Thiên Phong Sơn - dãy núi sừng sững như lưỡi kiếm chém ngang trời, gió thổi quanh năm không dứt, tiếng hú như vạn hồn khóc than. Từ xa nhìn lại, mây vần quanh đỉnh núi, từng cơn gió cuộn lên mang theo hơi máu tanh, như thể nói nơi đây đã từng chứng kiến vô số sinh linh ngã xuống.
Lâm Dực đứng trên vách đá, áo bào xám nhuộm sương, mắt nhìn xuống vực sâu hun hút. Ba năm trôi qua kể từ ngày hắn rời Thiên Giang phái, tên " phàm nhân phản đồ" vẫn như lưỡi dao treo trên đầu. Giang hồ dưới chân hắn giờ đây đã khác - loạn thế khắp nơi, ma đạo trỗi dậy, các phái chính đạo toan tính lẫn nhau.
" Thiên Sơn Phong này...." - hắn khẽ lẩm bẩm - " nơi phong ấn Huyết Ấn Song Sinh, cungz là nơi máu tiên từng chảy xuống đất này."
Bên cạnh hắn, Trần Dao khẽ nheo mắt. Tóc nàng búi cao, thân khoác áo giáp nhẹ, ánh mắt lạnh lùng, nhưng sâu trong ánh mắt ấy lại ẩn tia lo lắng.
" Dực, ngươi có chắc không? Thiên Phong Sơn giờ là lãnh địa của Liên Trận Minh. Nếu Huyết Trận ở đây thật, bọn họ chắc chắn đang canh giữ."
Lâm Dực gật nhẹ: " Ta không đến vì Huyết Ấn... mà là để tìm ra kẻ đã khởi lưới máu năm đó."
Trần Dao nhíu mày: " Ngươi nói là... Thiên Tử Đạo Nhân?"
Hắn cười khẽ, nụ cười chứa đầy châm biếm: " Không. Là kẻ đứng sau y."
Cả hai lặng lẽ men theo sườn núi, vượt qua ba tầng linh trận. Gió càng lúc càng dữ dội, cuốn bụi đá bay thành những đường xoắn như rắn lửa. Ở giữa lòng núi là một vùng đất bằng phẳng - nơi từng là Huyết Minh tế đàn cũ, giờ chỉ còn tro tàn và cột đá gãy đổ.
Giữa vùng đất hoang vu đó, một cây huyết mộc vẫn mọc thẳng, thân nó đen sẫm, rễ cắm sâu vào lòng đất, nhịp đập như mơ hồ vang lên như... mạch máu của người sống. Trần Dao bước lùi lại, giọng khàn đi: " Đây là.... Lưới Trận Huyết Mạch."
Lâm Dực khẽ nhắm mắt, cảm nhận luồng khí quanh mình. Linh khí ở đây dày đặc, nhưng lại pha lẫn mùi tanh của máu, từng luồng như sợi chỉ đỏ quấn quanh tay hắn. Hắn đưa tay lên, huyết quang lập tức bốc lên, chạy dọc cánh tay, rít vào da thịt như có hàng vạn kim châm.
" Ngươi không nên chạm vào!" - Trần Dao hét lên, lao tới. Nhưng đã muộn. Một tiếng "bùm" vang rền, huyết quang nổ tung, tạo thành một vùng sáng đỏ bao trùm cả vùng đất. Đất đá rung chuyển, những cột máu đỏ trồi lên từ trong lòng đất, xoắn lại thành hình trụ như rễ cây khổng lồ. Từ giữa lòng đất, một giọng nói trầm thấp vang lên - như vọng về từ cõi chết:
" Kẻ nào dám thức tỉnh huyết mạch của Thiên Giang tông?"
Lâm Dực siết chặt nắm đấm, cảm giác luồng khí trong cơ thể bắt đầu rối loạn. Một luồng linh lực lạ hòa vào huyết mạch, khiến mắt hắn dần chuyển sang sắc đỏ sẫm.
" Ngươi là ai?" - hắn gằn giọng hỏi.
Giọng nói bật cười khẽ, lạnh buốt đến xương: " Ta là phần còn lại của Huyết Ấn Song Sinh. Kẻ mang huyết của Tử Quang Ngọc... chính là ngươi."
Trong phút chốc, tất cả ký ức như dội về - từ khoảnh khắc tiên nhân truyền ngọc trên Ngọc Linh sơn, đến máu chảy trên Tử Quang Đài. Tất cả hóa thành sợi dây đỏ quấn quanh tim hắn. Trần Dao kinh hãi, hét lớn:
" Dực! Dừng lại! Nếu ngươi dung hợp huyết mạch ấy, hắn sẽ nuốt chửng ngươi!"
Nhưng Lâm Dực không nghe thấy. Hắn chỉ thấy bầu trời trên Thiên Phong Sơn chuyển thành màu đỏ. Gió xoáy cuộn, mưa bắt đầu rơi. giữa vầng sáng kinh hoàng, thân ảnh hắn dần vị bao phủ bởi huyết quang, và từ sâu trong đất - một ấn ký hình song sinh hiện ra giữa trán hắn.
Từ xa, trong màn sương mù, một bóng áo đen đứng nhìn - ánh mắt hắn sâu như vực thẳm, môi khẽ nở nụ cười khó đoán.
" Lưới đã giăng. Hạt máu của ta cuối cùng cũng thức tỉnh."
Lâm Dực đứng trên vách đá, áo bào xám nhuộm sương, mắt nhìn xuống vực sâu hun hút. Ba năm trôi qua kể từ ngày hắn rời Thiên Giang phái, tên " phàm nhân phản đồ" vẫn như lưỡi dao treo trên đầu. Giang hồ dưới chân hắn giờ đây đã khác - loạn thế khắp nơi, ma đạo trỗi dậy, các phái chính đạo toan tính lẫn nhau.
" Thiên Sơn Phong này...." - hắn khẽ lẩm bẩm - " nơi phong ấn Huyết Ấn Song Sinh, cungz là nơi máu tiên từng chảy xuống đất này."
Bên cạnh hắn, Trần Dao khẽ nheo mắt. Tóc nàng búi cao, thân khoác áo giáp nhẹ, ánh mắt lạnh lùng, nhưng sâu trong ánh mắt ấy lại ẩn tia lo lắng.
" Dực, ngươi có chắc không? Thiên Phong Sơn giờ là lãnh địa của Liên Trận Minh. Nếu Huyết Trận ở đây thật, bọn họ chắc chắn đang canh giữ."
Lâm Dực gật nhẹ: " Ta không đến vì Huyết Ấn... mà là để tìm ra kẻ đã khởi lưới máu năm đó."
Trần Dao nhíu mày: " Ngươi nói là... Thiên Tử Đạo Nhân?"
Hắn cười khẽ, nụ cười chứa đầy châm biếm: " Không. Là kẻ đứng sau y."
Cả hai lặng lẽ men theo sườn núi, vượt qua ba tầng linh trận. Gió càng lúc càng dữ dội, cuốn bụi đá bay thành những đường xoắn như rắn lửa. Ở giữa lòng núi là một vùng đất bằng phẳng - nơi từng là Huyết Minh tế đàn cũ, giờ chỉ còn tro tàn và cột đá gãy đổ.
Giữa vùng đất hoang vu đó, một cây huyết mộc vẫn mọc thẳng, thân nó đen sẫm, rễ cắm sâu vào lòng đất, nhịp đập như mơ hồ vang lên như... mạch máu của người sống. Trần Dao bước lùi lại, giọng khàn đi: " Đây là.... Lưới Trận Huyết Mạch."
Lâm Dực khẽ nhắm mắt, cảm nhận luồng khí quanh mình. Linh khí ở đây dày đặc, nhưng lại pha lẫn mùi tanh của máu, từng luồng như sợi chỉ đỏ quấn quanh tay hắn. Hắn đưa tay lên, huyết quang lập tức bốc lên, chạy dọc cánh tay, rít vào da thịt như có hàng vạn kim châm.
" Ngươi không nên chạm vào!" - Trần Dao hét lên, lao tới. Nhưng đã muộn. Một tiếng "bùm" vang rền, huyết quang nổ tung, tạo thành một vùng sáng đỏ bao trùm cả vùng đất. Đất đá rung chuyển, những cột máu đỏ trồi lên từ trong lòng đất, xoắn lại thành hình trụ như rễ cây khổng lồ. Từ giữa lòng đất, một giọng nói trầm thấp vang lên - như vọng về từ cõi chết:
" Kẻ nào dám thức tỉnh huyết mạch của Thiên Giang tông?"
Lâm Dực siết chặt nắm đấm, cảm giác luồng khí trong cơ thể bắt đầu rối loạn. Một luồng linh lực lạ hòa vào huyết mạch, khiến mắt hắn dần chuyển sang sắc đỏ sẫm.
" Ngươi là ai?" - hắn gằn giọng hỏi.
Giọng nói bật cười khẽ, lạnh buốt đến xương: " Ta là phần còn lại của Huyết Ấn Song Sinh. Kẻ mang huyết của Tử Quang Ngọc... chính là ngươi."
Trong phút chốc, tất cả ký ức như dội về - từ khoảnh khắc tiên nhân truyền ngọc trên Ngọc Linh sơn, đến máu chảy trên Tử Quang Đài. Tất cả hóa thành sợi dây đỏ quấn quanh tim hắn. Trần Dao kinh hãi, hét lớn:
" Dực! Dừng lại! Nếu ngươi dung hợp huyết mạch ấy, hắn sẽ nuốt chửng ngươi!"
Nhưng Lâm Dực không nghe thấy. Hắn chỉ thấy bầu trời trên Thiên Phong Sơn chuyển thành màu đỏ. Gió xoáy cuộn, mưa bắt đầu rơi. giữa vầng sáng kinh hoàng, thân ảnh hắn dần vị bao phủ bởi huyết quang, và từ sâu trong đất - một ấn ký hình song sinh hiện ra giữa trán hắn.
Từ xa, trong màn sương mù, một bóng áo đen đứng nhìn - ánh mắt hắn sâu như vực thẳm, môi khẽ nở nụ cười khó đoán.
" Lưới đã giăng. Hạt máu của ta cuối cùng cũng thức tỉnh."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









