1, Tỉnh giắc trong huyết vụ:
Trời mờ sáng. Màn sương trên dòng Trường Giang loãng dần, để lộ một bãi đá bên ven sông nhuộm đỏ. Giữa bãi đá, Lâm Dực tỉnh lại, toàn thân dau nhức, mùi máu tah ngai ngái quanh người. Yên Thủy ngồi bên cạnh, áo rách tả tơi, vai còn dính máu, ánh mắt mỏi mệt nhưng bình tĩnh. Thấy hắn cử động, nàng khẽ hỏi:
" Ngươi.... còn sống à? "
Lâm Dực gượng cười: " Còn.... có lẽ ông trời chưa muốn ta chết."
Cậu nhìn xuống bàn tay - đạo ấn tím và vệt máu đỏ vẫn đan xen, tỏa ra hơi lạnh xen lẫn linh khí. Mỗi lần cậu vận linh lực, hai luồng khí lại đối chọi, đau nhói tận tim.
Yên Thủy khẽ nói: "Ấn đó.... không phải của phàm nhân. Là Huyết Ấn Song Sinh."
" Song Sinh? "
" Một khi hai người cùng trải qua huyết tế mà sống sót, khí mạch của họ sẽ liên thông. Sinh tức cùng sinh, tử tức cùng tử."
Nói rồi, nàng đưa tay lên ngực mình - nơi có vết ấn đỏ tím hiện lên mờ mờ. Ánh mắt nàng thoáng ngượng ngùng, thoáng sợ, rồi trở nên bình thản:
" Nói cách khác.... ngươi và ta, giờ cùng chung một mệnh."
2, Trận pháp cổ và âm mưu ẩn trong sông"
Khi mặt trời lên, Yên Thủy chỉ tay ra giữa sông. Một vùng nước xoáy khổng lồ vẫn chưa tan, ánh sáng đỏ trong đó lập lòe:
" Đó là lối vào Huyết Vực Cổ Trận."
Lâm Dực cau mày:
"Huyết Chủ tạo ra sao ?"
" Không. Trận này có từ trước cả thời Thiên Giang phái sáng lập. Huyết Chủ chỉ mượn nó để hồi sinh một vật.... gọi là Tâm Ma Đan."
Nói đến đó giọng nàng thấp lại.
" Ngươi từng bảo với ta rằng, ai luyện được Tâm Ma Đan thì sẽ thành Tiên Ma Đồng Tâm, vừa có thể dùng linh lực cảm thấu thiên đạo, vừa có thể hấp thu ma huyết mà không bị đồng hóa."
Lâm Dực im lặng.
Tâm Ma Đan....
Trần Dao từng nói về điều tương tự - một loại linh đan chỉ tồn tại trong ghi chép cổ của Thiên Giang phái, bị niêm phong vì " trái với thiên đạo".
Ánh mắt cậu trở nên trầm hẳn :
" Nếu Huyết Chủ thực sự luyện được thứ đó... hắn sẽ vượt khỏi nhân giới."
3, Dưới lòng sông máu:
Chiều xuống, hai người quyết định lặn vào vòng xoáy. Nước sông lạnh buốt, càng xuống càng sâu, càng thấy ánh đỏ đậm dần. Tiếng tim đạp vang vọng trong đầu, hòa cùng tiếng gọi mơ hồ:
" Máu là sinh, linh là tử. Hợp lại chính là đạo."
Lâm Dực nhắm mắt, vận khí chống lại vòng xoáy. Yên Thủy ở bên, bàn tay nắm lấy tay hắn - cùng nhau xuyên qua lớp kết giới cuối cùng.
Một ánh chớp lóe lên - cả hai rơi xuống một không gian khác. Nơi đó không còn nước, chỉ là biển máu mênh mông, trên mặt là những cột đá đen vươn cao, khắc đầy ký tự cổ. Giữa trung tâm của biển máu, một tế đàn huyết ngọc đang đập nhịp như tim người. Yên Thủy run giọng:
" Đó là Tâm Ma Đan đang thai sinh....".
Bỗng, từ trong biển máu, Trương Chân Nhân hiện ra, toàn thân được huyết khí bao phủ, ánh mắt sáng rực như hai hòn than.
" Các ngươi tới thật đúng lúc. Tâm Ma Đan cần hai mệnh tương hợp - một tiên khí, một ma huyết. Cảm ơn hai người đã hoàn thành nữa phần nghi lễ".
4, Cuộc đối đầu định mệnh:
Lâm Dực gào lên, vậm linh khí - đạo ấn tím sáng rực, tào thành một kết giới bao bọc lấy Yên Thủy. Nhưng từ biển máu dâng lên, nuốt lấy cậu.
Trương Chân Nhân bước đến, cười khàn:
" Đệ tử ngoan, người từng muốn hỏi ' đạo là gì ?'. Hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy. Đạo là sức mạnh, vượt qua thiên mệnh."
Ông ta giơ tay, đánh thẳng vào ngực Lâm Dực. Ngay khoảnh khắc đó, ánh đỏ trên ngực Yên Thủy cũng rực cháy - hai người đồng thời kêu lên đau đớn. Máu từ cả hai hòa vào nhau, bay về phía Tâm Ma Đan. Nhưng điều bất ngờ lại xảy ra, khi hai dòng máu hợp nhất, Tâm Ma Đan đột nhiên vỡ tung, tỏa ra ánh sáng đỏ tím rực trời ! Trương Chân Nhân thét lên :
" Không thể nào! Đan đạo nghịch thiên, sao lại..."
Giọng ông ta nghẹn lại khi thấy giữa ánh sáng, Lâm Dực và Yên Thủy lơ lửng, hai linh hồn giao hòa, ánh tím đan đỏ, quanh họ hiện ra hư ảnh Long và Hồ ly - song sinh đồng tâm thể!
Từ trong hư vô, một âm thanh trầm hùng vang vọng:
" Khi tiên và ma cùng chung đạo, nhân tâm sẽ định thiên cơ."
5, Thức tỉnh của Song Sinh Ấn:
Khi ánh sáng tan đi, Trương Chân Nhân đã biến mất, chỉ còn huyết vụ lẫn sương tím lơ lửng. Lâm Dực rơi xuống, Yên Thủy kịp đỡ lấy cậu. Trên trán họ đều xuất hiện ấn song sinh: Nửa tím nửa đỏ, tỏa ánh sáng nhịp theo tim. Lâm Dực khẽ mở mắt:
" Ta... không chết sao?"
Yên Thủy nhìn cậu, ánh mắt rối loạn giữa sợ hãi và kinh ngạc:
" Không. Giờ ngươi.... và ta.... là một phần của nhau."
Khi bàn tay của họ chạm vào nhau, linh khí lan tỏa khắp huyết vực. Những cột đá đen sụp đổ, biển máu rút dần. Trong tâm trí Lâm Dực vang lên lời Trần Dao năm xưa:
" Nếu đạo là ánh sáng, thì ma là bóng tối.
Nhưng ánh sáng cũng cần bóng tối để hiện hình."
6, Kết chương - Tiên Ma Đồng Tâm:
Họ bước ra khỏi huyết vụ, đứng trên bờ sông Trường Giang. Mặt trời lặn, ánh chiều vàng đỏ chiếu vào hai bóng người - một nam, một nữ, mỗi người mang một nữa sắc khí tương phản. Lâm Dực khẽ nắm tay Yên Thủy:
" Từ nay, ta không còn là người của Thiên Giang phái, cũng chẳng thuộc về ma đạo."
Yên Thủy cười khẽ, giọt nước mắt long lanh:
" Vậy, ngươi là ai?"
Lâm Dật đáp:
" Là kẻ đi tìm con đường cho phàm nhân cũng có thể thành tiên."
Tiếng sóng vỗ bờ, gió mang theo dư âm máu và hương hoa lau ven bờ sông. Phía xa trên vách núi, một bóng đen quan sát họ, đôi mắt đỏ như lửa khẽ híp lại:
: Song Sinh Ấn... cuối cùng đã hiện thế. Trò chơi thực sự.... bắt đầu rồi."
Trời mờ sáng. Màn sương trên dòng Trường Giang loãng dần, để lộ một bãi đá bên ven sông nhuộm đỏ. Giữa bãi đá, Lâm Dực tỉnh lại, toàn thân dau nhức, mùi máu tah ngai ngái quanh người. Yên Thủy ngồi bên cạnh, áo rách tả tơi, vai còn dính máu, ánh mắt mỏi mệt nhưng bình tĩnh. Thấy hắn cử động, nàng khẽ hỏi:
" Ngươi.... còn sống à? "
Lâm Dực gượng cười: " Còn.... có lẽ ông trời chưa muốn ta chết."
Cậu nhìn xuống bàn tay - đạo ấn tím và vệt máu đỏ vẫn đan xen, tỏa ra hơi lạnh xen lẫn linh khí. Mỗi lần cậu vận linh lực, hai luồng khí lại đối chọi, đau nhói tận tim.
Yên Thủy khẽ nói: "Ấn đó.... không phải của phàm nhân. Là Huyết Ấn Song Sinh."
" Song Sinh? "
" Một khi hai người cùng trải qua huyết tế mà sống sót, khí mạch của họ sẽ liên thông. Sinh tức cùng sinh, tử tức cùng tử."
Nói rồi, nàng đưa tay lên ngực mình - nơi có vết ấn đỏ tím hiện lên mờ mờ. Ánh mắt nàng thoáng ngượng ngùng, thoáng sợ, rồi trở nên bình thản:
" Nói cách khác.... ngươi và ta, giờ cùng chung một mệnh."
2, Trận pháp cổ và âm mưu ẩn trong sông"
Khi mặt trời lên, Yên Thủy chỉ tay ra giữa sông. Một vùng nước xoáy khổng lồ vẫn chưa tan, ánh sáng đỏ trong đó lập lòe:
" Đó là lối vào Huyết Vực Cổ Trận."
Lâm Dực cau mày:
"Huyết Chủ tạo ra sao ?"
" Không. Trận này có từ trước cả thời Thiên Giang phái sáng lập. Huyết Chủ chỉ mượn nó để hồi sinh một vật.... gọi là Tâm Ma Đan."
Nói đến đó giọng nàng thấp lại.
" Ngươi từng bảo với ta rằng, ai luyện được Tâm Ma Đan thì sẽ thành Tiên Ma Đồng Tâm, vừa có thể dùng linh lực cảm thấu thiên đạo, vừa có thể hấp thu ma huyết mà không bị đồng hóa."
Lâm Dực im lặng.
Tâm Ma Đan....
Trần Dao từng nói về điều tương tự - một loại linh đan chỉ tồn tại trong ghi chép cổ của Thiên Giang phái, bị niêm phong vì " trái với thiên đạo".
Ánh mắt cậu trở nên trầm hẳn :
" Nếu Huyết Chủ thực sự luyện được thứ đó... hắn sẽ vượt khỏi nhân giới."
3, Dưới lòng sông máu:
Chiều xuống, hai người quyết định lặn vào vòng xoáy. Nước sông lạnh buốt, càng xuống càng sâu, càng thấy ánh đỏ đậm dần. Tiếng tim đạp vang vọng trong đầu, hòa cùng tiếng gọi mơ hồ:
" Máu là sinh, linh là tử. Hợp lại chính là đạo."
Lâm Dực nhắm mắt, vận khí chống lại vòng xoáy. Yên Thủy ở bên, bàn tay nắm lấy tay hắn - cùng nhau xuyên qua lớp kết giới cuối cùng.
Một ánh chớp lóe lên - cả hai rơi xuống một không gian khác. Nơi đó không còn nước, chỉ là biển máu mênh mông, trên mặt là những cột đá đen vươn cao, khắc đầy ký tự cổ. Giữa trung tâm của biển máu, một tế đàn huyết ngọc đang đập nhịp như tim người. Yên Thủy run giọng:
" Đó là Tâm Ma Đan đang thai sinh....".
Bỗng, từ trong biển máu, Trương Chân Nhân hiện ra, toàn thân được huyết khí bao phủ, ánh mắt sáng rực như hai hòn than.
" Các ngươi tới thật đúng lúc. Tâm Ma Đan cần hai mệnh tương hợp - một tiên khí, một ma huyết. Cảm ơn hai người đã hoàn thành nữa phần nghi lễ".
4, Cuộc đối đầu định mệnh:
Lâm Dực gào lên, vậm linh khí - đạo ấn tím sáng rực, tào thành một kết giới bao bọc lấy Yên Thủy. Nhưng từ biển máu dâng lên, nuốt lấy cậu.
Trương Chân Nhân bước đến, cười khàn:
" Đệ tử ngoan, người từng muốn hỏi ' đạo là gì ?'. Hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy. Đạo là sức mạnh, vượt qua thiên mệnh."
Ông ta giơ tay, đánh thẳng vào ngực Lâm Dực. Ngay khoảnh khắc đó, ánh đỏ trên ngực Yên Thủy cũng rực cháy - hai người đồng thời kêu lên đau đớn. Máu từ cả hai hòa vào nhau, bay về phía Tâm Ma Đan. Nhưng điều bất ngờ lại xảy ra, khi hai dòng máu hợp nhất, Tâm Ma Đan đột nhiên vỡ tung, tỏa ra ánh sáng đỏ tím rực trời ! Trương Chân Nhân thét lên :
" Không thể nào! Đan đạo nghịch thiên, sao lại..."
Giọng ông ta nghẹn lại khi thấy giữa ánh sáng, Lâm Dực và Yên Thủy lơ lửng, hai linh hồn giao hòa, ánh tím đan đỏ, quanh họ hiện ra hư ảnh Long và Hồ ly - song sinh đồng tâm thể!
Từ trong hư vô, một âm thanh trầm hùng vang vọng:
" Khi tiên và ma cùng chung đạo, nhân tâm sẽ định thiên cơ."
5, Thức tỉnh của Song Sinh Ấn:
Khi ánh sáng tan đi, Trương Chân Nhân đã biến mất, chỉ còn huyết vụ lẫn sương tím lơ lửng. Lâm Dực rơi xuống, Yên Thủy kịp đỡ lấy cậu. Trên trán họ đều xuất hiện ấn song sinh: Nửa tím nửa đỏ, tỏa ánh sáng nhịp theo tim. Lâm Dực khẽ mở mắt:
" Ta... không chết sao?"
Yên Thủy nhìn cậu, ánh mắt rối loạn giữa sợ hãi và kinh ngạc:
" Không. Giờ ngươi.... và ta.... là một phần của nhau."
Khi bàn tay của họ chạm vào nhau, linh khí lan tỏa khắp huyết vực. Những cột đá đen sụp đổ, biển máu rút dần. Trong tâm trí Lâm Dực vang lên lời Trần Dao năm xưa:
" Nếu đạo là ánh sáng, thì ma là bóng tối.
Nhưng ánh sáng cũng cần bóng tối để hiện hình."
6, Kết chương - Tiên Ma Đồng Tâm:
Họ bước ra khỏi huyết vụ, đứng trên bờ sông Trường Giang. Mặt trời lặn, ánh chiều vàng đỏ chiếu vào hai bóng người - một nam, một nữ, mỗi người mang một nữa sắc khí tương phản. Lâm Dực khẽ nắm tay Yên Thủy:
" Từ nay, ta không còn là người của Thiên Giang phái, cũng chẳng thuộc về ma đạo."
Yên Thủy cười khẽ, giọt nước mắt long lanh:
" Vậy, ngươi là ai?"
Lâm Dật đáp:
" Là kẻ đi tìm con đường cho phàm nhân cũng có thể thành tiên."
Tiếng sóng vỗ bờ, gió mang theo dư âm máu và hương hoa lau ven bờ sông. Phía xa trên vách núi, một bóng đen quan sát họ, đôi mắt đỏ như lửa khẽ híp lại:
: Song Sinh Ấn... cuối cùng đã hiện thế. Trò chơi thực sự.... bắt đầu rồi."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









