1, Tin đồn lan khắp thiên hạ:

Tháng Chín, sương mù phủ kín Trường Giang. Nhưng những tin đồn về " Song Sinh Tiên Ma" lại lan đi nhanh hơn gió. Người ta kể rằng, có hai kẻ sống sót từ trong Huyết Vực Cổ Trận, mang theo ấn đỏ tím giao hòa - một có thể cứu người chết sống lại, một có thể khiến vạn linh hóa ma. Có kẻ khác lại bảo, họ là hậu duệ của Thiên Giang và Huyết Minh, là " con của định mệnh".

Từ đó, các môn phái khắp Trung Châu bắt đầu động. Thiên Giang Phái treo lệnh truy nã " nghịch đồ Lâm Dực", treo thưởng một trăm vạn linh thạch.

Còn ma đạo Huyết Minh cũng phát chiếu" Bắt sống Yên Thủy, người mang nửa ấn còn lại."

Cả tiên giới và ma giới, cùng chung một mục tiêu. Nhân gian bắt đầu nhuốm máu.

2, Ẩn thân nơi chợ phàm:

Giữa dòng người tấp nập, trong một trấn nhỏ ven sông Trường Giang, một người bán thuốc lang thang dựng sạp. Áo vải xám, lưng đeo túi thảo dược, ánh mắt hiền hậu.

Không ai ngờ được người đó chính là Lâm Dực. Bên cạnh hắn, Yên Thủy đội nón lá, gương mặt bị che bởi khăn lụa, làm công cho quán trà đầu phố. Mỗi khi trời tối, hai người lại lặng lẽ gặp nhau sau vườn, chia nhau ít cơm nguội, rồi cùng nhau bàn cách rời khỏi Trường Giang.

" Ngươi đã nghĩ xong chưa?" - Yên Thủy hỏi khẽ.

" Chưa. Ta cảm thấy có ai đó đang theo dõi từ nhiều ngày nay." - Lâm Dực nhìn quanh, ánh mắt sắc như dao.

Trong bóng tối phía xa, một con chim đen nhỏ đậu trên mái ngói - đôi mắt nó ánh đỏ như máu.

3, Bóng đen trong đêm:

Đêm xuống, mưa lất phất rơi. Khi Lâm Dực vừa khép cửa, một luồng khí lạnh tràn vào.
" Lâm Dực, cuối cùng ngươi cũng lộ diện."

Từ góc sân, bốn bóng người áo trắng bước ra, trên ngực thêu hình hoa sen bạc - biểu tượng của Thiên Giang Chấp Pháp Đường. Người đi đầu là Trần Minh, đệ tử cùng khóa năm xưa, từng coi Lâm Dật là bạn thân.

" Ngươi phản bội môn phái, nhập ma, giết sư, còn gì để nói?" - Trần Minh lạnh giọng nói.

Lâm Dực siết chặt tay: " Ngươi tin hết những gì họ nói sao? Ta chỉ muốn biết vì sao sư phụ phản đạo, chứ chưa từng giết ai!"

Trần Minh rút kiếm: " Thiên Giang không cần kẻ biện hộ. Chỉ cần máu của ngươi."

Chưa kịp nói thêm, bốn thanh kiếm đã vung lên. Lâm Dực đẩy mạnh tay, trận pháp trong lòng bàn tay sáng lên, khói tím tỏa ra như sương. Ánh kiếm va vào ánh sương tím, vang lên tiếng nổ nhỏ. Giữa làn sương, Yên Thủy xuất hiện, tay cầm tỳ bà, gảy một tiếng - sóng âm như đao, chém rách tấm áo trắng đầu tiên
" Muốn bắt hắn, qua ta trước!"

Trần Minh trừng mắt: " Yên Thủy, ngươi cũng nhập ma rồi ư?"

Cô cười khẽ: " Nếu bảo, bảo vệ người mình tin là ma đạo, thì đúng, ta là ma."

4, Cuộc chiến trong mưa:

Cơn mưa càng lúc càng nặng hạt. Đèn phố tắt ngấm, chỉ còn ánh chớp soi sáng bốn phía. Lâm Dực và Yên Thủy sát vai nhau cùng chiến đấu - ánh đỏ và tím hòa vào nhau, kết thành Huyết Ân Song Sinh.

Một chiêu "Lưu Quang Ảnh Ảm", một tiếng đàn " Phách Linh Ngự Âm", sóng khí cuộn lên khiến cả phố nhỏ tan hoang. Trần Minh lui lại, mặt dính máu, gầm lên:
" Ngươi thực sự không còn là Lâm Dực mà ta biết."

Lâm Dực đáp lại, giọng trầm: " Không. Chính vì ta là Lâm Dực, ta mới không quỳ trước dối trá."

Sau chiêu cuối cùng, hắn đánh gãy kiếm của Trần Minh, không giết - chỉ để lại vết ấn tím trên ngực, phong tỏa linh lực. Trước khi rời đi, Lâm Dực khẽ nói:
" Trở về, nói với Chưởng môn: Người chết trong Huyết Vực chính là Trương Chân Nhân thật. Kẻ đang điều khiển hắn - là Huyết Chủ khác."

Rồi hắn biến mất trong làn mưa, để lại Trần Minh sững sờ.

5, Giang hồ dậy sóng:

Sau đêm đó, khắp Trung Châu đồn lên tin đồn:

Một đôi nam nữ áo xám, đi đến đâu ma vật bị tiêu diệt đến đó, nhưng những ai truy đuổi họ đều bị mất tích. Giới tu đạo gọi là " Huyết Ảnh" - vì mỗi lần họ xuất hiện, đều có ánh sáng đỏ tím rực trời. Các bang hội, tông phái bắt đầu tranh nhau điều tra.

Phương Bắc có Thiên ẢNh Các treo thưởng linh đan để bắt sống họ.

Phương Nam, Tụ Hồn Môn cử sát thủ bóng tối truy lùng.

Ngay cả Đại Tề triều đình cũng gửi mật chỉ: " Hai người ấy, hoặc chiêu hàng, hoặc tiêu diệt"

Cơn sóng ngầm lan ra khắp châu lục. Thế đạo bắt đầu loạn.

6, Bước vào bóng tối:

Đêm, giữa rùng sâu. Lâm Dực và Yên Thủy ngồi bên đống lửa, ánh đỏ từ ấn trên tay hai người phản chiếu trong mắt.

" Chúng ta chẳng lẽ sẽ bị săn đuổi mãi như thế này sao?" - Yên Thủy hỏi, giọng khàn khàn.

" Không. Một khi ta tìm ra ai thật sự là độc thủ đứng sau Huyết Chủ, tất cả sẽ chấm dứt.

Cậu đưa mắt nhìn về phía xa - qua tầng sương đen là dãy núi lờ mờ như con rắn khổng lồ cuộn tròn.

"Nơi đó là gì?"

" Thiên Phong Sơn. Từng là thánh địa tu luyện đạo của Thiên Giang, nay nghe nói đã bị phong ấn."

Yên Thủy siết chặt tay hắn:" Nếu ngươi đi, ta cùng đi."

Lâm Dực cười nhẹ: : Nếu ta ngã, ngươi cùng ngã sao?"

" Không, ta sẽ kéo ngươi dậy."

Gió đêm thổi qua, tàn lửa tung lên như sao nhỏ. Trong bóng tối có một đôi mắt đỏ theo dõi họ từ xa - giọng nói khàn đặc vang lên:

" Hai sinh mệnh hợp nhất.... chính là chìa khóa mở ra Thiên Mạch Huyết Đồ. Tốt lắm... cuộc chơi mới bắt đầu."

7, Kết chương - Giang hồ lọan khởi:

Sáng hôm sau, khi hai người rời khỏi rừng, sương ta dần, phía trước là con đường mòn dẫn về Thiên Phong Sơn - nơi được gọi là " tử địa của cả tiên và ma".

Một trận đại kiếp đã định hình. Thiên hạ, vì hai sinh linh mang ấn đỏ tím, sẽ nhuộm máu lần nữa. Trên đỉnh núi xa, tia chớp xé trời, phản chiếu hai bóng người nhỏ bé mà kiên định - Lâm Dực và Yên Thủy, hai kẻ giữa nhân gian, mang trong mình linh hồn vượt khỏi cả tiên và ma.

" Đạo của phàm nhân, bắt đầu từ máu.
Nhưng kết thúc, sẽ là niềm tin."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện