Gió thổi nhẹ trên sườn núi hoang, lá vàng rơi như tro tàn. Lâm Dực mở mắt, cảm nhận ánh nắng đầu tiên sau ba ngày chìm trong hôn mê. Cậu ngồi dậy, thân thể nặng như chì. Linh lực đã biến mất, kinh mạch khô cạn, chỉ còn hơi ấm mỏng manh như người thường. Trên cánh tay một vết ấn tím mờ hiện lên rồi tan đi.
Tử Quang Đạo Nhân không còn, nhưng ý thức của ông vẫn để lại trong đầu cậu - như ngọn đèn nhỏ soi đường dẫn lối cho cậu giữa bóng đêm.
" Muốn tu lại, trước hết phải quên. Quên oán, quên sư, quên đạo, chỉ còn lại tâm." - Lời Tử QUang vang vọng trong đầu, khiến Lâm Dực khẽ siết tay.
" Quên sao được.... khi máu của đồng môn vẫn chưa khô?"
- Dưới Chân Linh Sơn.
Ba tháng sau, nơi chân núi từng là vùng phồn thịnh quanh Thiên Giang Phái, giờ chỉ còn là dãy làng nhỏ. Lâm Dực lấy tên là Lâm Kha, làm người đốn củi thuê, sống giữa phàm nhân. Cậu dựng một túp lều nhỏ bên bìa rừng, hằng ngày gùi củi xuống chợ, tối về ngồi lặng im bên ánh đèn dầu, lặng lẽ luyện hô hấp, cảm nhận từng tia linh khí yếu ớt quanh mình. Linh khí nhân gian thưa thớt, tu hành chậm như sên bò. Nhưng cậu không còn nóng vội. Bởi Tử Quang từng nói:
" Chân đạo không ở tốc độ, mà là ở chỗ hiểu được bản thân."
Cứ thế, ngày qua ngày, Lâm Dực sống như một người phàm. Cậu học cách cười, cách mua thức ăn, cách chịu đựng ánh mắt khinh thường của dân làng gọi mình là "gã câm trên núi" ( vì hiếm khi nói chuyện ).
Và trong sự lặng lẽ đó, một luồng đạo tâm mới dần được sinh ra - mềm hơn, nhưng vững chắc hơn sắt đá.
- Bóng Cũ Tái Hiện.
Một sáng sớm, trong chợ nhỏ, Lâm Dực nghe người ta kháo nhau:
" Nghe nói trên đất Trường Giang, có một phái mới mọc lên, tự xưng là Huyết Minh Đạo. "
" Huyết Minh? không phải là bị tiêu diệt rồi sao? "
" Ừ, nhưng mấy tháng nay, có rất nhiều người bị mất tích, nghe nói ai cũng bị rút máu mà không thấy xác..."
Lâm Dực lặng người. Cái tên đó không thể lẫn, Huyết Minh - tà tông do chính Trương Chân Nhân lập ra. Nếu còn tàn dư, tức là hắn vẫn chưa chết. Ánh mắt của Lâm Dực tối lại. Tay cậu khẽ chạm vào ngực, nơi ấn tím ẩn hiện.
" Vậy là.... chưa kết thúc."
- Duyên Gặp Ở Nhân Gian.
Chiều hôm đó, trong rừng, cậu bắt gặp một nhóm người bị cướp chặn đường. Không còn linh lực, Lâm Dực chỉ dùng gậy gỗ chống đỡ, nhưng thân pháp vẫn chuẩn xác như bản năng. Tên cướp cầm đầu bị hạ gục, những tên cướp còn lại bỏ chạy tán loạn. Người bị hại là một nữ nhân áo xanh, tuổi tầm hai mươi, tay cầm một cây đàn cổ. Nàng nhìn cậu, giọng nhẹ như gió xuân:
" Đa tạ ân cứu mạng, xin cho tiểu nữ biết danh tính sau này tiện báo đáp."
Lâm Dực khẽ đáp: " Chỉ là một kẻ tiều phu, không đáng nói."
Nàng mỉm cười, ánh mắt như nhìn thấu tâm người: " Một tiều phu có thân pháp bậc tiên, ẩn giấu khí đạo - thật lạ."
Thấy Lâm Dực vẫn im lặng. Nàng cũng không gặng hỏi thêm, chỉ đưa tay ra:
" Ta là Yên Thủy, nhạc sĩ du hành khắp nơi. Có lẽ chúng ta sẽ còn gặp lại. Khi nàng rời đi, tiếng đàn khẽ vang - âm điệu quen thuộc khiến Lâm Dực khựng lại. Đó là khúc nhạc Tần Dao từng đàn trên Linh Sơn. Cậu nhìn theo bóng nàng khuất dần giữa rừng, tim khẽ nhói.
" Nếu âm luật này còn vang... có lẽ nàng vẫn còn sốn."
- Tẩy Tâm Nhập Đạo.
Đêm ấy Lâm Dực ngồi thiền giữa rừng. Linh lực trong người vốn cạn kiệt, nhưng sâu trong đan điền, một tia sáng tím khẽ lóe lên. Nó không còn cuồng bạo như lúc trước, mà ấm áp, hòa nhã. Khí trời xung quanh cũng dịu lại, lá cây khẽ rung như đáp lời. Một luồng khí thanh khiết len vào kinh mạch, nhẹ như hơi thở đầu tiên của mùa xuân. Trong tâm cậu, giọng Tử Quang vang lên:
" Tốt. Khi con quên đi báo thù, đạo mới bắt đầu trở lại."
Lâm Dực mở mắt, mỉm cười khẽ: " Ta không quên, nhưng ta không còn để oán hận dẫn đường nữa - từ nay, ta tu để để giữ sinh linh, không vì mình, mà vì họ."
Ánh trăng soi qua tán lá, rơi trên khuôn mặt yên tĩnh ấy. Giữa đêm sâu, một đạo nhân mới đã ra đời - không còn lag đệ tử Thiên Giang Phái, mà là người đi hỏi lại đạo giữa nhân thế.
- Kết chương - Lưu lạc nhân gian.
Sáng hôm sau, người làng thấy Lâm Kha rời núi. Trên vai là bó củi, sau lưng là cây gậy gỗ cũ. Không ai biết, trong bó củi ấy có giấu một thanh kiếm gãy - di vật cuối cùng của Thiên Giang Phái.
Cậu đi về hướng Đông, nơi sông Trường Giang uốn khúc dưới nắng sớm. Trên bờ sông, người ta thấy thấp thoáng bóng áo xám hòa trong sương sớm, tiếng hát vọng lại khe khẽ:
" Nhât niệm sinh tâm,
Tâm sinh vô đạo.
Phàm tâm bất diệt,
Đạo vẫn dài lâu..."
Tử Quang Đạo Nhân không còn, nhưng ý thức của ông vẫn để lại trong đầu cậu - như ngọn đèn nhỏ soi đường dẫn lối cho cậu giữa bóng đêm.
" Muốn tu lại, trước hết phải quên. Quên oán, quên sư, quên đạo, chỉ còn lại tâm." - Lời Tử QUang vang vọng trong đầu, khiến Lâm Dực khẽ siết tay.
" Quên sao được.... khi máu của đồng môn vẫn chưa khô?"
- Dưới Chân Linh Sơn.
Ba tháng sau, nơi chân núi từng là vùng phồn thịnh quanh Thiên Giang Phái, giờ chỉ còn là dãy làng nhỏ. Lâm Dực lấy tên là Lâm Kha, làm người đốn củi thuê, sống giữa phàm nhân. Cậu dựng một túp lều nhỏ bên bìa rừng, hằng ngày gùi củi xuống chợ, tối về ngồi lặng im bên ánh đèn dầu, lặng lẽ luyện hô hấp, cảm nhận từng tia linh khí yếu ớt quanh mình. Linh khí nhân gian thưa thớt, tu hành chậm như sên bò. Nhưng cậu không còn nóng vội. Bởi Tử Quang từng nói:
" Chân đạo không ở tốc độ, mà là ở chỗ hiểu được bản thân."
Cứ thế, ngày qua ngày, Lâm Dực sống như một người phàm. Cậu học cách cười, cách mua thức ăn, cách chịu đựng ánh mắt khinh thường của dân làng gọi mình là "gã câm trên núi" ( vì hiếm khi nói chuyện ).
Và trong sự lặng lẽ đó, một luồng đạo tâm mới dần được sinh ra - mềm hơn, nhưng vững chắc hơn sắt đá.
- Bóng Cũ Tái Hiện.
Một sáng sớm, trong chợ nhỏ, Lâm Dực nghe người ta kháo nhau:
" Nghe nói trên đất Trường Giang, có một phái mới mọc lên, tự xưng là Huyết Minh Đạo. "
" Huyết Minh? không phải là bị tiêu diệt rồi sao? "
" Ừ, nhưng mấy tháng nay, có rất nhiều người bị mất tích, nghe nói ai cũng bị rút máu mà không thấy xác..."
Lâm Dực lặng người. Cái tên đó không thể lẫn, Huyết Minh - tà tông do chính Trương Chân Nhân lập ra. Nếu còn tàn dư, tức là hắn vẫn chưa chết. Ánh mắt của Lâm Dực tối lại. Tay cậu khẽ chạm vào ngực, nơi ấn tím ẩn hiện.
" Vậy là.... chưa kết thúc."
- Duyên Gặp Ở Nhân Gian.
Chiều hôm đó, trong rừng, cậu bắt gặp một nhóm người bị cướp chặn đường. Không còn linh lực, Lâm Dực chỉ dùng gậy gỗ chống đỡ, nhưng thân pháp vẫn chuẩn xác như bản năng. Tên cướp cầm đầu bị hạ gục, những tên cướp còn lại bỏ chạy tán loạn. Người bị hại là một nữ nhân áo xanh, tuổi tầm hai mươi, tay cầm một cây đàn cổ. Nàng nhìn cậu, giọng nhẹ như gió xuân:
" Đa tạ ân cứu mạng, xin cho tiểu nữ biết danh tính sau này tiện báo đáp."
Lâm Dực khẽ đáp: " Chỉ là một kẻ tiều phu, không đáng nói."
Nàng mỉm cười, ánh mắt như nhìn thấu tâm người: " Một tiều phu có thân pháp bậc tiên, ẩn giấu khí đạo - thật lạ."
Thấy Lâm Dực vẫn im lặng. Nàng cũng không gặng hỏi thêm, chỉ đưa tay ra:
" Ta là Yên Thủy, nhạc sĩ du hành khắp nơi. Có lẽ chúng ta sẽ còn gặp lại. Khi nàng rời đi, tiếng đàn khẽ vang - âm điệu quen thuộc khiến Lâm Dực khựng lại. Đó là khúc nhạc Tần Dao từng đàn trên Linh Sơn. Cậu nhìn theo bóng nàng khuất dần giữa rừng, tim khẽ nhói.
" Nếu âm luật này còn vang... có lẽ nàng vẫn còn sốn."
- Tẩy Tâm Nhập Đạo.
Đêm ấy Lâm Dực ngồi thiền giữa rừng. Linh lực trong người vốn cạn kiệt, nhưng sâu trong đan điền, một tia sáng tím khẽ lóe lên. Nó không còn cuồng bạo như lúc trước, mà ấm áp, hòa nhã. Khí trời xung quanh cũng dịu lại, lá cây khẽ rung như đáp lời. Một luồng khí thanh khiết len vào kinh mạch, nhẹ như hơi thở đầu tiên của mùa xuân. Trong tâm cậu, giọng Tử Quang vang lên:
" Tốt. Khi con quên đi báo thù, đạo mới bắt đầu trở lại."
Lâm Dực mở mắt, mỉm cười khẽ: " Ta không quên, nhưng ta không còn để oán hận dẫn đường nữa - từ nay, ta tu để để giữ sinh linh, không vì mình, mà vì họ."
Ánh trăng soi qua tán lá, rơi trên khuôn mặt yên tĩnh ấy. Giữa đêm sâu, một đạo nhân mới đã ra đời - không còn lag đệ tử Thiên Giang Phái, mà là người đi hỏi lại đạo giữa nhân thế.
- Kết chương - Lưu lạc nhân gian.
Sáng hôm sau, người làng thấy Lâm Kha rời núi. Trên vai là bó củi, sau lưng là cây gậy gỗ cũ. Không ai biết, trong bó củi ấy có giấu một thanh kiếm gãy - di vật cuối cùng của Thiên Giang Phái.
Cậu đi về hướng Đông, nơi sông Trường Giang uốn khúc dưới nắng sớm. Trên bờ sông, người ta thấy thấp thoáng bóng áo xám hòa trong sương sớm, tiếng hát vọng lại khe khẽ:
" Nhât niệm sinh tâm,
Tâm sinh vô đạo.
Phàm tâm bất diệt,
Đạo vẫn dài lâu..."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









