Chương 27: Thình Thịch
Hứa Hạ chưa từng nghĩ mình phải tới đồn cảnh sát tận hai lần một tháng. Nhìn khuôn mặt bị thương rỉ m á u của Tịch Trạch rồi lại hồi tưởng hai mươi bốn năm cuộc đời, đây quả là một kỷ lục.
Trận chiến vừa rồi kết thúc khi cảnh sát tới. Nếu xét đến thắng thua thì bên Tịch Trạch và Lục Thượng chiếm ưu thế, dù gì đối phương cũng có năm người. Cô cũng không ngờ vì cứu Duyệt Duyệt mà Tịch Trạch lại liều lĩnh như vậy. Rõ ràng mấy ngày trước cậu còn rất ghét trẻ con.
“Hứa Hạ, Tịch Trạch, thực lòng xin lỗi, tôi lại gây phiền phức lớn thế này cho hai người.” Dư Tĩnh vừa chạy đến, liên tục xin lỗi.
Tịch Trạch lau vết m á u bên khóe miệng: “Không sao, cô đi chăm Duyệt Duyệt trước đi, chắc con bé sợ hãi lắm.”
Thấy môi cậu có một vết cắt lớn, Hứa Hạ vội lấy khăn giấy nhẹ nhàng lau giúp, vừa lau, cô vừa vô thức thổi nhẹ. Cảm nhận được luồng hơi ấm, Tịch Trạch thấy ngứa ngáy, tim lại đập liên hồi. Cậu sợ cô nghe thấy, cơ thể bất giác lùi ra sau, mặt cũng ửng hồng.
Lục Thượng kế bên trông mà tức: “Chị, chị cũng giúp tôi này. Tôi cũng chảy m á u đây, tốt xấu gì cũng cho tôi tờ khăn giấy với chứ.”
Bấy giờ, Hứa Hạ mới hoàn hồn, vội rút khăn giấy ra: “Xin lỗi, xin lỗi, tôi nhất thời không để ý, để tôi lau giúp cậu.”
“Khỏi, khỏi, khỏi.” Lục Thượng ấn khăn giấy lên vết thương nơi khóe mắt: “Thôi để tôi tự làm. Tôi không muốn ăn cơm ch.ó của hai người đâu.”
Hứa Hạ ngại ngùng rụt tay lại.
“Hôm nay cảm ơn cậu, coi như tôi nợ cậu một ân tình, ngày sau trả.” Tịch Trạch nghiêm túc nói.
Lục Thượng mất hứng đáp: “Đừng hòng đ.á.n.h trống lảng. Cậu đã hứa đ á n h xong trận này sẽ nói với tôi… Ối, ai đ á n h tôi đấy?”
“Thằng nhóc thối, tôi đ.á.n.h cậu đó.” Một người đàn ông trung niên mặc đồ cảnh sát thúc vào người Lục Thượng.
Lục Thượng trông thấy người này thì hoảng hồn, nhảy lên bàn, chạy loạn: “Cậu, hôm nay con làm chuyện tốt mà, cậu đừng có chưa biết ất giáp đã ra tay với con.”
Tịch Trạch lúc này cũng đứng dậy, chào người vừa đến: “Chú Trương.”
Trương Kiếm liếc nhìn Tịch Trạch, tay vung lên hai lượt rốt cuộc cũng hạ xuống: “Hai thằng nhóc các cậu đúng là lúc nào cũng khiến người khác lo lắng. Ngồi yên đó cho tôi, đợi tôi làm rõ vụ việc sẽ xử lý hai cậu.” Nói rồi đi đến chỗ đồng nghiệp tìm hiểu tình hình.
“Lát nữa ba tôi tới, cô đừng nói gì cả, chuyện này để tôi giải quyết.” Tịch Trạch dặn dò. Cậu vừa lên tiếng, m.á.u nơi khóe môi lại rỉ ra.
Hứa Hạ hớt hải lấy khăn giấy thấm, Tịch Trạch gượng gạo đưa tay ngăn cô lại: “Vết thương nhỏ, không sao.”
“Không được.” Hứa Hạ đẩy tay cậu ra: “Còn chảy m á u đây này. M á u chảy vào miệng, cậu không thấy mặn sao.”
Dứt câu, Hứa Hạ lại sấn tới, chậm rãi thổi. Tịch Trạch rũ mắt, nhìn đôi môi đang gần trong gang tấc, nhịn không được, nuốt nước bọt.
“E hèm.” Tịch Minh Cư vừa bước vào đã trông thấy hai người dính lấy nhau, bèn hắng giọng ra hiệu mình tới.
Hứa Hạ thấy vậy, lập tức đứng dậy, dè dặt gọi tiếng cha. So với Lâm Tú, Tịch Minh Cư luôn ôn hòa với cô. Nhưng hôm nay, Tịch Trạch bị thương, còn phải vào đồn cảnh sát đều vì mình, cô cảm thấy tội lỗi vô cùng. Nhìn gương mặt cha chồng không có phản ứng gì lớn, Hứa Hạ cứ cảm thấy kỳ lạ. Không hiểu vì sao, cô luôn có cảm giác Tịch Trạch và Tịch Minh Cư không thân thiết.
“Bị thương có nghiêm trọng không?” Tịch Minh Cư nhìn con trai, hỏi. Tuy bên ngoài bình tĩnh, nhưng trong mắt vẫn lộ vẻ đau lòng.
Tịch Trạch bỏ miếng khăn giấy đang thấm trên vết thương ra: “Rách tí da, không có gì nghiêm trọng.”
Tịch Minh Cư lại hỏi Hứa Hạ: “Xảy ra chuyện gì, sao lại đ á n h nhau?”
Hứa Hạ vừa định trả lời thì bị ánh mắt Tịch Trạch ngăn lại.
“Tổng giám đốc Tịch, anh đến rồi.” Trương Kiếm đến chào hỏi.
Tịch Minh Cư lịch sự đáp: “Cục trưởng Trương, lại phải làm phiền anh rồi.”
Trương Kiếm thở dài: “Anh nói xem có phải kiếp trước chúng ta mắc nợ hai tên nhóc này, nên kiếp này chúng mới khiến chúng ta nhọc lòng đến vậy không?”
Hứa Hạ nghe hai người trò chuyện, hình như đã quen biết từ trước rồi, hơn nữa, giao tình còn không tệ. Nhưng nghĩ cũng phải, nếu quan hệ không tốt, làm sao Trương Kếm biết được việc đính hôn giữa mình và Tịch Trạch.
Tịch Minh Cư vỗ vai Trương Kiếm: “Hết cách, con cái là chủ nợ mà. Đi, chúng ta vào trong nói chuyện.”
Lục Thượng thấy cậu mình đi khỏi, vội nhảy từ trong góc ra: “Chuyện hồi nãy tôi còn chưa nói xong.” Nói rồi cậu ta liếc sang Hứa Hạ, ý bảo ‘cô có thể tránh ra một chút không, tôi và người anh em của tôi có chuyện muốn tâm sự’.
Hứa Hạ đứng kế bên cũng thấy ngượng, bèn đi tìm Dư Tĩnh.
Lục Thượng nhìn Hứa Hạ rời đi, lập tức nhỏ giọng hỏi: “Cậu kết hôn với chị ấy thật à?”
Tịch Trạch gật đầu.
“Vì tiền?”
“Không phải.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thế thì vì cái gì?”
“Bây giờ vẫn chưa thể nói cậu biết.”
“Thế định khi nào nói? Này, tôi đã bất chấp nguy cơ bị cậu tôi đ á n h đòn để giúp cậu một phen.Vả lại cậu đã hứa rằng khi đ á n h thắng sẽ nói với tôi.” Lục Thượng tò mò, quyết truy hỏi tới cùng.
“Thời cơ chín muồi, tôi sẽ tự động tiết lộ.” Tịch Trạch nói xong thì không thèm mở miệng nữa.
Lục Thượng bất lực, lại nhìn qua Hứa Hạ cách đó không xa: “Tôi cứ có cảm giác đã gặp vợ cậu ở đâu rồi, nhưng nghĩ cả buổi vẫn không ra. Nè, có phải trước kia chúng ta từng gặp cô ấy rồi không?”
Ở đây có một rổ Pandas
Tịch Trạch gần như đã xuất thần, rốt cuộc có phản ứng: “Không có.”
“Không có sao? Sao tôi cứ cảm thấy từng gặp rồi nhỉ?” Lục Thượng chưa chịu bỏ cuộc, cậu ta nhìn Hứa Hạ chằm chằm, muốn kiếm cho ra hình ảnh nào đó.
Tịch Trạch cũng lo, cậu sợ Lục Thượng sẽ thực sự nhớ ra điều gì đó. Nhưng khi ấy trông cô nhếch nhác, tóc ướt che gần hết khuôn mặt. Dù Lục Thượng từng gặp, chuyện đã trôi qua bốn, năm năm, có lẽ cậu ta sẽ không nhớ ra nổi, bản thân cũng không cần phải lo lắng như vậy.
Nửa tiếng đồng hồ sau, Tịch Minh Cư và Trương Kiếm kết thúc cuộc trò chuyện, bước ra ngoài. Lục Thượng vừa trông thấy cậu mình bèn ba chân bốn cẳng chui vào góc. Tịch Minh Cư thì đi đến nói với Hứa Hạ và Tịch Trạch: “Đi, về nhà thôi.”
Biết Tịch Minh Cư sắp dẫn mình và Tịch Trạch đi, Hứa Hạ không khỏi lo lắng nhìn Dư Tĩnh còn đứng cạnh Hà Đào đang cho lời khai. Cô rất muốn ở lại cùng Dư Tĩnh, nhưng bị Dư Tĩnh liên tục ra hiệu rời đi.
Chuyện hôm nay quả thực vô cùng nghiêm trọng, nếu còn làm trái ý Tịch Minh Cư mà ở lại, e là gia đình cô sẽ gặp rắc rối.
Trương Kiếm nhìn ra sự lo lắng của Hứa Hạ: “Cháu yên tâm, chú sẽ nhờ người bảo vệ bạn cháu và con gái cô ấy. Trước khi tòa ra phán quyết cuối cùng, cô ấy sẽ được an toàn. Tất nhiên, nếu sau khi tòa tuyên án mà bên kia còn dám gây sự, bọn chú cũng không khách sáo đâu.”
Hứa Hạ vội cảm ơn: “Vậy cháu cảm ơn cục trưởng Trương ạ.”
Trên xe, Tịch Trạch phát hiện không phải tuyến đường về nhà mình: “Không phải nói về nhà ư? Đang đi đâu thế?”
“Con chỉ có một ngôi nhà đó thôi sao? Nhà của cha không phải nhà con à?” Cuối cùng, Tịch Minh Cư cũng nổi nóng.
“Dừng xe, con không muốn về nhà cha.” Tịch Trạch lạnh giọng.
Hứa Hạ thấy sắc mặt Tịch Minh Cư khó coi, liền nói: “Không, chúng con về, về ạ.”
Tịch Trạch định cự tuyệt lần nữa, nhưng trông thấy Hứa Hạ nhìn mình với ánh mắt cầu xin, không hiểu sao cậu lại mềm lòng.
Trở lại biệt thự nhà họ Tịch, Hứa Hạ lại đứng trong phòng khách, ngơ ngác nhìn căn nhà xa hoa, rộng rãi này. Lần đầu đến chính là lúc đính hôn, cô vốn tưởng căn biệt thự mình ở đã đủ lớn, nhưng tới đây rồi mới phát hiện bản thân non nớt biết bao. Song, cô cũng không khỏi ngậm ngùi, cha mình vì cho Tịch gia mượn tiền, ngay cả căn nhà nương thân cũng bán mất, trong khi nhà họ Tịch vì duy trì thân phận, địa vị của họ mà phá sản tới nơi rồi cũng phải trụ lại căn biệt thự lộng lẫy này.
“Hứa Hạ, con giúp thằng bé xử lý vết thương đi.” Tịch Minh Cư mang hộp t.h.u.ố.c ra.
“Dạ, được ạ.” Hứa Hạ cầm hộp t.h.u.ố.c, ngồi xuống cạnh Tịch Trạch: “Cậu xoay mặt qua đây một chút.”
Thấy cha đứng gần đó, cậu lại nhớ tới cảnh tượng Hứa Hạ lau m á u cho mình ở đồn cảnh sát vừa rồi, liền mất tự nhiên: “Để tôi tự làm.”
“Không, cậu không thấy được đâu.” Hứa Hạ cầm tăm bông tẩm cồn, cẩn thận khử trùng giúp cậu. May là lần này cô không thổi, tâm trí cậu cũng không còn bấn loạn như thế nữa.
Tịch Minh Cư mang trà đến, ở bên cạnh dạy dỗ: “Xem hai người các con đi, nhà người ta cãi nhau, các con xen vào làm gì. Giúp trông trẻ thì không nói, kết quả lại đ á n h nhau ngay chốn đông người. Nếu không phải vì A Trạch và Lục Thượng là học sinh, hôm nay hai đứa đừng hòng bước ra khỏi đồn cảnh sát. Tên họ Hà kia cũng chẳng phải loại dễ chọc. May nhờ có cậu của Lục Thượng giúp, bằng không hai đứa gánh không nổi đâu.”
Tịch Trạch chẳng thèm quan tâm, như thể quẳng ngoài tai lời cha nói. Nhưng Hứa Hạ lại khẩn trương: “Vậy Hà Đào có khả năng làm gì bạn con không ạ? Bạn con không có họ hàng thân thích nào ở đây cả. Nếu bị đ á n h thì sao đây?”
Tịch Minh Cư bất lực: “Đã bảo rồi, cậu của Lục Thượng sẽ theo dõi, con không cần lo lắng. Ngược lại là A Trạch bị bọn họ đ á n h ra nông nỗi này, con nên quân tâm thằng bé thì hơn.”
Hứa Hạ ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ, thưa cha.”
“Được rồi, cha bảo dì nấu đồ ăn, thời gian không còn sớm nữa, hai con ăn mau rồi đi nghỉ. Mai A Trạch nghỉ học một ngày, ở nhà tĩnh dưỡng, để dì nấu đồ tẩm bổ cho hai đứa.” Tịch Minh Cư suy cho cùng vẫn xót con trai.
Nhưng vừa bước vào phòng, ông ấy lại đột ngột quay đầu nhắc nhở: “Hứa Hạ, phòng phía đông trên lầu hai của con chuẩn bị sẵn cả rồi.”
Hứa Hạ vội đáp: “Cảm ơn cha ạ.”
Cô thừa hiểu Tịch Minh Cư đang cố ý nhắc nhở, không khác gì Lâm Tú, đều lo lắng giữa cô và Tịch Trạch sẽ phát sinh chuyện đó.
“Còn đau không?” Xử lý vết thương xong, Hứa Hạ quan tâm hỏi.
Tịch Trạch sờ vết thương trên môi: “Không sao, vết thương nhỏ thôi.” Thực ra, cả người cậu đều đau nhức. Dù sao bên Hà Đào cũng không phải dạng vừa, cậu phải chịu đến mấy đòn.
Hứa Hạ thấy cậu xoa bả vai, biết cậu còn bị thương ở đó, bèn lấy rượu t.h.u.ố.c ra: “Cậu cởi áo ra đi, tôi bôi t.h.u.ố.c cho.”
Tịch Trạch liền hạ tay xuống: “Không cần, tôi đã nói không sao mà. Tôi đói rồi, ăn trước thôi.”
“Không được, bọn người Hà Đào ra tay nặng, nếu bây giờ không thoa t.h.u.ố.c, về sau đau chịu không nổi đâu. Nào, cởi áo ra đi.” Hứa Hạ vừa nói, vừa vén góc áo Tịch Trạch.
Tịch Trạch nắm c.h.ặ.t áo: “Ăn cơm trước được không? Tôi đói thật mà.”
Hứa Hạ chưa từng nghĩ mình phải tới đồn cảnh sát tận hai lần một tháng. Nhìn khuôn mặt bị thương rỉ m á u của Tịch Trạch rồi lại hồi tưởng hai mươi bốn năm cuộc đời, đây quả là một kỷ lục.
Trận chiến vừa rồi kết thúc khi cảnh sát tới. Nếu xét đến thắng thua thì bên Tịch Trạch và Lục Thượng chiếm ưu thế, dù gì đối phương cũng có năm người. Cô cũng không ngờ vì cứu Duyệt Duyệt mà Tịch Trạch lại liều lĩnh như vậy. Rõ ràng mấy ngày trước cậu còn rất ghét trẻ con.
“Hứa Hạ, Tịch Trạch, thực lòng xin lỗi, tôi lại gây phiền phức lớn thế này cho hai người.” Dư Tĩnh vừa chạy đến, liên tục xin lỗi.
Tịch Trạch lau vết m á u bên khóe miệng: “Không sao, cô đi chăm Duyệt Duyệt trước đi, chắc con bé sợ hãi lắm.”
Thấy môi cậu có một vết cắt lớn, Hứa Hạ vội lấy khăn giấy nhẹ nhàng lau giúp, vừa lau, cô vừa vô thức thổi nhẹ. Cảm nhận được luồng hơi ấm, Tịch Trạch thấy ngứa ngáy, tim lại đập liên hồi. Cậu sợ cô nghe thấy, cơ thể bất giác lùi ra sau, mặt cũng ửng hồng.
Lục Thượng kế bên trông mà tức: “Chị, chị cũng giúp tôi này. Tôi cũng chảy m á u đây, tốt xấu gì cũng cho tôi tờ khăn giấy với chứ.”
Bấy giờ, Hứa Hạ mới hoàn hồn, vội rút khăn giấy ra: “Xin lỗi, xin lỗi, tôi nhất thời không để ý, để tôi lau giúp cậu.”
“Khỏi, khỏi, khỏi.” Lục Thượng ấn khăn giấy lên vết thương nơi khóe mắt: “Thôi để tôi tự làm. Tôi không muốn ăn cơm ch.ó của hai người đâu.”
Hứa Hạ ngại ngùng rụt tay lại.
“Hôm nay cảm ơn cậu, coi như tôi nợ cậu một ân tình, ngày sau trả.” Tịch Trạch nghiêm túc nói.
Lục Thượng mất hứng đáp: “Đừng hòng đ.á.n.h trống lảng. Cậu đã hứa đ á n h xong trận này sẽ nói với tôi… Ối, ai đ á n h tôi đấy?”
“Thằng nhóc thối, tôi đ.á.n.h cậu đó.” Một người đàn ông trung niên mặc đồ cảnh sát thúc vào người Lục Thượng.
Lục Thượng trông thấy người này thì hoảng hồn, nhảy lên bàn, chạy loạn: “Cậu, hôm nay con làm chuyện tốt mà, cậu đừng có chưa biết ất giáp đã ra tay với con.”
Tịch Trạch lúc này cũng đứng dậy, chào người vừa đến: “Chú Trương.”
Trương Kiếm liếc nhìn Tịch Trạch, tay vung lên hai lượt rốt cuộc cũng hạ xuống: “Hai thằng nhóc các cậu đúng là lúc nào cũng khiến người khác lo lắng. Ngồi yên đó cho tôi, đợi tôi làm rõ vụ việc sẽ xử lý hai cậu.” Nói rồi đi đến chỗ đồng nghiệp tìm hiểu tình hình.
“Lát nữa ba tôi tới, cô đừng nói gì cả, chuyện này để tôi giải quyết.” Tịch Trạch dặn dò. Cậu vừa lên tiếng, m.á.u nơi khóe môi lại rỉ ra.
Hứa Hạ hớt hải lấy khăn giấy thấm, Tịch Trạch gượng gạo đưa tay ngăn cô lại: “Vết thương nhỏ, không sao.”
“Không được.” Hứa Hạ đẩy tay cậu ra: “Còn chảy m á u đây này. M á u chảy vào miệng, cậu không thấy mặn sao.”
Dứt câu, Hứa Hạ lại sấn tới, chậm rãi thổi. Tịch Trạch rũ mắt, nhìn đôi môi đang gần trong gang tấc, nhịn không được, nuốt nước bọt.
“E hèm.” Tịch Minh Cư vừa bước vào đã trông thấy hai người dính lấy nhau, bèn hắng giọng ra hiệu mình tới.
Hứa Hạ thấy vậy, lập tức đứng dậy, dè dặt gọi tiếng cha. So với Lâm Tú, Tịch Minh Cư luôn ôn hòa với cô. Nhưng hôm nay, Tịch Trạch bị thương, còn phải vào đồn cảnh sát đều vì mình, cô cảm thấy tội lỗi vô cùng. Nhìn gương mặt cha chồng không có phản ứng gì lớn, Hứa Hạ cứ cảm thấy kỳ lạ. Không hiểu vì sao, cô luôn có cảm giác Tịch Trạch và Tịch Minh Cư không thân thiết.
“Bị thương có nghiêm trọng không?” Tịch Minh Cư nhìn con trai, hỏi. Tuy bên ngoài bình tĩnh, nhưng trong mắt vẫn lộ vẻ đau lòng.
Tịch Trạch bỏ miếng khăn giấy đang thấm trên vết thương ra: “Rách tí da, không có gì nghiêm trọng.”
Tịch Minh Cư lại hỏi Hứa Hạ: “Xảy ra chuyện gì, sao lại đ á n h nhau?”
Hứa Hạ vừa định trả lời thì bị ánh mắt Tịch Trạch ngăn lại.
“Tổng giám đốc Tịch, anh đến rồi.” Trương Kiếm đến chào hỏi.
Tịch Minh Cư lịch sự đáp: “Cục trưởng Trương, lại phải làm phiền anh rồi.”
Trương Kiếm thở dài: “Anh nói xem có phải kiếp trước chúng ta mắc nợ hai tên nhóc này, nên kiếp này chúng mới khiến chúng ta nhọc lòng đến vậy không?”
Hứa Hạ nghe hai người trò chuyện, hình như đã quen biết từ trước rồi, hơn nữa, giao tình còn không tệ. Nhưng nghĩ cũng phải, nếu quan hệ không tốt, làm sao Trương Kếm biết được việc đính hôn giữa mình và Tịch Trạch.
Tịch Minh Cư vỗ vai Trương Kiếm: “Hết cách, con cái là chủ nợ mà. Đi, chúng ta vào trong nói chuyện.”
Lục Thượng thấy cậu mình đi khỏi, vội nhảy từ trong góc ra: “Chuyện hồi nãy tôi còn chưa nói xong.” Nói rồi cậu ta liếc sang Hứa Hạ, ý bảo ‘cô có thể tránh ra một chút không, tôi và người anh em của tôi có chuyện muốn tâm sự’.
Hứa Hạ đứng kế bên cũng thấy ngượng, bèn đi tìm Dư Tĩnh.
Lục Thượng nhìn Hứa Hạ rời đi, lập tức nhỏ giọng hỏi: “Cậu kết hôn với chị ấy thật à?”
Tịch Trạch gật đầu.
“Vì tiền?”
“Không phải.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thế thì vì cái gì?”
“Bây giờ vẫn chưa thể nói cậu biết.”
“Thế định khi nào nói? Này, tôi đã bất chấp nguy cơ bị cậu tôi đ á n h đòn để giúp cậu một phen.Vả lại cậu đã hứa rằng khi đ á n h thắng sẽ nói với tôi.” Lục Thượng tò mò, quyết truy hỏi tới cùng.
“Thời cơ chín muồi, tôi sẽ tự động tiết lộ.” Tịch Trạch nói xong thì không thèm mở miệng nữa.
Lục Thượng bất lực, lại nhìn qua Hứa Hạ cách đó không xa: “Tôi cứ có cảm giác đã gặp vợ cậu ở đâu rồi, nhưng nghĩ cả buổi vẫn không ra. Nè, có phải trước kia chúng ta từng gặp cô ấy rồi không?”
Ở đây có một rổ Pandas
Tịch Trạch gần như đã xuất thần, rốt cuộc có phản ứng: “Không có.”
“Không có sao? Sao tôi cứ cảm thấy từng gặp rồi nhỉ?” Lục Thượng chưa chịu bỏ cuộc, cậu ta nhìn Hứa Hạ chằm chằm, muốn kiếm cho ra hình ảnh nào đó.
Tịch Trạch cũng lo, cậu sợ Lục Thượng sẽ thực sự nhớ ra điều gì đó. Nhưng khi ấy trông cô nhếch nhác, tóc ướt che gần hết khuôn mặt. Dù Lục Thượng từng gặp, chuyện đã trôi qua bốn, năm năm, có lẽ cậu ta sẽ không nhớ ra nổi, bản thân cũng không cần phải lo lắng như vậy.
Nửa tiếng đồng hồ sau, Tịch Minh Cư và Trương Kiếm kết thúc cuộc trò chuyện, bước ra ngoài. Lục Thượng vừa trông thấy cậu mình bèn ba chân bốn cẳng chui vào góc. Tịch Minh Cư thì đi đến nói với Hứa Hạ và Tịch Trạch: “Đi, về nhà thôi.”
Biết Tịch Minh Cư sắp dẫn mình và Tịch Trạch đi, Hứa Hạ không khỏi lo lắng nhìn Dư Tĩnh còn đứng cạnh Hà Đào đang cho lời khai. Cô rất muốn ở lại cùng Dư Tĩnh, nhưng bị Dư Tĩnh liên tục ra hiệu rời đi.
Chuyện hôm nay quả thực vô cùng nghiêm trọng, nếu còn làm trái ý Tịch Minh Cư mà ở lại, e là gia đình cô sẽ gặp rắc rối.
Trương Kiếm nhìn ra sự lo lắng của Hứa Hạ: “Cháu yên tâm, chú sẽ nhờ người bảo vệ bạn cháu và con gái cô ấy. Trước khi tòa ra phán quyết cuối cùng, cô ấy sẽ được an toàn. Tất nhiên, nếu sau khi tòa tuyên án mà bên kia còn dám gây sự, bọn chú cũng không khách sáo đâu.”
Hứa Hạ vội cảm ơn: “Vậy cháu cảm ơn cục trưởng Trương ạ.”
Trên xe, Tịch Trạch phát hiện không phải tuyến đường về nhà mình: “Không phải nói về nhà ư? Đang đi đâu thế?”
“Con chỉ có một ngôi nhà đó thôi sao? Nhà của cha không phải nhà con à?” Cuối cùng, Tịch Minh Cư cũng nổi nóng.
“Dừng xe, con không muốn về nhà cha.” Tịch Trạch lạnh giọng.
Hứa Hạ thấy sắc mặt Tịch Minh Cư khó coi, liền nói: “Không, chúng con về, về ạ.”
Tịch Trạch định cự tuyệt lần nữa, nhưng trông thấy Hứa Hạ nhìn mình với ánh mắt cầu xin, không hiểu sao cậu lại mềm lòng.
Trở lại biệt thự nhà họ Tịch, Hứa Hạ lại đứng trong phòng khách, ngơ ngác nhìn căn nhà xa hoa, rộng rãi này. Lần đầu đến chính là lúc đính hôn, cô vốn tưởng căn biệt thự mình ở đã đủ lớn, nhưng tới đây rồi mới phát hiện bản thân non nớt biết bao. Song, cô cũng không khỏi ngậm ngùi, cha mình vì cho Tịch gia mượn tiền, ngay cả căn nhà nương thân cũng bán mất, trong khi nhà họ Tịch vì duy trì thân phận, địa vị của họ mà phá sản tới nơi rồi cũng phải trụ lại căn biệt thự lộng lẫy này.
“Hứa Hạ, con giúp thằng bé xử lý vết thương đi.” Tịch Minh Cư mang hộp t.h.u.ố.c ra.
“Dạ, được ạ.” Hứa Hạ cầm hộp t.h.u.ố.c, ngồi xuống cạnh Tịch Trạch: “Cậu xoay mặt qua đây một chút.”
Thấy cha đứng gần đó, cậu lại nhớ tới cảnh tượng Hứa Hạ lau m á u cho mình ở đồn cảnh sát vừa rồi, liền mất tự nhiên: “Để tôi tự làm.”
“Không, cậu không thấy được đâu.” Hứa Hạ cầm tăm bông tẩm cồn, cẩn thận khử trùng giúp cậu. May là lần này cô không thổi, tâm trí cậu cũng không còn bấn loạn như thế nữa.
Tịch Minh Cư mang trà đến, ở bên cạnh dạy dỗ: “Xem hai người các con đi, nhà người ta cãi nhau, các con xen vào làm gì. Giúp trông trẻ thì không nói, kết quả lại đ á n h nhau ngay chốn đông người. Nếu không phải vì A Trạch và Lục Thượng là học sinh, hôm nay hai đứa đừng hòng bước ra khỏi đồn cảnh sát. Tên họ Hà kia cũng chẳng phải loại dễ chọc. May nhờ có cậu của Lục Thượng giúp, bằng không hai đứa gánh không nổi đâu.”
Tịch Trạch chẳng thèm quan tâm, như thể quẳng ngoài tai lời cha nói. Nhưng Hứa Hạ lại khẩn trương: “Vậy Hà Đào có khả năng làm gì bạn con không ạ? Bạn con không có họ hàng thân thích nào ở đây cả. Nếu bị đ á n h thì sao đây?”
Tịch Minh Cư bất lực: “Đã bảo rồi, cậu của Lục Thượng sẽ theo dõi, con không cần lo lắng. Ngược lại là A Trạch bị bọn họ đ á n h ra nông nỗi này, con nên quân tâm thằng bé thì hơn.”
Hứa Hạ ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ, thưa cha.”
“Được rồi, cha bảo dì nấu đồ ăn, thời gian không còn sớm nữa, hai con ăn mau rồi đi nghỉ. Mai A Trạch nghỉ học một ngày, ở nhà tĩnh dưỡng, để dì nấu đồ tẩm bổ cho hai đứa.” Tịch Minh Cư suy cho cùng vẫn xót con trai.
Nhưng vừa bước vào phòng, ông ấy lại đột ngột quay đầu nhắc nhở: “Hứa Hạ, phòng phía đông trên lầu hai của con chuẩn bị sẵn cả rồi.”
Hứa Hạ vội đáp: “Cảm ơn cha ạ.”
Cô thừa hiểu Tịch Minh Cư đang cố ý nhắc nhở, không khác gì Lâm Tú, đều lo lắng giữa cô và Tịch Trạch sẽ phát sinh chuyện đó.
“Còn đau không?” Xử lý vết thương xong, Hứa Hạ quan tâm hỏi.
Tịch Trạch sờ vết thương trên môi: “Không sao, vết thương nhỏ thôi.” Thực ra, cả người cậu đều đau nhức. Dù sao bên Hà Đào cũng không phải dạng vừa, cậu phải chịu đến mấy đòn.
Hứa Hạ thấy cậu xoa bả vai, biết cậu còn bị thương ở đó, bèn lấy rượu t.h.u.ố.c ra: “Cậu cởi áo ra đi, tôi bôi t.h.u.ố.c cho.”
Tịch Trạch liền hạ tay xuống: “Không cần, tôi đã nói không sao mà. Tôi đói rồi, ăn trước thôi.”
“Không được, bọn người Hà Đào ra tay nặng, nếu bây giờ không thoa t.h.u.ố.c, về sau đau chịu không nổi đâu. Nào, cởi áo ra đi.” Hứa Hạ vừa nói, vừa vén góc áo Tịch Trạch.
Tịch Trạch nắm c.h.ặ.t áo: “Ăn cơm trước được không? Tôi đói thật mà.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









