn ấy chính là Ấn Song Sinh mà ngươi thấy. Hắn không thuộc về Thiên, cũng chẳng thuộc về Nhân."
Lâm Dực nhìn xuống dòng suối, giọng trầm xuống:
" Vậy.... ta là thứ gì?"
Nguyệt Ảnh Nhân nhìn hắn hồi lâu, rồi đáp:
" Là kẻ đầu tiên có thể lựa chọn giữa làm người và làm đạo. Nếu ngươi giữ tâm, ngươi sẽ tạo ra con đường mới - Nhân Đạo Tiên Lộ. Nếu ngươi mất tâm, ngươi sẽ trở thành Huyết Ma Thủy Tổ, mở thời đại phản sinh."
Ông lão đứng dậy, đưa cây sáo cho Lâm Dực:
" Ngươi cần học cách 'nghe máu nói'. Mỗi một giọt máu trong người ngươi đều là lời của cổ nhân. Khi ngươi hiểu được tiếng nói ấy, ngươi sẽ biết được, mình phải đi đâu."
Ông lão quay lưng, bước vào trong màn sương, tiếng nói dần xa:
" Khi trăng thứ 3 mọc ở phương Đông, Thiên Giới sẽ mở cửa. Khi đó Trung Nguyên sẽ chìm trong máu lần nữa. Hãy nhớ, Phản Sinh không phải là phản đạo - mà là khởi đầu mới của đạo."
Trần Dao ngồi lặng, nhìn theo hướng ông lão kia biến mất. Nàng quay sang nhìn Lâm Dực, thấy hắn nắm chặt cây sáo, ánh mắt xa xăm:
" Ngươi tin lời ông ta sao?"
Lâm Dực đáp, giọng như gió thoảng:
" Không biết. Nhưng từ lâu ta đã cảm thấy... máu trong người ta không chỉ là của ta."
Hắn ngẫng đầu nhìn bầu trời sương, nơi ánh trăng mờ phản chiếu trong mắt:
" Nếu Thiên muốn diệt ta, ta sẽ hỏi lại: ai sinh ra Thiên?"
Ánh trăng phản chiếu lên dòng suối, chia thành hai nửa - một sáng, một đỏ. Trần Dao nhìn dòng nước, cảm giác như trời đất đang chuyển mình, như thể đêm nay là khúc dạo đầu cho một cơn biến động chauw từng có.
Lâm Dực và Trần Dao dùng chân nơi đây sau mười hai ngày trốn chạy. Vết thương trên vai hắn vẫn chưa lành, máu đỏ lại lâu lâu rỉ ra thấm áo. Nhưng điều Trần Dao lo lắng hơn là ánh mắt của hắn, lúc sáng, lúc tối, như hai tầng linh hồn đang tranh đấu nhau, tranh giành quyền làm chủ.
Nàng nhóm lửa, lấy thuốc ra từ túi linh thảo bôi lên vai hắn. Khói thuốc tỏa ra mùi đắng nồng, hòa vào sương đêm. Lâm Dực nhìn ánh trăng phản chiếu trên mặt suối, trầm giọng:
" Ngươi thấy không, mặt trăng này... không có bóng. Chỉ có ánh sáng, không có hồn."
Trần Dao khẽ ngẩng đầu, hơi ngạc nhiên: " Ý ngươi là gì?"
Hắn mỉm cười nhạt:
" Cũng như ta vậy. Bị linh huyết chiếm một nửa, hồn phàm chỉ còn vỏ. Khi tâm dao động, máu trong ta tự khởi. Có lẽ, ta đang dần không còn là ta nữa."
Nàng im lặng. Chỉ có tiếng côn trùng và gió thổi len lén qua kẽ đá. Đúng lúc ấy, tiếng sáo từ xa vọng đến - âm điệu không bi thương, không vui, mà như là một lời gọi mơ hồ từ quá khứ. Lâm Dực ngẫng lên , đôi mắt lóe sáng:
" Có người."
Từ trong màn sương, một bóng người chậm rãi bước ra. Đó là một ông lão tóc bạc, áo vải thô, tay cầm cây sáo trúc, lưng đeo túi da cũ. Ánh trăng chiếu lên mặt ông ta, khiến gương mặt ấy như nửa hư, nửa thực.
Trần Dao đứng bật dậy, đứng chắn trước mặt Lâm Dực, tay nắm chặt chuôi kiếm: " Ai?"
Ông lão cười khẽ, giọng khàn nhưng vang:
" Chỉ là kẻ đi lạc. Nhưng có lẽ, ta đi lạc đúng nơi cần đến."
Ánh mắt ông nhìn thẳng vào Lâm Dực. " Ngươi là kẻ mở Huyết Môn." Không phải câu hỏi, mà là khẳng định.
Lâm Dực nheo mắt: " Nếu ngươi đến để lấy mạng ta, thì cứ thử."
Ông lão khẽ lắc đầu, ngồi xuống bên bờ suối, rót chén rượu từ túi da, rồi nói:
" Giết ngươi? Không. Ai hiểu Thiên Đạo thật sự đều biết: ngươi không phải 'phản đạo', mà là 'phản sinh'. Có điều, không ai dám thừa nhận điều đó."
Lâm Dực hơi cau mày: " Ngươi là ai?"
Ông lão mỉm cười, nhìn trăng:
" Kẻ vô danh. Từng là một trong chín đạo sư cổ của Thiên Giới cổ. Khi trời lật, ta bị đày xuống phàm trần. Ngươi có thể gọi ta là.... Nguyệt Ảnh Nhân."
Trần Dao ngạc nhiên:
" Chín đạo sư của Thiên Giới? Nhưng truyền thuyết nói họ đã bị diệt trừ từ ngàn năm trước...."
Ông lão cười lớn, giọng như tiếng gió:
" Diệt ư? Thiên Đạo chẳng bao giờ diệt kẻ thật sự hiểu nó. Chỉ là đổi một lớp da. Còn ngươi, tiểu tử mang Ấn Song Sinh, ngươi có biết vì sao trong người ngươi có hai mạch máu khác biệt không?"
Lâm Dực im lặng.
Nguyệt Ảnh Nhân rot stheem chén rượu, giọng khàn đi:
" Một là huyết mạch của Phàm, sinh từ nhân tâm. Một là huyết mạch của Thiên, sinh từ ý chí thiên nhân. Hai mạch đó vốn đối nghịch. Ai dung hợp được thì kẻ đó có thể chạm đến cảnh giới Phản Sinh - nơi sinh ra trước cả Thiên Đạo."
Ông ngẫng lên, đôi mắt sáng rực như phản chiếu ánh trăng:
" Ngươi, Lâm Dực, là mảnh ghép còn sót lại của một thí nghiệm cổ: Thiên Đồ Hóa Sinh, người xưa muốn tạo ra sinh linh vừa mang dòng máu của người phàm, vừa mang hồn tiên. Nhưng tất cả đều thất bại.... cho đến ngươi."
Trần Dao hoảng sợ:
" Thí nghiệm... ? Ý ngài là Lâm Dực không phải do cha mẹ sinh ra sao?"
Ông lão khẽ mỉm cười:
" Hắn vẫn là người. Nhưng khi sinh ra, huyết mạch của hắn đã bị Phản Sinh Ấn đánh dấu - ấn ấy chính là Ấn Song Sinh mà ngươi thấy. Hắn không thuộc về Thiên, cũng chẳng thuộc về Nhân."
Lâm Dực nhìn xuống dòng suối, giọng trầm xuống:
" Vậy.... ta là thứ gì?"
Nguyệt Ảnh Nhân nhìn hắn hồi lâu, rồi đáp:
" Là kẻ đầu tiên có thể lựa chọn giữa làm người và làm đạo. Nếu ngươi giữ tâm, ngươi sẽ tạo ra con đường mới - Nhân Đạo Tiên Lộ. Nếu ngươi mất tâm, ngươi sẽ trở thành Huyết Ma Thủy Tổ, mở thời đại phản sinh."
Ông lão đứng dậy, đưa cây sáo cho Lâm Dực:
" Ngươi cần học cách 'nghe máu nói'. Mỗi một giọt máu trong người ngươi đều là lời của cổ nhân. Khi ngươi hiểu được tiếng nói ấy, ngươi sẽ biết được, mình phải đi đâu."
Ông lão quay lưng, bước vào trong màn sương, tiếng nói dần xa:
" Khi trăng thứ 3 mọc ở phương Đông, Thiên Giới sẽ mở cửa. Khi đó Trung Nguyên sẽ chìm trong máu lần nữa. Hãy nhớ, Phản Sinh không phải là phản đạo - mà là khởi đầu mới của đạo."
Trần Dao ngồi lặng, nhìn theo hướng ông lão kia biến mất. Nàng quay sang nhìn Lâm Dực, thấy hắn nắm chặt cây sáo, ánh mắt xa xăm:
" Ngươi tin lời ông ta sao?"
Lâm Dực đáp, giọng như gió thoảng:
" Không biết. Nhưng từ lâu ta đã cảm thấy... máu trong người ta không chỉ là của ta."
Hắn ngẫng đầu nhìn bầu trời sương, nơi ánh trăng mờ phản chiếu trong mắt:
" Nếu Thiên muốn diệt ta, ta sẽ hỏi lại: ai sinh ra Thiên?"
Ánh trăng phản chiếu lên dòng suối, chia thành hai nửa - một sáng, một đỏ. Trần Dao nhìn dòng nước, cảm giác như trời đất đang chuyển mình, như thể đêm nay là khúc dạo đầu cho một cơn biến động chauw từng có.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









