Trung Nguyên, tháng mười gió độc. Từ chân núi Yên Thủy kéo dài đến đồng bằng Thiên Dực, bầu trời luôn mờ đục như phủ tro. Người trong giới tu tiên đều cảm thấy linh khí dần mỏng đi - thay vào đó là mùi huyết tanh thoang thoảng trong không khí.
Tin " kẻ mang Ấn Song Sinh mở Huyết Môn" đã lan khắp bốn phương tám hướng.
Thiên Giang phái, vốn từng là môn phái của Lâm Dực, treo thưởng linh thạch cấp tiên phẩm cho ai bắt được hắn - sống hay chết đều được.
Còn Ma Cốc Huyết Nguyệt, ngược lại, lại rải lời chiêu mộ: " Kẻ mang ấn chính là truyền nhân của huyết đạo cổ, ai theo sẽ được phần phần đạo mới khi trời đổi."
Giữa hai luồng chính tà, giang hồ trở nên đỏ lửa. Người săn, kẻ giết người, máu loang khắp Trung Nguyên.
Trong một quán trà cũ ven bến Vân Long, Lâm Dực và Trần Dao ngồi yên lặng. Áo khoác xám, mặt bịt khăn, trông họ không khác gì những kẻ lữ hành bình thường khác. Nhưng ánh mắt Lâm Dực vẫn như tro nguội - sâu, lạnh, và mơ hồ ẩn tia đỏ nhạt.
Trần Dao khẽ hỏi: "Bao lâu nữa họ tìm đến đây?"
Lâm Dực cười nhạt: "Không lâu. Mùi máu trong ta... dẫn đường cho bọn họ."
Nàng im lặng, đôi mắt khẽ dao động. Từ ngày hắn dung hợp với Huyết Ấn, linh khí quanh hắn luôn dao động bất định - vừa thuần, vừa tà, khiến người khác khác đứng gần đều came thấy linh hồn run rẩy.
Tiếng guốc vang lên trên nền gạch. Một nhóm người áo trắng bước vào quán - dấu hiệu của Đạo Môn Thanh Vân, môn phái nổi tiếng thanh chính. Người dẫn đầu là một thanh niên tuấn tú, mang trường kiếm ngọc lam, mày kiếm, mắt sáng: Tô Vân, đại đệ tử Đạo Môn Thanh Vân. Hắn nhìn quanh, rồi dừng lại nơi bàn của Lâm Dực.
" Ngươi trốn không thoát đâu, Lâm Dực. Trung Nguyên bây giờ là lưới máu, mỗi tấc đất đều có người săn ngươi."
Lâm Dực đặt chén trà xuống, giọng điềm tĩnh:
" Nếu họ thật sự muốn săn... ta không trốn. Nhưng đừng để máu người vô tội nhuộm thêm."
Tô Vân cười khẩy:
" Máu của ngươi đã làm trời đất biến sắc, còn nói đến 'vô tội'? Ngươi là tà nhân, phản tiên, kẻ làm lệch đạo luân hồi!"
Hắn rút kiếm. Trần Dạo định đứng dậy, nhưng Lâm Dực giơ tay lên ngăn nàng lại, chỉ khẽ nói:
" Không cần. Ta sẽ không giết thêm ai."
Một luồng linh lực nhẹ lan ra. Gió trong quán trà dừng lại. Lá trong chén trà nổi lên, xoay tròn giữa không trung. Lâm Dực khẽ thở ra, ánh tím nhạt lóe lên trong mắt.
Trường kiếm của Tô Vân rung mạnh, linh khí tan rã, vỡ vụn như thủy tinh. Tô Vân ngã quỵ, máu rỉ ra nơi khóe môi. Nhưng Lâm Dực không ra tay tiếp. Hắn chỉ nói, giọng buồn:
" Nếu còn tin đạo, hãy trở về bẩm báo cho sư môn ngươi chuẩn bị. Cơn sóng tới rồi, không ai đứng yên được."
Đêm đó khi rời Vân Long, Trần Dao nói khẽ: " Ngươi vẫn nương tay, dù họ muốn giết ngươi. Vì sao?"
Lâm Dực im lặng, một lúc lâu sau rồi đáp: "Vì ta từng giống họ - tin rằng chính đạo là thật, tà đạo là sai. Nhưng giờ ta đã hiểu... đạo nào cũng chỉ là người đặt tên. Khi trời đất sắp phản sinh, chỉ có tâm là thật."
Gió đêm thổi qua, mùi máu trong không khí nặng hơn. Từ xa tiếng trống trận vang vọng. Trần Dao ngẩng đầu nhìn lên:
" Không xong rồi, họ đến thật."
Trên dãy núi phía đông, hàng ngàn đốm sáng hiện ra - đèn linh châu của các môn phái chính đạo.
Dẫn đầu là Thiên Giang phái, cùng với Tịch Liên Đạo và Huyền Lôi Môn, hợp lực hợp thành Lưới Traanh Trung Nguyên - trận đồ phong ấn khổng lồ, dùng để "thanh tẩy huyết nghiệt".
Giọng nói hùng hồn của đạo chủ Thiên Giang vang vọng khắp trời:
" Lâm Dực! Ngươi đã mở ra Huyết Môn, khuấy đảo tiên đạo! Hôm nay ta tam phái hợp trận, phong ấn ngươi dưới máu, tuyệt ngươi khỏi thiên!"
Trần Dao tay nắm chặt kiếm đứng cạnh Lâm Dực: " Ta sẽ cùng ngươi chiến."
Lâm Dực nhìn nàng, trong mắt thoáng hiện nụ cười ấm áp hiếm hoi:" Nếu ta ngã xuống, hãy mang tro ta rải trên sông Yên Thủy. Nơi đó... là lần đầu ta thấy ngươi cười."
Nàng siết chặt tay, không đáp.
Bầu trời nổ tung như ánh chớp. Trận pháp Trung Nguyên mở ra - Lưới máu hình thành, hàng ngàn phù ấn xoay tròn, ánh sáng đỏ nhuộm cả bầu trời. Lâm Dực đứng giữa tâm trận, áo xám tung bay. Huyết ấn song sinh trên trán hắn sáng rực - lần này không còn là huyết đỏ đơn thuần, mà là pha lẫn ánh tím dị thường, như sức mạnh đang tự biến hóa vượt ngoài đạo lý.
Tiếng hắn vang vọng, dội khắp núi sông:
" Thiên đạo muốn diệt ta, ta phá thiên đạo.
Người muốn diệt ta, ta giữ nhân tâm.
Lưới máu này, để xem ai bị nhốt - ta hay các ngươi."
Hắn vung tay. Ánh máu nổ tung, gió trời thét gào, lưới trận Trung Nguyên tan thành nghìn mảnh. Giữa hỗn loạn, Lâm Dực và Trần Dao biến mất vào màn đêm, chỉ để lại vệt máu dài chói sáng như vết rạch giữa đạo và đời.
Khi trời sáng, toàn Trung Nguyên chấn động. Tam phái liên hợp mở ra lưới trận thất bại, hơn trăm đệ tử trọng thương. Rừ đó, tu chân giới truyền đi một câu:
" Huyết Đạo không diệt, Trung Nguyên không yên."
Và ở trong rùng sâu phía nam, trong một am nhỏ bên suối, Trần Dao băng bó vết thương cho Lâm Dực - vết thương dọc vai hắn vẫn chưa khép. Nàng nhìn hắn khẽ nói:
" Ngươi giờ là kẻ bị cả thiên hạ săn."
Lâm Dực mỉm cười yếu ớt"
" Ta quen rồi. Kẻ tu tiên vốn là gười ngược dòng. Còn ta, chỉ là ngược mạnh hơn một chút."
Tin " kẻ mang Ấn Song Sinh mở Huyết Môn" đã lan khắp bốn phương tám hướng.
Thiên Giang phái, vốn từng là môn phái của Lâm Dực, treo thưởng linh thạch cấp tiên phẩm cho ai bắt được hắn - sống hay chết đều được.
Còn Ma Cốc Huyết Nguyệt, ngược lại, lại rải lời chiêu mộ: " Kẻ mang ấn chính là truyền nhân của huyết đạo cổ, ai theo sẽ được phần phần đạo mới khi trời đổi."
Giữa hai luồng chính tà, giang hồ trở nên đỏ lửa. Người săn, kẻ giết người, máu loang khắp Trung Nguyên.
Trong một quán trà cũ ven bến Vân Long, Lâm Dực và Trần Dao ngồi yên lặng. Áo khoác xám, mặt bịt khăn, trông họ không khác gì những kẻ lữ hành bình thường khác. Nhưng ánh mắt Lâm Dực vẫn như tro nguội - sâu, lạnh, và mơ hồ ẩn tia đỏ nhạt.
Trần Dao khẽ hỏi: "Bao lâu nữa họ tìm đến đây?"
Lâm Dực cười nhạt: "Không lâu. Mùi máu trong ta... dẫn đường cho bọn họ."
Nàng im lặng, đôi mắt khẽ dao động. Từ ngày hắn dung hợp với Huyết Ấn, linh khí quanh hắn luôn dao động bất định - vừa thuần, vừa tà, khiến người khác khác đứng gần đều came thấy linh hồn run rẩy.
Tiếng guốc vang lên trên nền gạch. Một nhóm người áo trắng bước vào quán - dấu hiệu của Đạo Môn Thanh Vân, môn phái nổi tiếng thanh chính. Người dẫn đầu là một thanh niên tuấn tú, mang trường kiếm ngọc lam, mày kiếm, mắt sáng: Tô Vân, đại đệ tử Đạo Môn Thanh Vân. Hắn nhìn quanh, rồi dừng lại nơi bàn của Lâm Dực.
" Ngươi trốn không thoát đâu, Lâm Dực. Trung Nguyên bây giờ là lưới máu, mỗi tấc đất đều có người săn ngươi."
Lâm Dực đặt chén trà xuống, giọng điềm tĩnh:
" Nếu họ thật sự muốn săn... ta không trốn. Nhưng đừng để máu người vô tội nhuộm thêm."
Tô Vân cười khẩy:
" Máu của ngươi đã làm trời đất biến sắc, còn nói đến 'vô tội'? Ngươi là tà nhân, phản tiên, kẻ làm lệch đạo luân hồi!"
Hắn rút kiếm. Trần Dạo định đứng dậy, nhưng Lâm Dực giơ tay lên ngăn nàng lại, chỉ khẽ nói:
" Không cần. Ta sẽ không giết thêm ai."
Một luồng linh lực nhẹ lan ra. Gió trong quán trà dừng lại. Lá trong chén trà nổi lên, xoay tròn giữa không trung. Lâm Dực khẽ thở ra, ánh tím nhạt lóe lên trong mắt.
Trường kiếm của Tô Vân rung mạnh, linh khí tan rã, vỡ vụn như thủy tinh. Tô Vân ngã quỵ, máu rỉ ra nơi khóe môi. Nhưng Lâm Dực không ra tay tiếp. Hắn chỉ nói, giọng buồn:
" Nếu còn tin đạo, hãy trở về bẩm báo cho sư môn ngươi chuẩn bị. Cơn sóng tới rồi, không ai đứng yên được."
Đêm đó khi rời Vân Long, Trần Dao nói khẽ: " Ngươi vẫn nương tay, dù họ muốn giết ngươi. Vì sao?"
Lâm Dực im lặng, một lúc lâu sau rồi đáp: "Vì ta từng giống họ - tin rằng chính đạo là thật, tà đạo là sai. Nhưng giờ ta đã hiểu... đạo nào cũng chỉ là người đặt tên. Khi trời đất sắp phản sinh, chỉ có tâm là thật."
Gió đêm thổi qua, mùi máu trong không khí nặng hơn. Từ xa tiếng trống trận vang vọng. Trần Dao ngẩng đầu nhìn lên:
" Không xong rồi, họ đến thật."
Trên dãy núi phía đông, hàng ngàn đốm sáng hiện ra - đèn linh châu của các môn phái chính đạo.
Dẫn đầu là Thiên Giang phái, cùng với Tịch Liên Đạo và Huyền Lôi Môn, hợp lực hợp thành Lưới Traanh Trung Nguyên - trận đồ phong ấn khổng lồ, dùng để "thanh tẩy huyết nghiệt".
Giọng nói hùng hồn của đạo chủ Thiên Giang vang vọng khắp trời:
" Lâm Dực! Ngươi đã mở ra Huyết Môn, khuấy đảo tiên đạo! Hôm nay ta tam phái hợp trận, phong ấn ngươi dưới máu, tuyệt ngươi khỏi thiên!"
Trần Dao tay nắm chặt kiếm đứng cạnh Lâm Dực: " Ta sẽ cùng ngươi chiến."
Lâm Dực nhìn nàng, trong mắt thoáng hiện nụ cười ấm áp hiếm hoi:" Nếu ta ngã xuống, hãy mang tro ta rải trên sông Yên Thủy. Nơi đó... là lần đầu ta thấy ngươi cười."
Nàng siết chặt tay, không đáp.
Bầu trời nổ tung như ánh chớp. Trận pháp Trung Nguyên mở ra - Lưới máu hình thành, hàng ngàn phù ấn xoay tròn, ánh sáng đỏ nhuộm cả bầu trời. Lâm Dực đứng giữa tâm trận, áo xám tung bay. Huyết ấn song sinh trên trán hắn sáng rực - lần này không còn là huyết đỏ đơn thuần, mà là pha lẫn ánh tím dị thường, như sức mạnh đang tự biến hóa vượt ngoài đạo lý.
Tiếng hắn vang vọng, dội khắp núi sông:
" Thiên đạo muốn diệt ta, ta phá thiên đạo.
Người muốn diệt ta, ta giữ nhân tâm.
Lưới máu này, để xem ai bị nhốt - ta hay các ngươi."
Hắn vung tay. Ánh máu nổ tung, gió trời thét gào, lưới trận Trung Nguyên tan thành nghìn mảnh. Giữa hỗn loạn, Lâm Dực và Trần Dao biến mất vào màn đêm, chỉ để lại vệt máu dài chói sáng như vết rạch giữa đạo và đời.
Khi trời sáng, toàn Trung Nguyên chấn động. Tam phái liên hợp mở ra lưới trận thất bại, hơn trăm đệ tử trọng thương. Rừ đó, tu chân giới truyền đi một câu:
" Huyết Đạo không diệt, Trung Nguyên không yên."
Và ở trong rùng sâu phía nam, trong một am nhỏ bên suối, Trần Dao băng bó vết thương cho Lâm Dực - vết thương dọc vai hắn vẫn chưa khép. Nàng nhìn hắn khẽ nói:
" Ngươi giờ là kẻ bị cả thiên hạ săn."
Lâm Dực mỉm cười yếu ớt"
" Ta quen rồi. Kẻ tu tiên vốn là gười ngược dòng. Còn ta, chỉ là ngược mạnh hơn một chút."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









