Chương 28: Thình Thịch 2

Miệng bảo đói nhưng lúc ăn không vội không vàng, Hứa Hạ nhìn mà sốt cả ruột. Cô lo lắng không biết chỗ cậu bị đ á n h có phải đã sưng lên rồi không.

“Cậu ăn nhanh lên, đừng rề rà nữa, còn phải bôi t.h.u.ố.c đó.” Hứa Hạ ngồi bên cạnh giục.

Tịch Trạch vẫn từ tốn, cậu không dám để Hứa Hạ bôi t.h.u.ố.c cho mình. Ban nãy chỉ xử lý vết thương ở khóe môi thôi mà tim cậu đã đập loạn. Nếu bôi t.h.u.ố.c lên người, không biết sẽ còn có phản ứng gì.Cho nên cậu nói với Hứa Hạ: “Cô cũng ăn đi, ăn xong rồi tính.”

Nhìn đồ ăn trước mặt, Hứa Hạ thấy hơi nhợn: “Có lẽ trưa ăn nhiều quá, giờ không có khẩu vị.”

Nhắc đến chuyện lúc trưa, hai người đột nhiên im lặng. Hứa Hạ thở dài, không hiểu sao mẹ của Lâm Tư Ý lại nhiều chuyện đến thế, cứ khăng khăng nói cô mang thai, khiến cô khó xử vô cùng.

Có lẽ do đêm khuya, cơn buồn ngủ ập đến dữ dội, đầu ó c cô cũng mơ mơ màng màng. Nhưng nhìn lại đồng hồ thì chỉ mới 10 giờ thôi.

“Cô nghỉ trước đi, t.h.u.ố.c này tôi tự bôi được.” Tịch Trạch thấy Hứa Hạ uể oải, cho rằng cô bị chuyện hôm nay làm cho sợ hãi.

Đầu Hứa Hạ mỗi lúc một nặng: “Ừm, vậy tôi ngủ một chút, cậu ăn xong thì gọi tôi dậy.”

Bước vào căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ, Hứa Hạ cố nén mệt mỏi để đi tắm. Nhưng càng tắm, cơ thể cô càng mềm nhũn, cuối cùng đứng cũng không vững. Kỳ lạ, mình làm sao thế này? Tịch Trạch dùng bữa xong cũng lên lầu nghỉ ngơi, khi đi ngang qua phòng Hứa Hạ thì nghe thấy tiếng động từ bên trong. Cậu đứng ngoài cửa nghe ngóng một chút nhưng không phát hiện gì.

“Hứa Hạ, vừa rồi là tiếng gì vậy?” Cậu dò hỏi, nhưng không có ai trả lời.

Tịch Trạch hơi do dự, cuối cùng vẫn đẩy cửa bước vào. Bên trong không có người, cậu lại đi về phía nhà tắm, vừa đẩy cửa liền trông thấy Hứa Hạ tái nhợt đang nằm sấp trên sàn, không mặc quần áo, chỉ có nửa người phủ khăn tắm. Chắc hẳn lúc ngã đã tiện tay kéo xuống.

Tịch Trạch lập tức quay đi, ánh mắt hốt hoảng. Cậu duỗi tay, cách lớp khăn tắm ôm lấy cô. Nhưng khăn mỏng, lại không quấn c.h.ặ.t, một động tác nhỏ khiến phần thân thể cô lộ ra, cánh tay cậu chạm vào vùng da lớn mịn màng. Rõ ràng cơ thể cô hơi lạnh, nhưng người cậu lại nóng như lửa đốt.

“Đắp chăn cho tôi.” Hứa Hạ nằm trên giường, yếu ớt nói. Vì xấu hổ mà gương mặt vốn nhợt nhạt đã phiếm hồng.

Tịch Trạch kéo chăn đắp lên người cô: “Cô gắng chịu một chút, tôi gọi xe cấp cứu ngay.”

“Đừng.” Hứa Hạ cản: “Tôi không sao, chắc bị hạ đường huyết. Trong nhà có kẹo không? Cậu lấy giúp tôi một ít.”

Tịch Trạch vội vàng đi lấy kẹo, Hứa Hạ bóc một viên cho vào miệng. Lúc sau, cuối cùng cũng dịu lại.

“Hay cứ đến bệnh viện xem sao.” Tịch Trạch vẫn không an tâm.

Hứa Hạ quấn c.h.ặ.t chăn: “Có thể tôi bị cảm lạnh từ tối qua rồi. Cả ngày hôm nay cứ thấy người hâm hấp. Cậu mang hộp t.h.u.ố.c lại đây.”

Trong hộp t.h.u.ố.c có nhiệt kế, Hứa Hạ đo xong, kết quả sốt 39 độ. Cô biết mình sốt từ trưa, cảm giác buồn nôn lúc ăn cơm cũng chính vì nguyên nhân này. Nhưng do cơ thể vẫn còn chống đỡ được cho nên không để tâm.

Đáng lẽ khi sốt cao như vậy, cơ thể cô nên sớm phát ra tín hiệu cảnh báo, nhưng trận đ.á.n.h nhau của nhóm người Tịch Trạch sau đó lại khiến cô hoảng loạn, không chú ý đến phản ứng cơ thể. Bây giờ mọi chuyện đã xong, toàn thân thả lỏng mới không gượng nổi nữa.

Tịch Trạch mang quần áo tới: “39 độ, nghiêm trọng lắm rồi, không được chậm trễ nữa. Cô mặc quần áo vào đi, chúng ta đến bệnh viện.”

Hứa Hạ không muốn kinh động đến Tịch Minh Cư: “Thực sự không cần thiết đâu. Sốt là phản ứng tự nhiên của cơ thể. Nó chứng tỏ các tế bào bạch cầu chính trực của tôi đang chống lại vi rút. Tôi chỉ cần uống hai viên t.h.u.ố.c cảm là được. Hơn nữa, tôi… không muốn cha cậu lo lắng. Chuyện hôm nay đã gây ấn tượng xấu với ông ấy rồi.”

Thấy Hứa Hạ kiên quyết, Tịch Trạch cũng không miễn cưỡng. Dù gì dưới lớp chăn bây giờ, cô chẳng mặc gì, cậu không muốn kéo cô đến bệnh viện.

Uống t.h.u.ố.c hạ sốt xong, cơn buồn ngủ ập tới.

“Cậu cũng ngủ đi nhé, mai gặp.” Dứt lời, Hứa Hạ thiếp đi.

Tịch Trạch đứng bên cạnh cô thêm một lúc, nghe hơi thở chậm rãi, đều đặn của cô, bấy giờ mới trở về phòng.

Trong phòng tắm.

Tịch Trạch đứng dưới vòi sen, mặc dòng nước xối xả dội lên người. Cậu ngây ngốc nhìn hai tay, vài phút trước vừa chạm qua cơ thể cô, đến bây giờ hương thơm còn vương vấn, khiến cậu mơ màng.

Trong cơn mê ngủ, cậu mơ thấy mình đang nằm trong hồ bơi, còn cô mặc một bộ đồ tắm gợi cảm, chậm rãi bơi từ đầu bên kia lại. Cơ thể cô trắng nõn, đôi môi hồng đào, ánh mắt quyến rũ. Từng con sóng nước vỗ lên người cậu, vô cùng dịu dàng, vô cùng dễ chịu, đến nỗi cậu không thỏa mãn trước sự chậm rãi của cô, mà như ngư kình lao đi, muốn ôm lấy cô. Nhưng người vừa vận sức đã đụng vào đáy hồ.

Bừng tỉnh sau cơn mơ, bấy giờ cậu mới biết mình đã ngã khỏi giường, cả người nhễ nhại mồ hôi. Tịch Trạch thở hổn hển, bước nhanh vào nhà tắm, cơn nóng trong người lúc này mới dịu xuống. Cậu lau khô người, nhưng không về giường ngủ tiếp, do dự một lúc thì đi về hướng phòng Hứa Hạ, tự nhủ rằng cô bị bệnh nặng, cần có người theo dõi, săn sóc.

Hứa Hạ ngủ say, cậu đưa tay sờ trán cô, quả nhiên vẫn còn sốt, bèn định lấy khăn chườm. Nào ngờ, lúc cậu đang thu tay về thì bị cô tóm c.h.ặ.t. Có lẽ vừa tắm xong nên cơ thể mát mẻ, cô lại chủ động bám lấy cánh tay kia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đột nhiên, Tịch Trạch cảm thấy ngọn lửa trong người mình lần nữa muốn bùng cháy. Ở độ tuổi này, cậu đã chẳng con ngây thơ trong sáng, mà ngược lại, lúc mới bước vào cấp hai, do hiếu kỳ mà cậu và Lục Thượng đã lén lút đọc sách, xem phim. Bây giờ bị Hứa Hạ ôm như vậy, những câu chữ miêu tả chuyện nam nữ cùng đủ loại hình ảnh tư thế chẳng khác gì sóng lớn cuồn cuộn trong đầu. Thậm chí còn có một âm thanh không ngừng dụ dỗ ‘Nào, đến đây, cô ấy là vợ cậu, cậu muốn làm gì mà chẳng được’.

Tịch Trạch mím c.h.ặ.t môi khô khốc, không nhịn được mà tiến về đôi môi cô. Nhưng rồi một tiếng sét vang rền nện thẳng vào ó c ‘Mày điên rồi! Cô ấy bệnh nặng như vậy, cũng không còn tỉnh táo, mày làm vậy khác gì c ư ỡ n g b ứ c?’

Nhìn những giọt mồ hôi trên trán cùng hàng lông mày hơi nhíu lại của Hứa Hạ, Tịch Trạch rốt cuộc cũng chậm rãi rút tay ra.

Hứa Hạ cảm giác có người bên cạnh, mơ màng mở mắt bèn trông thấy Tịch Trạch ngồi một bên. Cô phát sốt, không có ý thức về thời gian nên tưởng rằng cậu vẫn luôn ở đây chưa từng rời khỏi.

“Sao cậu còn chưa đi ngủ?” Giọng Hứa Hạ mỏi mệt, khản đặc vì bệnh, va vào lòng cậu thành từng đợt sóng lăn tăn.

Cậu giữ c.h.ặ.t nhịp thở: “Tôi đi ngủ đây, nếu cô thấy không thoải mái cứ gọi tôi.”

“Ừm. Tôi không sao, cậu đừng lo.” Hứa Hạ trả lời xong lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

Tịch Trạch đắp chăn cho cô, tăng nhiệt độ điều hòa rồi mới rón rén trở về phòng.

Ở góc cầu thang, Tịch Minh Cư nhìn thấy tất cả. Hôm nay ông ngủ nông, nghe thấy động tĩnh trên lầu liền không kìm được mà bước lên xem. Đúng lúc trông thấy Tịch Trạch bước vào phòng Hứa Hạ, nửa tiếng sau mới ra ngoài.

Nửa tiếng đồng hồ có thể xảy ra rất nhiều chuyện. Bản thân ông ấy cũng là đàn ông, biết được đàn ông khó nhịn nhất là gì.

Ông ấy chậm rãi bước xuống cầu thang, lòng ngổn ngang cảm xúc khó tả. Bởi lẽ cuộc hôn nhân này do ông tự tay sắp đặt, cho nên không quá kinh ngạc trước những gì vừa thấy. Nhưng tại sao vẫn cảm thấy như mất mát thứ gì.

Là một người cha, ông hy vọng con trai mình cũng được như chúng bạn, trải nghiệm mọi thứ đúng với lứa tuổi của mình. Nhưng vì sự nghiệp bản thân, chính tay ông lại đẩy con mình ra, bắt nó hoàn thành con đường tương lai ngay trong hiện tại. Ông không biết làm vậy rốt cuộc là đúng hay sai.

Hơn nữa, theo ông ấy thấy, con trai mới đính hôn hơn nửa tháng. Trong thời gian ngắn ngủi này, thằng bé không thể nảy sinh tình cảm hay tình yêu sau đậm gì với Hứa Hạ. Việc hai đứa ở bên nhau rất có thể do vấn đề sinh lý. Nhưng tình cảm thình thành theo cách này lại không bền c.h.ặ.t, e rằng mai sau hai đứa còn phải trải qua rất nhiều chuyện.

Tịch Trạch đang nằm trên giường tất nhiên không biết những điều cha mình suy nghĩ. Cậu nhắm mắt, cố ép mình ngủ, nhưng lòng mang tâm sự khó nguôi ngoai, làm thế nào cũng không ngủ được, cứ thế trằn trọc đến sáng hôm sau.

Hứa Hạ tỉnh dậy lúc 8 giờ sáng. Sau trận sốt, ngoại trừ hơi uể oải, tinh thần lại khá tốt. Đúng là y hệt đợt bệnh trước. Bệnh đến như núi đổ, đi nhanh cũng trong chớp mắt. Cô thực sự phục hệ miễn dịch của mình.

Tắm xong ra khỏi phòng, Hứa Hạ trông thấy Tịch Trạch đang đứng cuối hành lang, nhìn xuống vườn hoa bên dưới. Nắng ấm áp, gió hiu hiu, rèm sa đung đưa khe khẽ. Khung cảnh lúc này không khỏi khiến cô liên tưởng tới cậu thiếu niên Fujii Itsuki bên cửa sổ trong bộ phim điện ảnh kinh điển của Nhật bản “Love Letter”.

“Chào.” Cô chủ động chào hỏi.

Tịch Trạch nghe thấy, cơ thể hơi động, xoay người lại: “Chào.”

Hứa Hạ tiến lại gần, nhìn kỹ gương mặt cậu: “Trời, mắt thâm quầng dữ vậy. Tối qua cậu đi cứu thế à?”

Tịch Trạch bị cô nhìn đến mất tự nhiên, quay mặt đi, nói: “Cứu thế gì chứ.”

Hứa Hạ phì cười: “Ý tôi là hôm qua cậu ngủ không ngon à?”

“Xuống ăn sáng thôi, dì chuẩn bị xong rồi.” Tịch Trạch đỏ mặt, đi lách qua cô.

“Sao cậu ấy đỏ mặt thế?” Hứa Hạ lẩm bẩm, vừa đi hai bước đột nhiên bật thốt khe khẽ. Rốt cuộc cô cũng nhớ ra chuyện mình ngất trong phòng tắm đêm qua, hơn nữa còn không mặc quần áo. Chính Tịch Trạch đã bế cô lên giường.

Hứa Hạ tự vả mặt mình hai cái. Chẳng trách mới hỏi cậu ấy hôm qua làm gì thì cậu ấy liền đỏ mặt. Đúng là tự tạo nghiệp mà.

Ở đây có một rổ Pandas

Nhưng hiện tại Dư Tĩnh không biết ra sao rồi? Hôm qua bệnh, chẳng thể gọi điện cho cô ấy. Cũng không biết cô ấy có bị Hà Đào ức h iế p không. Cô phải hỏi thăm ngay mới được.

“A lô, Hạ Hạ.” Giọng Dư Tĩnh có chút mệt mỏi.

“Dư Tĩnh, bây giờ cô ở đâu? Duyệt Duyệt thì sao? Hà Đào có ức h iế p cô không?”

“Tôi và Duyệt Duyệt đang ở chỗ Lâm San. Hà Đào còn bị giữ ở đồn do ẩu đả với học sinh. Cô đừng lo, mấy ngày này hắn chưa được thả tôi sẽ ổn thôi.”

“Vậy thì tốt, lát nữa tôi đến thăm cô.” Gác điện thoại, tảng đá đè nặng trong lòng cô cũng được dỡ bỏ.

Trên bàn ăn, ba người ngồi ăn trong im lặng, ai nấy đều có niềm riêng.

“Hứa Hạ, hiện tại con có đang đi làm không?” Tịch Minh Cư bất ngờ hỏi.

Hứa Hạ thoáng ngẩn người: “Cha, sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?” Cô cho rằng việc mình làm giáo viên ở trung học số một bị lộ rồi.

Tịch Minh Cư đáp: “Cũng không có gì, cha nghĩ con bình thường ở nhà một mình sẽ buồn chán, nên muốn hỏi ý con. Nếu con muốn đi làm thì cha có thể sắp xếp.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện