Sương đêm ở Ảnh Nguyệt Cốc đã tan đi gần hết, chỉ còn lại những tàn mây trắng lơ lửng giữa không trung. Nhưng không gian bỗng trở nên nặng nề, như thể cả trời đất đang nín thở, chờ đọi một biến động lớn.

Lâm Dực bước ra khỏi khe hở Huyết Nguyên, chân chạm xuống mặt đất sau khi lần đầu tiên dung hợp Huyết Mạch Phàm - Thiên. Mọi cảm giác đều khác lạ: sức mạnh, ý chí, và những âm thanh từ giọt máu đều hiện hữu rõ ràng theo từng nhịp tim.

Trần Dao chạy tới nắm chặt tay hắn: " Ngươi... mạnh hơn ta tưởng rất nhiều!"

Hắn nhếch môi cười, ánh mắt lạnh lùng nhưng quyết đoán:
" Chỉ mới bắt đầu. Bây giờ, ta phải đối mặt với thế lực Thiên Giới cũ - những kẻ sẽ không cam chịu đẻ ta sống sót nếu họ biết ta đã bước vào Huyết Nguyên."

Bầu trời phương Đông đột ngột tối sầm, một luông khí đen đặc quánh lan xuống từ những đỉnh núi xa xăm. Những bóng người cao lớn xuất hiện trên các ngọn núi, mặc áo giáp bạc, tay cầm bảo khí cổ xưa. Mắt họ lóe lên ánh sáng băng giá, từng bước tiến về phía Ảnh Nguyệt Cốc.

" Thiên Giới... đã phát hiện..." - Trần Dao thốt lên.

Một giọng trầm lạnh vang lên từ giữa đám người:
" Lâm Dực... ngươi dám dung hợp Phản Sinh Huyết Mạch, dám bước vào Huyết Nguyên... các ngươi, hãy dạy cho kẻ này biết, Thiên Đạo không dung kẻ phản sinh!"

Hắn quay mặt nhìn về phía đối phương, tay nắm chặt cây sáo trúc, ánh mắt đỏ trắng hòa lẫn:
" Ngươi dạy ta sao? Ta đã nghe máu của chính mình... và ta chọn con đường của riêng ta. Nếu Thiên Đạo muốn hủy diệt, thì ta sẽ hỏi lại: ai sinh ra Thiên?"

Bước chân Lâm Dực vang lên trên mặt đất, và ngay lập tức, Huyết Mạch Phản Sinh tỏa ra sóng năng lượng khổng lồ. Máu đỏ trắng chảy ra như sông, quấn quanh hắn, rồi bắn ra ngoài, hình thành một trận pháp sống động.

Các cao thủ Thiên Giới dừng lại, cảm nhận một sức mạnh chưa từng thấy: một kẻ phàm trần lại mang Huyết Nguyên, Huyết Mạch Phản Sinh và ý chí tiên nhân cùng lúc.

Một cao thủ mặc áo giáp bạc bước lên, tay cầm bảo kiếm phát sáng:" Ngươi sẽ chết dưới thanh kiếm này, Lâm Dực!"

Nhưng trước khi kiếm chạm vào hắn, Lâm Dực thổi một khúc sáo. Âm thanh không phải là nhạc nữa, mà là tiếng gọi từ chính huyết mạch của hắn, vang lên khắp chiến trường:

* Máu đỏ bắn ra hóa thành rồng lửa, quấn quanh kẻ mặc giáp bạc đầu tiên.

* Máu trắng tạo thành luồng ánh sáng tinh khiết, đẩy lùi kẻ thứ hai.

* Từng giọt máu vang lên, tạo thành trận pháp cấm chế, khóa tất cả các loại bảo khí của kẻ thù.

Trần Dao đứng bên, mắt tròn xoe, cảm nhận sức mạnh khủng khiếp đến từ hắn:
" Ngươi... đang điều khiển cả traanh chiến bằng máu và ý chí?"

Lâm Dực đáp, giọng vang lên như sấm:
" Ta là kẻ đầu tiên dung hợp Phản Sinh Huyết Mạch! Ai chống lại, sẽ bị máu và ý chí của ta trừng phạt. Ai nghe, sẽ biết con đường mới - Nhân Đạo Tiên Lộ!"

Các cao thủ Thiên Giới đồng loạt tiến lên, nhưng từng bước đều bị chặn lại bởi Huyết Nguyên, Huyết Mạch và trận pháp sống động từ Lâm Dực. những đòn tấn công của họ bị phá hủy trước khi kịp chạm vào cơ thể hắn.

Trần Dao nắm chặt tay, lòng vừa sợ vừa tin tưởng:
" Ngươi... thực sự không còn là người phàm nữa rồi..."

Lâm Dực nhìn về phía bầu trời phuong Đông, nơi mặt trăng thứ ba sắp mọc: " Đêm nay, cả thiên hạ đều thấy... Phản Sinh không phải phản đạo.... mà là khởi đầu mới của tất cả!"

Trận chiến bắt đầu, Huyết Mạch đỏ trắng giao tranh với Thiên Giới, ánh sáng và bóng tối hòa làm một. cả Ảnh Nguyệt Cốc rung chuyển, như tiền đề cho một cuộc chiến đẫm máu giữa Nhân Đạo Tiên Lộ và Thiên Giới cũ đang đến gần.

Và từ giữa sương khói, một tiếng cười vang lên, lạnh lùng và hắc ám:
" Ngươi tưởng đã sãn sàng bước vào đại đạo sao, lâm Dực? Hãy xem... ai mới là kẻ thống trị thời đại phản sinh này!"

Sấm rền vang giữa Ảnh Nguyệt Cốc. Đêm nay, mọi sinh linh đều sẽ chứng kiến sự thức tỉnh của kẻ mang Huyết Mạch Phản Sinh....
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện