Chương 26: Lục Thượng

Trước sự niềm nở của nữ nhân viên, Duyệt Duyệt trông không khác gì bà cô lão luyện, chẳng những không sợ, mà còn vui vẻ tận hưởng cảm giác khi được người khác khen xinh. Hứa Hạ thầm nghĩ, cỡ này lớn lên kiểu gì cũng làm khổ mấy cậu chàng.

“Cậu trông chừng Duyệt Duyệt một lát, tôi vào thử đồ trước.” Hứa Hạ dặn dò Tịch Trạch. Cậu liền túm lấy Duyệt Duyệt đang chạy nhảy lung tung, kéo cô bé ngồi xuống sô pha.

“Dượng nhỏ, dượng nắm con chặt quá.” Duyệt Duyệt vừa nói, vừa gỡ tay cậu.

Tịch Trạch nới lỏng nhưng không buông: “Đừng chạy loạn, kẻo va vào đâu đó lại khóc nhè. Nhóc có biết lúc nhóc khóc trông xấu lắm không?”

Duyệt Duyệt tròn mắt, kinh ngạc nhìn Tịch Trạch. Cô bé nào nghe thấy có người bảo mình xấu bao giờ, nên vẩu cái miệng nhỏ, tủi hờn nói: “Dượng nhỏ xấu tính.” Miệng thì nói thế, nhưng vẫn ngồi ngay ngắn bên cạnh cậu.

Mắt Tịch Trạch thoáng hiện vẻ đắc ý. Mấy ngày nay, cậu đã thấy được sự đáng yêu của bé con, cũng nếm trải lúc cô bé bướng bỉnh, khóc rống lên thực khiến người ta phát rồ. Có điều, cậu phát hiện ra rằng Duyệt Duyệt rất để ý chuyện đẹp xấu. Cho nên vừa rồi mới nói như vậy, ai ngờ hiệu quả phi thường.

Hứa hạ thay đồ xong, thấy Duyệt Duyệt ngoan ngoãn ngồi kế Tịch Trạch, chỉ là vẻ mặt có hơi ấm ức.

“Chị ơi, chị mặc bộ này đẹp quá, vừa tôn dáng, vừa có khí chất, hợp vô cùng.” Nhân viên bán hàng không tiếc lời khen.

Hứa Hạ xoay vài vòng trước gương. Trước kia thường đi mua sắm với Lâm San, hai người góp ý qua lại. Nay không có Lâm San, cô đành hỏi Tịch Trạch: “Cậu thấy thế nào?”

Tịch Trạch nhìn cô từ trên xuống dưới: “Không đẹp, nhìn y như quả cà tím.”

Câu nói thẳng thừng chẳng nể nang ai của cậu suýt làm Hứa Hạ nghẹn c h ế t. Cà tím? Có biết cà tím ra sao không? Suôn đuột, phẳng lì, đó mới là cà tím. Cô ngắm nghía mình trong gương, thân hình cũng coi như có công có thủ, thế quái nào lại giống cà tím? Nhân viên bán hàng cạnh bên chỉ biết cười trừ, cô không hiểu tại sao cậu trai đẹp này lại liên tưởng xa xôi đến quả cà tím.

Lần thứ hai, Hứa Hạ thay một bộ rộng rãi hơn: “Bộ này thế nào?”

Tịch Trạch quét mắt qua: “Giống con sứa.”

Hứa Hạ: “…”

Đổi sang bộ thứ ba, sắc mặt Hứa Hạ đã cực kỳ khó coi, nếu Tịch Trạch còn tiếp tục phát ngôn như thế, cô nhất định sẽ làm cho ra lẽ với cậu.

“Còn bộ này thì sao? Chắc không giống đồ ăn nào nữa đâu nhỉ?” Hứa Hạ lẩm bẩm.

Ai ngờ, Tịch Trạch vậy mà gật đầu thật: “Giống…”

Ở đây có một rổ Pandas

 

“Tiên hoa.” Duyệt Duyệt cướp lời, tiện thể đá Tịch Trạch một cái nhắc nhở. Ngay cả cô bé cũng nhận ra Hứa Hạ đang không vui, trong khi Tịch Trạch lại chẳng hề hay biết.

Tịch Trạch thấy Duyệt Duyệt cứ mãi chớp mắt với mình, Hứa Hạ thì nhìn mình chẳng mấy vui vẻ, còn nhân viên luôn trưng ra nụ cười gượng gạo, cứng đờ. Bấy giờ, cậu mới tỉnh ngộ: “Đúng, giống tiên hoa.”

Nhưng tiên hoa trông ra sao?

“Tiên hoa gì?” Hứa Hạ truy hỏi. Cô biết Duyệt Duyệt ngầm ra hiệu. Rõ ràng cô có thể cho qua, nhưng không hiểu sao vẫn muốn Tịch Trạch giải thích.

Tịch Trạch rũ mi, mái tóc mỏng che đi cảm xúc trong mắt. Lúc sau, cậu mím môi, nói: “Giống hoa cát cánh.”

Cát cánh? Ý cậu ấy là bộ đồ à?

Hứa Hạ xoay người, nhìn mình trong gương. Phần trên là áo len mỏng màu be, dưới là váy thêu hoa nâu nhạt. Nếu phải dùng một loài hoa để hình dung, thì trên đời có muôn vạn loại, sao nhất thiết phải là cát cánh?

Thấy cậu trả lời nghiêm túc, Hứa Hạ cũng không tiếp tục làm khó thêm nữa.

“Đi thôi, chúng ta đi xem cái khác.” Hứa Hạ thay đồ, định rời đi.

Tịch Trạch nắm tay Duyệt Duyệt, lặng lẽ theo sau cô. Cậu không hiểu nổi, tại sao con gái khi mua đồ phải dạo qua nhiều cửa hàng đến thế. Cậu cảm thấy cửa hiệu vừa rồi khá hợp với Hứa Hạ, nhưng lúc cô chọn và thử đổ, lại chẳng quan tâm những bộ cậu cho là đẹp.

“Ồ, không phải bạn học Tịch Trạch của chúng ta đây sao?” Giọng điệu khiêu khích vang lên từ đằng sau.

Hứa Hạ ngoái nhìn, thấy tầm bốn, năm thiếu niên trạc tuổi Tịch Trạch đang đi lại. Người dẫn đầu thấp hơn Tịch Trạch nửa cái đầu, mặc áo hoodie thùng thình, quần jeans rách, hai tay trần lộ ra ngoài có hình xăm, đầu đội nón lưỡi trai. Mặt cậu ta toát lên nét du côn, dáng cà lơ phất phơ, chẳng khác gì lưu manh.

Nhìn thấy những người này, Tịch Trạch không khỏi trở nên nghiêm túc. Cậu giao Duyệt Duyệt cho Hứa Hạ rồi đứng chắn trước hai người họ.

“Bọn họ là ai vậy?” Hứa Hạ bất an, hỏi.

Tịch Trạch: “Bạn học cũ.”

Tên thiếu niên kia đi đến trước mặt Tịch Trạch, nghiêng đầu nhìn Hứa Hạ và Duyệt Duyệt đang được cô ôm lấy, tặc lưỡi vài tiếng: “Nghe chú tôi nói cậu đính hôn. Lúc đầu, tôi cũng không tin. Không ngờ, con cậu đã lớn vậy rồi. Người nhà tôi suốt ngày nói tôi ăn chơi lêu lổng. Lần tới, tôi nhất định phải cho họ gặp cậu, để tận mắt nhìn xem thế nào mới là ăn chơi lêu lổng.”

Hứa Hạ không ngờ cậu thiếu niên này vừa mở miệng đã nói đến chuyện đính hôn, lòng khó tránh sợ hãi. Cô lo lắng nhìn Tịch Trạch, thầm khấn cho cậu giữ được bình tĩnh. Trước mắt, đối phương người đông, thế mạnh, nếu gây chuyện sẽ hậu quả khôn lường.

“Ha ha ha.” Tịch Trạch đột nhiên cười rộ lên.

“Cậu cười cái gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Lục Thượng, cậu to xác thế kia, sao đến chuyện đơn giản cũng không biết. Tôi bao nhiêu tuổi, nhóc này bao nhiêu tuổi, cậu không tự động não được à?” Tịch Trạch kìm nén, nhìn tên bạn học cũ đang mỉa mai mình.

Cậu thiếu niên tên Lục Thượng kia cũng trừng mắt nhìn lại, không chịu thua kém: “Thì sao? Cậu có ý kiến à?”

Dứt lời, cậu ta nhìn về phía Hứa Hạ, rồi nói với Tịch Trạch lời lẽ xấu xa: “Tịch Trạch, thật không ngờ cậu có thể bán linh hồn vì tiền. Chị gái lớn thế này cũng lọt vào mắt.”

Ánh mắt Tịch Trạch sắc bén: “Cậu nói cái gì?”

Thấy Tịch Trạch cuối cùng cũng nổi giận, Lục Thượng lập tức hưng phấn, bóp khớp ngón tay răng rắc: “Tôi nói, cậu bán linh hồn vì tiền.”

Mắt thấy hai bên sắp gây chiến, sợ họ sẽ ẩu đả tại chỗ, Hứa Hạ lôi kéo Tịch Trạch, ý muốn rời đi, nhưng Tịch Trạch không hề nhúc nhích. Lục Thượng lại tiếp tục khiêu khích, chờ đợi Tịch Trạch bùng nổ, sẽ đại chiến một trận.

Thấy chiến tranh sắp nổ ra, Duyệt Duyệt bất ngờ nói với Lục Thượng: “Chú ơi, mẹ con nói… nói người đẹp trai không được tùy tiện đ á n h nhau.”

Mọi người: “…”

Lục Thượng đang kiêu ngạo bỗng cứng đờ. Cậu ta ngượng ngùng gỡ nón xuống, sờ đầu rồi hỏi bạn bè bên cạnh: “Nhóc con đó vừa nói gì vậy?”

Bạn bè cậu ta được dịp hả hê: “Cô bé gọi cậu là chú đó. Ha ha ha. Cậu già tới nỗi bị gọi là chú luôn rồi.”

Lục Thượng vẫn không hề tức giận: “Không phải, câu tiếp theo, câu tiếp theo ấy.”

Cậu thiếu niên kia suy nghĩ một lát: “Người đẹp trai không được đ á n h nhau.”

Lục Thượng rốt cuộc gật đầu hài lòng, kế đến đắc ý nói với Tịch Trạch: “Nghe thấy chưa? Con gái cậu bảo tôi đẹp trai hơn cậu.”

Tịch Trạch không đồng ý ra mặt: “Cậu không chỉ thiếu kiến thức mà tai còn có vấn đề. Con bé rõ ràng nói cậu đẹp, chứ có bảo cậu đẹp hơn tôi đâu?”

Lục Thượng không vui, cậu ta ngoắc Duyệt Duyệt: “Cháu gái, con nói xem giữa hai người chúng ta, ai đẹp hơn?”

Duyệt Duyệt hết nhìn Tịch Trạch rồi tới Lục Thượng, cuối cùng oa lên một tiếng, thút thít: “Khó chọn quá đi, con không biết chọn ai hết, ô ô ô…”

Mọi người lần nữa: “…”

Lục Thượng thấy mình vậy mà chọc nhóc con khóc, không khỏi ngượng. Tuy nhiên, cậu ta đã rất hài lòng với kết quả này rồi. Bởi lẽ ý của cô bé đã quá rõ ràng, ngoại hình của mình chẳng kém gì so với cha nó.

Cậu ta xua tay với Tịch Trạch: “Các người đi đi, hôm nay tâm trạng bổn thiếu gia tốt, không so đo với các người.” Nói rồi, cậu ta còn không quên nháy mắt với Duyệt Duyệt.

Hứa Hạ thấy tình hình căng thẳng cứ thế bị một câu nói của Duyệt Duyệt hóa giải, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm. Tịch Trạch hiển nhiên cũng không muốn gây rắc rối ở chốn đông người thế này, bèn dẫn Hứa Hạ cùng Duyệt Duyệt xuống lầu.

Lục Thượng nhìn ba người rời đi, không khỏi gãi đầu. Tại sao cô gái bên cạnh Tịch Trạch trông quen đến thế. Mình từng gặp ở đâu rồi ư?

Vì sự xuất hiện của Lục Thượng mà tâm trạng dạo phố của Hứa Hạ cũng bay biến sạch sẽ. Cả ba dự định trở về. Lúc ra khỏi trung tâm mua sắm, Hà Đào dẫn theo mấy người nữa bất thình lình xuất hiện, giật lấy Duyệt Duyệt từ tay Hứa Hạ.

“Đứa nhỏ quả nhiên được giấu ở chỗ cô.” Hà Đào đoạt lấy Duyệt Duyệt, nói.

Trông thấy Hà Đào, Duyệt Duyệt sợ hãi khóc rống, vừa khóc, vừa vùng vẫy đòi Hứa Hạ.

Hứa Hạ không chút phòng bị nào, bị đẩy mạnh xuống đất, thấy Duyệt Duyệt bị cướp đi còn sợ Hà Đào đến vậy, phản ứng đầu tiên của cô chính là không thể để Hà Đào mang đứa nhỏ đi.

Tịch Trạch kéo cô dậy, chưa cần cô hành động, cậu đã phóng như bay đuổi theo. Đợi đến lúc cô đuổi tới nơi, Tịch Trạch đã chặn được Hà Đào.

“Hà Đào, thả Duyệt Duyệt xuống. Có chuyện gì thì anh giải quyết với Dư Tĩnh, đừng ở đây dọa đứa nhỏ.” Hứa Hạ vẫn muốn nói lý với Hà Đào.

Hà Đào giao Duyệt Duyệt cho tình mới, chế giễu Hứa Hạ: “Chuyện giữa tôi và Dư Tĩnh thì liên quan gì tới cô. Con là con của tôi, tôi muốn làm gì thì làm.”

“Muốn làm gì thì làm? Anh muốn làm gì con bé?” Tịch Trạch lạnh lẽo nhìn Hà Đào. Cậu tháo đồng hồ trên cổ tay, đưa cho Hứa Hạ: “Cô tránh xa chút, chiếc đồng hồ này rất đắt, đừng để nó bị hư.”

Hứa Hạ chưa bao giờ trông thấy Tịch Trạch dữ tợn như thế. Cho dù khi nãy xảy ra xung đột với Lục Thượng, cũng không đáng sợ bằng bây giờ.

Hà Đào nhìn Tịch Trạch, nhớ ra cậu chính là tên nhóc muốn ra tay với anh ta ở đồn cảnh sát hôm nọ, thầm nghĩ vừa khéo xử lý cậu ngay tại đây, trả thù cho việc khi ấy bị xem thường.

Lúc này, Tịch Trạch đối mặt với năm tên đàn ông lực lưỡng. Hứa Hạ lấy điện thoại ra, định báo cảnh sát, nhưng do quá khẩn trương mà tay run rẩy, gần như không cầm nổi điện thoại.

“Này, Tịch Trạch, sao con cậu lại nằm trong tay người khác thế?” Lục Thượng chẳng biết từ đâu phất phơ đi ra, cười nói vui vẻ.

Hà Đào thoáng ngẩn người, tức giận: “Đây là con gái tôi, liên quan gì tới cậu ta.”

Lục Thượng thu lại nét cười, lạnh lùng nhìn Hà Đào: “Ồ, hóa ra là tôi nhìn lầm. Tịch Trạch, tôi thấy cứ thế này, cậu sẽ thiệt đó, có muốn giúp không?”

“Được.” Tịch Trạch không chút do dự. Điều này đồng nghĩa với việc cậu hạ mình trước Lục Thượng. Nhưng cậu vẫn làm.

Lục Thượng hơi sững sờ, cậu ta không ngờ Tịch Trạch vậy mà thực sự nhờ mình giúp đỡ, sau hồi kinh ngạc, thì bật cười sảng khoái: “Thực không biết hai năm qua cậu đã trải qua những gì, thế mà biết cúi mình. Đúng là không dễ nha.”

Tịch Trạch đứng dưới ánh mặt trời, hoàng hôn kéo dài bóng ảnh: “Đánh thắng rồi tôi nói cho cậu biết.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện