Dêm xuống trên Thiên Phong Sơn. Mây đen phủ kín kín trời, sấm nổ vang như tiếng trống trận. Giữ đỉnh núi, huyết quang dâng lên thành trụ sáng, soi đỏ cả một vùng trời. Trần Dao nắm chặt chuông bạc trong tay, giọng run run:
" Dực... thứ đó sắp mở ra rồi! Ngươi biết Huyết Môn là gì không?"

Lâm Dực đứng yên lặng. Ánh mắt hắn nhìn về khoảng không, nơi những tia sáng đỏ đang xoắn lại như lưỡi rắn khổng lồ. Trong đôi mắt hắn lúc này, ánh đỏ tím vẫn lấp lóe - hòa giữa linh quang và tà huyết.
" Ta biết."

Giọng hắn trầm như gió qua vực:
" Huyết Môn là nơi giam giữ linh hồn cổ tiên bị đọa. Khi mở nó ra, không chỉ ma đạo thức tỉnh.... mà cả tiên đạo cũng bị kéo vào vòng phản sinh."

Trần Dao kinh hãi:
" Phản sinh? Ý ngươi là...."

" Là những kẻ từng được gọi là tiên.... sẽ quay lại nhân gian."

Cơn gió nổi lên, đất đá nứt ra từng đường dài. Từ trong lòng núi, linh khí và huyết khí va chạm vào nhau, phát ra tiếng rít như tiếng thét của hàng ngàn linh hồn. Một vầng sáng đỏ khổng lồ dần xoat tròn giữa không trung - Huyết Môn đã hình thành.

Trần Dao cảm thấy linh lực trong cơ thể mình rối loạn, ngực đau nhói. Nàng cắn răng, niệm chú phong linh, định phong ấn linh khí xung quanh. Nhưng ngay khi tiếng chuông vang lên, một lực vô hình đẩy nàng ngã xuống đất, máu trào ra từ khóe môi.
" Dực! Ta không thể cầm giữ nổi!"

Lâm Dực giơ tay , ấn chú. Từ lòng bàn tay hắn, huyết ấn song sinh bừng sáng, hóa thành vòng xoáy đỏ tím, bao phủ lấy cả hai người. Ánh sáng Huyết Môn liền dịu đi một chút, nhưng khong tắt.

Đột nhiên, từ trong cánh cổng đỏ ấy, một giọng nói trầm lạnh vang lên - từng chữ như kim đâm vào não của người nghe:
" Huyết Ấn thức tỉnh. Kẻ mang hai mạch đã tới. Thiên đạo.... đã lệch".

Một bàn tay khổng lồ, đen như than chì, từ trong cánh cổng vươn ra, chạm vào khoảng không. Cả không gian rung chuyển, núi đá nứt vỡ, sấm sét giáng xuống như mưa.

Trần Dao hét lớn: " Lùi lại! Đó không phải người sống!"

Nhưng Lâm Dực không lùi. Ánh mắt hắn sáng rực, trong đó lóe lên hình ảnh hai luồng khí - một trắng thanh, một đỏ máu - giao nhau thành xoáy. Hắn hét lên:
" Thiên đạo phản sinh, nhân tâm loạn diệt - hôm nay ta đoạn huyết, giữ nhân!"

Hắn vận chuyển toàn bộ linh lực, đưa tay chém thẳng vào không trung. Từ bàn tay hắn, một luồng sáng tím vọt lên, xuyên qua Huyết Môn. Tiếng nổ vang như sấm động động trời. Cánh cửa đỏ nứt toác, ánh sáng tản mát, tiếng gào thét vang dội khắp hư không.

Nhưng giữa những tàn vụ, một sợi huyết tuyến nhỏ vẫn còn, như sợi dây định mệnh nối liền hắn với thế giới bên kia. Hắn khụy xuống, mồ hôi và máu hòa vào nhau. Trần Dao chạy lại, đỡ hắn dậy.
" Ngươi điên rồi! Nếu ngươi chạm vào Huyết Môn, linh hồn của ngươi có thể bị xé nát."

Lâm Dực thở dốc, khẽ cười:
" Nếu ta không chạm... Huyết Môn đã nuốt cả nhân gian."

Ánh sáng đỏ tắt dần. Trên bầu trời chỉ còn lại vầng trăng méo mó, nhợt nhạt như máu đã cạn. Thiên Phong Sơn yên lặng trở lại, nhưng sâu trong lòng đất, một tiếng cười khẽ vang lên - âm u, như vọng từ tận cùng ma vực:
" Kẻ mang ấn đã xuất hiện.... huyết vận đã mở.
Phản tiên chi đạo, bắt đầu rồi."

Ba ngày sau. Tin tức về "Huyết Môn Thiên Phong" lan khắp tu chân giới. Các tông môn lớn - từ Thiên Giang phái, Tịch Liên đạo, đến Ma Cốc Huyết Nguyệt - đều phái người dò xét. Người người đồn rằng có kẻ phản tiên đạo, dám dùng huyết lực để phong ấn thiên môn - tội này, chỉ có thể chuộc bằng máu.

Lâm Dực và Trần Dao trốn khỏi Thiên Phong Sơn, ẩn thân nơi chân núi Yên Thủy. Đêm đó khi trăng lên cao, Trần Dao nhìn hắn - đôi mắt ẩn chứa nỗi lo lắng và cả điều nàng không dám gọi tên.
" Ngươi biết chứ, bây giờ cả tu chân giới đều xem ngươi là nghich đạo."

Lâm Dực im lặng một lúc lâu, rồi khẽ đáp:
" Nếu vì cứu người mà thành nghịch đạo.... thì để ta nghịch."

Trần Dao khẽ cười, nước mắt rơi theo gió. Xa xa, ánh trăng rọi xuống dòng sông Yên Thủy, phản chiếu hai bóng người - một đen, một trắng, hòa làm một.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện