- Trường Giang vào thu.
Sương mù buổi sớm dày đặc, phủ lên mặt nước một lớp bạc mỏng. Những con thuyền nhỏ chậm chạp xuôi dòng, tiếng mái chèo khua vang giữa không gian mờ ảo. Lâm Dực giờ là Lâm Kha, đứng lặng bên bến thuyền. Ba tháng qua, cậu chu du dọc Trường Giang, làm thuê ở trên bến thuyền, nghe người đời kể chuyện tiên nhân, nghe thương nhân kể chuyện chiến loạn ở phương Bắc. Không ai biết cậu từng là người của Thiên Giang Phái. Chỉ thấy một thanh niên ít nói, ánh mắt buồn xa xăm nhưng bình thản, như đã nhìn thấu sinh tử.
- Khúc đàn bên sông.
Chiều hôm ấy, khi cậu đang xếp hàng hó lên thuyền, bỗng một tiếng đàn khẽ vang giữa gió. Âm thanh nhẹ nhàng mà trong trẻo, du dương như nước trôi, nhưng ẩn trong đó là một nỗi bi thương sâu lắng. Tiếng đàn khiến mọi người dừng tay. Lâm Dực khẽ ngẫng lên. Trên thuyền lớn neo giữa sông, một thiếu nữ mặc áo xanh, ngồi trước đàn tì bà, mái tóc đen thả dài, ánh chiều tà nhuộm hồng đôi má. Cậu nhận ra ngay - Yên Thủy.
Cô vẫn như lần đầu gặp mặt, nhưng khí chất nay đã khác: lạnh lùng hơn, trầm hơn, ánh mắt như che giấu muôn điều. Khi tiếng đàn dứt, cô ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt nhìn mình của Lâm Dực nơi bến thuyền. Một thoáng sửng sờ, rồi nàng mỉm cười khẽ. " Lại gặp nhau rồi tiều phu."
- Gặp gỡ giữa nhân gian.
Đêm, thuyền của Yên Thủy ghé bên nghỉ ngơi. Cô mời Lâm Dực cùng ăn tối. Giữa ánh đèn dầu và tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền, họ nói chuyện với nhau như hai người quen cũ, không ai nhắc đến chuyện quá khứ.
Yên Thủy kể:
" Ta đi khắp nơi diễn nhạc, nhưng càng đi càng thấy lạ. Dọc Trường Giang, nhiều làng mạc biến mất trong đêm. Người dân nói có " người áo đỏ" đến, rồi sáng ra chỉ còn lại tro tàn và máu."
Lâm Dực khẽ nhíu mày: " Người áo đỏ...."
Yên Thủy nhìn thẳng vào cậu, giọng trầm xuống: " Ngươi biết gì về Huyết Minh Đạo không ?"
Lâm Dực khẽ đáp: " Chỉ là lời đồn thôi."
Yên Thủy khẽ mỉm cười: " Nói dối không khéo đâu. Ánh mắt ngươi run khi ta nói đến tên đó."
Không khí im lặng. Gió ngoài sông thổi qua, ánh đèn dầu chao nghiêng. Một lát sau, Yên Thủy khẽ thở dài:
" Thật ra.... ta cũng đang tìm người của Huyết Minh Đạo."
Câu nói khiến Lâm Dực ngẩng đầu lên. Yên Thủy cười buồn: " Người đó.... giết cha ta."
- Dư âm trên sóng nước.
Đêm ấy, Lâm Dực ngồi trên boong thuyền, nghe Yên Thủy đàn. Khúc nhạc bi thương, mỗi một nốt nhạc như giọt nước mắt rơi xuống lòng sông.
" Nước chảy ngàn dặm, người đi vạn dặm.
Có ai biết đâu, người trước mặt là tri kỷ hay oán thù."
Nghe nhạc, Lâm Dực chợt nhớ đến Trần Dao, đến Linh Sơn đỏ máu, đến Tử Quang nói về " tâm không tịnh thì đạo không sinh ". Cậu khẽ nhắm mắt, để tiếng đàn chảy qua tim như rửa sạch tạp niệm.
- Bóng đen trên sông.
Giữa canh ba, tiếng gió rít mạnh. Con thuyền rung lên dữ dội. Yên Thủy bật dậy, nắm đàn. Lâm Dực lao ra boong thuyền. Giữa sông mười mấy bóng người áo đỏ đang bước đi trên mặt nước, ánh mắt rực như lửa. Một người trong số đó cười khàn:
" Yên cô nương, Huyết Chủ mời cô đến dự lễ." Câu nói lạnh buốt.
Lâm Dực đứng chắn trước nàng, tay nắm chặt cây gậy gỗ nói:
" Lễ gì mà phải bằng máu ?"
Bóng người kia liếc nhìn, khẽ cười:
" Huyết Chủ nói rồi - ai từng mang hơi thở Tử Quang đều phải chết". Câu nói khiến tim Lâm Dực siết lại. Bọn chúng biết cậu là ai.
- Trận chiến trên dòng Trường Giang.
Không còn thời gian. Lâm Dực nhảy xuống thuyền nhỏ, vung gậy, gỗ gãy nát - ánh tím mờ lóe từ lòng bàn tay.
Linh lực! một tia linh lực mỏng manh, nhưng đủ để kết thành đạo ấn nhỏ. Cậu tung ấn, nước sông cuộn lên thành cột, đánh tan hai bóng áo đỏ. Yên Thùy phía sau cất tiếng đàn, âm thanh biến thành sóng gió - âm công ! Hai người hợp lực, giữa trăng và sóng, như họa. Nhưng địch nhân quá đông, mười hóa thành trăm. Lâm Dực dần kiệt sức, máu rỉ ra từ khóe miệng. Giữa lúc đó, một bóng đen cao lớn hiện ra giữa sông - áo choàng đỏ thẩm, mặt đeo mặt nạ bạc. Giọng hắn vang như sấm:
" Ngươi vẫn còn sống, Lâm Dực."
Lâm Dực sững người. Giọng nói đó, không lẫn vào đâu được. " Trương... Chân Nhân!"
- Bóng hình trong đêm.
Sóng nước vỡ tung, ánh trăng phản chiếu gương mặt nữa che của Huyết Chủ. Một nữa còn lại là gương mặt quen thuộc: già nua, khắc khổ - nhưng đôi mắt đầy tà khí. Trần Dao từng nói đúng; " Sư phụ cậu, thật sự chưa chết."
Trương Chân Nhân mỉm cười, ánh đỏ trong mát lóe lên nói:
" Ta đã vượt qua Tử Quang. Giờ ngươi chỉ là nữa hồn phế. Nhưng ta cần ngươi - vì chỉ có máu của ngươi mới mở lại được Minh Môn."
Lâm Dực đứng chắn trước Yên Thủy, giọng khàn khàn: " Nếu muốn máu của ta, hãy bước qua xác ta trước."
Trương Chân Nhân nhéch môi: " Vậy thì để ta tiễn ngươi lần nữa."
Cánh tay hắn nâng lên. Sông Trường Giang đỏ rực máu. Yên Thủy hét lên: " Lâm Dực! Cẩn thận."
Ánh sáng tím lại bừng lên, mạnh hơn cả lúc trước. Một giọng nói xa xăm vọng trong đầu Lâm Dực:
" Một lhi máu đổ, đạo sẽ mở. Lần này con chọn đi hay ở ?"
Lâm Dực nở nụ cười giữa máu và sương: : Ta chọn.... tồn tại để bảo vệ."
Ánh tím và đỏ va chạm, sông nước nổ tung.
- Kết chương - Dư âm Trường Giang.
Khi bình mình lên, sông Trường Giang phủ một lớp sương mù dày. Không ai thấy Huyết Chủ đâu. Trên bờ sông, Yên Thủy ngồi ôm cây đàn, nước mắt nàng rơi trong lặng lẽ. Bên cạnh Lâm Dực nằm bất tỉnh, ngực cậu vẫn khẽ phập phồng. Trên lòng bàn tay cậu, một đạo ấn tím và một vệt máu đỏ quấn lấy nhau - hòa thành thành một dấu ấn mới, nửa đạo nửa ma. Phía xa có tiếng người rao trong sương:
" Nghe nói, phía Nam có người truyền đạo cứu dân, gọi mình là Tử Nhân. Có phải tiên nhân giáng thế chăng ?"
Gió sông khẽ lay, bóng Yên Thủy nhìn xuống người nằm bên cạnh, khẽ thì thầm :
" Lâm Dực.... hay Tử Nhân..... cuối cùng ngươi là ai ?"
Sương mù buổi sớm dày đặc, phủ lên mặt nước một lớp bạc mỏng. Những con thuyền nhỏ chậm chạp xuôi dòng, tiếng mái chèo khua vang giữa không gian mờ ảo. Lâm Dực giờ là Lâm Kha, đứng lặng bên bến thuyền. Ba tháng qua, cậu chu du dọc Trường Giang, làm thuê ở trên bến thuyền, nghe người đời kể chuyện tiên nhân, nghe thương nhân kể chuyện chiến loạn ở phương Bắc. Không ai biết cậu từng là người của Thiên Giang Phái. Chỉ thấy một thanh niên ít nói, ánh mắt buồn xa xăm nhưng bình thản, như đã nhìn thấu sinh tử.
- Khúc đàn bên sông.
Chiều hôm ấy, khi cậu đang xếp hàng hó lên thuyền, bỗng một tiếng đàn khẽ vang giữa gió. Âm thanh nhẹ nhàng mà trong trẻo, du dương như nước trôi, nhưng ẩn trong đó là một nỗi bi thương sâu lắng. Tiếng đàn khiến mọi người dừng tay. Lâm Dực khẽ ngẫng lên. Trên thuyền lớn neo giữa sông, một thiếu nữ mặc áo xanh, ngồi trước đàn tì bà, mái tóc đen thả dài, ánh chiều tà nhuộm hồng đôi má. Cậu nhận ra ngay - Yên Thủy.
Cô vẫn như lần đầu gặp mặt, nhưng khí chất nay đã khác: lạnh lùng hơn, trầm hơn, ánh mắt như che giấu muôn điều. Khi tiếng đàn dứt, cô ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt nhìn mình của Lâm Dực nơi bến thuyền. Một thoáng sửng sờ, rồi nàng mỉm cười khẽ. " Lại gặp nhau rồi tiều phu."
- Gặp gỡ giữa nhân gian.
Đêm, thuyền của Yên Thủy ghé bên nghỉ ngơi. Cô mời Lâm Dực cùng ăn tối. Giữa ánh đèn dầu và tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền, họ nói chuyện với nhau như hai người quen cũ, không ai nhắc đến chuyện quá khứ.
Yên Thủy kể:
" Ta đi khắp nơi diễn nhạc, nhưng càng đi càng thấy lạ. Dọc Trường Giang, nhiều làng mạc biến mất trong đêm. Người dân nói có " người áo đỏ" đến, rồi sáng ra chỉ còn lại tro tàn và máu."
Lâm Dực khẽ nhíu mày: " Người áo đỏ...."
Yên Thủy nhìn thẳng vào cậu, giọng trầm xuống: " Ngươi biết gì về Huyết Minh Đạo không ?"
Lâm Dực khẽ đáp: " Chỉ là lời đồn thôi."
Yên Thủy khẽ mỉm cười: " Nói dối không khéo đâu. Ánh mắt ngươi run khi ta nói đến tên đó."
Không khí im lặng. Gió ngoài sông thổi qua, ánh đèn dầu chao nghiêng. Một lát sau, Yên Thủy khẽ thở dài:
" Thật ra.... ta cũng đang tìm người của Huyết Minh Đạo."
Câu nói khiến Lâm Dực ngẩng đầu lên. Yên Thủy cười buồn: " Người đó.... giết cha ta."
- Dư âm trên sóng nước.
Đêm ấy, Lâm Dực ngồi trên boong thuyền, nghe Yên Thủy đàn. Khúc nhạc bi thương, mỗi một nốt nhạc như giọt nước mắt rơi xuống lòng sông.
" Nước chảy ngàn dặm, người đi vạn dặm.
Có ai biết đâu, người trước mặt là tri kỷ hay oán thù."
Nghe nhạc, Lâm Dực chợt nhớ đến Trần Dao, đến Linh Sơn đỏ máu, đến Tử Quang nói về " tâm không tịnh thì đạo không sinh ". Cậu khẽ nhắm mắt, để tiếng đàn chảy qua tim như rửa sạch tạp niệm.
- Bóng đen trên sông.
Giữa canh ba, tiếng gió rít mạnh. Con thuyền rung lên dữ dội. Yên Thủy bật dậy, nắm đàn. Lâm Dực lao ra boong thuyền. Giữa sông mười mấy bóng người áo đỏ đang bước đi trên mặt nước, ánh mắt rực như lửa. Một người trong số đó cười khàn:
" Yên cô nương, Huyết Chủ mời cô đến dự lễ." Câu nói lạnh buốt.
Lâm Dực đứng chắn trước nàng, tay nắm chặt cây gậy gỗ nói:
" Lễ gì mà phải bằng máu ?"
Bóng người kia liếc nhìn, khẽ cười:
" Huyết Chủ nói rồi - ai từng mang hơi thở Tử Quang đều phải chết". Câu nói khiến tim Lâm Dực siết lại. Bọn chúng biết cậu là ai.
- Trận chiến trên dòng Trường Giang.
Không còn thời gian. Lâm Dực nhảy xuống thuyền nhỏ, vung gậy, gỗ gãy nát - ánh tím mờ lóe từ lòng bàn tay.
Linh lực! một tia linh lực mỏng manh, nhưng đủ để kết thành đạo ấn nhỏ. Cậu tung ấn, nước sông cuộn lên thành cột, đánh tan hai bóng áo đỏ. Yên Thùy phía sau cất tiếng đàn, âm thanh biến thành sóng gió - âm công ! Hai người hợp lực, giữa trăng và sóng, như họa. Nhưng địch nhân quá đông, mười hóa thành trăm. Lâm Dực dần kiệt sức, máu rỉ ra từ khóe miệng. Giữa lúc đó, một bóng đen cao lớn hiện ra giữa sông - áo choàng đỏ thẩm, mặt đeo mặt nạ bạc. Giọng hắn vang như sấm:
" Ngươi vẫn còn sống, Lâm Dực."
Lâm Dực sững người. Giọng nói đó, không lẫn vào đâu được. " Trương... Chân Nhân!"
- Bóng hình trong đêm.
Sóng nước vỡ tung, ánh trăng phản chiếu gương mặt nữa che của Huyết Chủ. Một nữa còn lại là gương mặt quen thuộc: già nua, khắc khổ - nhưng đôi mắt đầy tà khí. Trần Dao từng nói đúng; " Sư phụ cậu, thật sự chưa chết."
Trương Chân Nhân mỉm cười, ánh đỏ trong mát lóe lên nói:
" Ta đã vượt qua Tử Quang. Giờ ngươi chỉ là nữa hồn phế. Nhưng ta cần ngươi - vì chỉ có máu của ngươi mới mở lại được Minh Môn."
Lâm Dực đứng chắn trước Yên Thủy, giọng khàn khàn: " Nếu muốn máu của ta, hãy bước qua xác ta trước."
Trương Chân Nhân nhéch môi: " Vậy thì để ta tiễn ngươi lần nữa."
Cánh tay hắn nâng lên. Sông Trường Giang đỏ rực máu. Yên Thủy hét lên: " Lâm Dực! Cẩn thận."
Ánh sáng tím lại bừng lên, mạnh hơn cả lúc trước. Một giọng nói xa xăm vọng trong đầu Lâm Dực:
" Một lhi máu đổ, đạo sẽ mở. Lần này con chọn đi hay ở ?"
Lâm Dực nở nụ cười giữa máu và sương: : Ta chọn.... tồn tại để bảo vệ."
Ánh tím và đỏ va chạm, sông nước nổ tung.
- Kết chương - Dư âm Trường Giang.
Khi bình mình lên, sông Trường Giang phủ một lớp sương mù dày. Không ai thấy Huyết Chủ đâu. Trên bờ sông, Yên Thủy ngồi ôm cây đàn, nước mắt nàng rơi trong lặng lẽ. Bên cạnh Lâm Dực nằm bất tỉnh, ngực cậu vẫn khẽ phập phồng. Trên lòng bàn tay cậu, một đạo ấn tím và một vệt máu đỏ quấn lấy nhau - hòa thành thành một dấu ấn mới, nửa đạo nửa ma. Phía xa có tiếng người rao trong sương:
" Nghe nói, phía Nam có người truyền đạo cứu dân, gọi mình là Tử Nhân. Có phải tiên nhân giáng thế chăng ?"
Gió sông khẽ lay, bóng Yên Thủy nhìn xuống người nằm bên cạnh, khẽ thì thầm :
" Lâm Dực.... hay Tử Nhân..... cuối cùng ngươi là ai ?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









