Nữ Phiên Dịch Viên Thập Niên 80 Được Anh Quân Nhân Thô Ráp Ghen Tuông Sủng Lên Trời
Chương 337: “Giữ thân như ngọc”
Cô gái ngồi trên ghế, hồn vía lên mây, thì lòng bàn tay bỗng rung lên, màn hình sáng lên, Mạnh Du Du cúi mắt nhìn xuống:
“Anh không thích cô ấy.”
Ô hô~ Cái miệng câm cuối cùng cũng chịu mở rồi hả?!
Chớp mắt, như có luồng gió xuân ấm thổi qua trong một đêm, cây khô đâm chồi nảy lộc, lòng người như nở hoa rộ khắp, trong khu rừng tràn đầy sắc xanh đột nhiên có vài chú nai nhỏ sặc sỡ vằn vện tung tăng nhảy nhót.
Không chút suy nghĩ, Mạnh Du Du lập tức gõ lại:
“Vậy anh thích ai?”
Tin nhắn vừa gửi đi liền như rơi vào đáy biển, không có chút động tĩnh nào. Mạnh Du Du khô khốc ngồi chờ vài phút, không thấy câu trả lời mà cô mong đợi. Được thôi, từng nghe nói có mất trí nhớ chọn lọc, chứ mất tiếng gián đoạn thì là lần đầu gặp phải!
Mạnh Du Du bĩu môi:
“Người thích tôi nhiều lắm, không thiếu anh đâu!”
Nửa phút trôi qua, vẫn chẳng động tĩnh gì.
Mạnh Du Du bắt đầu ra chiêu đe dọa:
“Qua ngôi làng này là không còn cái quán ấy nữa đâu! Tốt nhất anh nghĩ kỹ đi, tranh thủ lúc tôi còn quan tâm đến câu trả lời của anh!”
Lại một phút nữa trôi qua, vẫn không một tin hồi đáp.
Mạnh Du Du linh hoạt chuyển sang chính sách mềm mỏng:
“Ai xếp hàng sớm thì xác suất được tuyển ưu tiên sẽ cao lắm đó~”
Cô trừng mắt nhìn cái điện thoại như đã đi vào chế độ ngủ đông, nghiến răng ken két, cố giành lại thế chủ động đang lung lay sắp sụp:
“Đừng tưởng bà đây không có anh thì sống không nổi!”
Hách Thanh Sơn nhìn chăm chăm vào loạt tin nhắn liên tiếp hiện lên trên màn hình, đặc biệt là câu cuối cùng:
“Tôi thích đàn ông chủ động!”, chỉ cảm thấy cái cục sắt đang cầm trong tay nóng rực lên, mạch máu ở huyệt thái dương như sắp nổ tung.
Do dự mãi, cuối cùng anh cũng trả lời:
“Đang trong giờ làm, làm việc cho nghiêm túc.”
Mạnh Du Du vừa nhìn thấy liền muốn phun máu.
Nghĩ đi nghĩ lại, tặc lưỡi, thôi bỏ đi, cái đầu gỗ này hôm nay đã có thể bật ra câu đó cũng coi như một bước tiến mang tính cột mốc rồi.
Tâm trạng vừa dịu đi chút, tầm mắt bỗng cũng sáng hơn, Mạnh Du Du vừa ngân nga hát khẽ vừa nhìn quanh, bỗng ngạc nhiên phát hiện: tấm màn chiếu cô tìm mãi hóa ra đang nằm ngay trong tủ kính bên tay phải, ngang trán, ngay trước mắt! Chỉ cần ngẩng đầu nhìn kỹ là thấy, thậm chí còn có nhãn phân loại dán ngoài cửa tủ, vậy mà hết lần này đến lần khác cô lại bỏ lỡ.
Ôi trời ơi! Người khôn không sa lưới tình, “não yêu đương” hại người không ít!
…
Gần chín giờ rưỡi tối, Hách Thanh Sơn xử lý xong mớ công việc tồn đọng từ chiều, từ trong văn phòng bước ra.
Anh nghiêng người, đưa tay đóng cửa, chốt khóa “cạch” một tiếng, đèn cảm ứng phía trên sáng lên, bóng đèn kêu vo ve một tiếng khẽ, ánh sáng trắng lạnh rọi xuống, chỉ chiếu sáng một khoảng hành lang, phần còn lại vẫn chìm trong bóng tối lờ mờ.
Vừa xoay người, theo phản xạ anh đưa mắt lướt một vòng quanh hành lang tầng này, bỗng chốc dừng sững khi nhìn tới một điểm — phòng học lớn đối diện bên kia vẫn còn sáng đèn, cửa trước khép hờ, hé ra một khe khoảng bằng nắm tay, ánh đèn vàng ấm hắt ra hành lang, trên nền gạch tạo thành một dải sáng hình thoi dài hẹp, giữa khung cảnh âm u xung quanh, càng nổi bật dị thường.
Giống như bị ai vỗ nhẹ vào sau gáy, Hách Thanh Sơn vô thức rút lại chân phải vừa nhấc lên định đi về phía thang máy, đổi hướng, bị kéo dẫn bước theo hành lang vòng vào trong.
Đế giày da chạm nền tạo nên âm thanh nhẹ và ngắn, vang vọng rõ ràng trong tòa nhà vắng vẻ. Hách Thanh Sơn đi đến trước cửa lớp, không vội bước vào mà nghiêng người, nhìn lén qua khe cửa.
Đèn trong phòng sáng choang, bàn ghế xếp ngay ngắn chỉnh tề, sàn nhà trắng bóng không chút bụi. Trước lớp treo một tấm màn chiếu lớn, chỉ được cố định ở góc trên bên trái, phần lớn vải thả lỏng lẻo, nếp gấp chồng lên nhau.
Cô gái đang một mình đứng trên thang ba chân, hai chân thang bám đất dang khá rộng, nhưng khi cô kiễng chân với tay gắn móc trên thanh trượt, chiếc thang vẫn hơi lắc nhẹ. Mạnh Du Du một tay giữ mép màn, một tay vươn cao, cổ căng dài thành đường cong mảnh, đuôi tóc cột cao lướt qua gáy trắng theo từng động tác vươn người.
Nhìn thấy cảnh đó, chân mày Hách Thanh Sơn khẽ nhíu lại.
Không chần chừ, anh đẩy cửa bước vào, bản lề phát ra một tiếng “két” rất khẽ. Trước khi người trong phòng kịp ngoái lại vì tiếng động, anh đã bước nhanh đến, hai tay chắc chắn nắm lấy trụ thang hai bên, lòng bàn tay đặt lên kim loại lạnh buốt, lập tức dập tắt dao động như đạp lên đuôi con thú nhỏ đang ngọ nguậy.
Mạnh Du Du đang giằng co với móc khóa, bỗng cảm thấy dưới chân ổn định đến bất thường, như thể bỗng dưng mọc rễ.
Cô cúi đầu nhìn xuống, qua khe hở giữa các bậc thang, bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm của người đàn ông. Ánh mắt anh trầm lặng, mí mắt hơi rũ, lúc đầu rơi trên điểm tiếp xúc giữa gót giày cô và bậc thang, xác nhận cô đứng vững, rồi mới ngẩng lên đối mắt với cô.
Mạnh Du Du mấp máy môi, chưa kịp lên tiếng thì đã nghe thấy anh hạ giọng nói:
“Xuống đi, để anh làm.”
Chưa tới một phút sau, người trên thang đã đổi. Với chiều cao và sải tay dài, Hách Thanh Sơn làm việc gọn gàng, trong lúc thao tác còn tiện miệng hỏi:
“Sao chỉ có mình em? Đồng nghiệp đâu?”
Cô gái đứng dưới giữ thang, ngẩn ra mấy giây mới hiểu “đồng nghiệp” trong miệng anh là ám chỉ Khương Phù, liền đáp:
“Tối nay cậu ấy cũng bận tăng ca, không rảnh qua được.”
protected text
“Anh không phải đang nghĩ đây là khổ nhục kế em bày ra đấy chứ?”
“Cố tình sai khiến cậu ấy rời đi, rồi giả vờ yếu đuối đáng thương một mình ở lại tăng ca, bày trận dẫn dụ anh vào tròng?”
Cô lắc lắc đầu, đúng lúc anh cúi xuống nhìn, Mạnh Du Du nháy mắt với anh một cái, giọng lém lỉnh:
“Oa! Doanh trưởng Hách, thì ra trong mắt anh, em mưu mô thâm sâu đến vậy sao?”
Tay người đàn ông khựng lại một chút, khẽ đáp:
“Anh không có ý đó.”
Hơn nữa, chỉ cần bản thân không muốn bị dụ, lòng đủ vững, thì luôn có cách tránh được.
Còn trong chuyện liên quan đến cô, Hách Thanh Sơn chẳng qua chỉ là chậm phản ứng nửa nhịp — chứ không phải hồ đồ.
Sau khi người đàn ông tiếp nhận, không mất bao nhiêu thời gian, màn chiếu được anh ba bước hai bước lắp đặt chỉnh tề, treo ngay ngắn, đối xứng hoàn hảo trên tường. Mạnh Du Du nhìn từ trên xuống dưới, từ trái sang phải, thấy chỗ nào cũng vừa mắt, hài lòng vỗ nhẹ lớp bụi gần như không có trên tay.
“Cái thang này không dùng nữa đúng không? Anh mang trả về phòng dụng cụ.” Tay anh đặt lên khung kim loại lạnh buốt, rồi như sực nhớ ra điều gì, khẽ nâng lên thử sức nặng, tò mò hỏi:
“Cái thang này em tự mang đến à?”
Mạnh Du Du vừa định đáp “Đúng vậy”, nhưng lời ra đến miệng lại nuốt vào, đổi giọng thản nhiên:
“Không phải, là một anh chàng tốt bụng khác, cũng giống anh, giúp em khiêng đến.”
Cô vừa nói vừa cười tủm tỉm nhìn anh.
Nghe vậy, Hách Thanh Sơn không nói gì thêm, im lặng mang thang đi trả, rồi quay lại phòng học, hỏi:
“Còn gì cần làm nữa không?”
“Không còn gì rồi.” Mạnh Du Du đứng cạnh chiếc bàn gần cửa nhất, túi xách đặt trên mặt bàn, khóa kéo mở toang. Lúc anh hỏi, cô vẫn dán mắt vào màn hình điện thoại, ngón tay vẽ một vòng mơ hồ chỉ về phía bục giảng bên trái, đầu không ngẩng, dứt khoát sai khiến:
“Anh dọn mấy cái hộp giấy dưới đất ở bên đó đi, là xong rồi.”
Người đàn ông bước tới, cúi người nhặt những hộp giấy rỗng dưới sàn. Lúc này, cô gái cũng vừa nhắn tin xong, cất điện thoại đi, để ý thấy cửa sổ phía trước và sau lớp học đều chưa đóng, bèn chạy nhỏ ra đóng cửa sổ.
Tiếng khung cửa sắt lùa theo rãnh trượt “kéo rào rào”, rồi “rầm” một tiếng đanh gọn. Đồng thời là tiếng hét chói tai:
“Á!”
Hách Thanh Sơn quay đầu nhìn theo tiếng, thấy Mạnh Du Du rụt mạnh tay về, ôm lấy tay còn lại, cơ thể co rụm lại thành một khối, thắt lưng dựa vào tường, mặt mày nhăn nhó vì đau. Ánh mắt người đàn ông co rút, tim thắt mạnh, anh lập tức ném mấy hộp giấy sang một bên, lao tới.
Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com
“Bị kẹp tay à? Để anh xem…” Anh chưa nói hết câu thì… toàn bộ đèn trong phòng vụt tắt! Mắt tối sầm, không gian rơi vào bóng đêm đặc quánh. Cổ áo sơ mi anh bị một bàn tay túm chặt kéo về phía sau — cô dùng sức, tất nhiên cũng vì anh không phòng bị. Hách Thanh Sơn bị kéo rồi bị đẩy ép vào tường, xương bả vai va mạnh vào tường “bịch” một tiếng, không nhẹ chút nào.
Trước tiên là mũi anh bắt được mùi hương quen thuộc — mùi đào chín dịu ngọt, càng lúc càng gần, càng lúc càng đậm. Cô gái đứng sát cạnh anh cất giọng khẽ khàng, dụ hoặc, gãi nhẹ vành tai anh:
“Doanh trưởng Hách, đây mới là khổ nhục kế chính hiệu.”
Vụng về không? Không quan trọng.
Có tác dụng không? Mới là điều quan trọng.
Còn cái trước ấy à, cửa lớp là cô cố tình không đóng kín đấy. Nhưng đó chỉ là kiểu “Thái Công câu cá, ai tự nguyện thì mắc câu” mà thôi.
“Em định làm gì?” Hách Thanh Sơn nghe thấy chính giọng mình hơi run run, có phần khàn khàn — không phải vì sợ.
“Anh làm em giận rồi đấy. Em thấy cô ta chạm tay anh.”
Cô gái thả lỏng bàn tay đang nắm cổ áo anh, bắt đầu dùng ngón trỏ chọc nghịch cúc áo trước ngực anh: búng, lật, ấn, xoay tròn… Giọng cô mềm mỏng mà nũng nịu:
“Em thực sự rất buồn. Phải dỗ em.”
Trong căn phòng tối đen như mực, người đàn ông nuốt nước bọt một cái, cổ họng khô khốc:
“Dỗ thế nào?”
Chưa kịp nghe câu trả lời, thì Mạnh Du Du đưa tay còn lại luồn vào trong vạt áo anh từ bên hông, đặt thẳng lên bụng anh. Cơ thể Hách Thanh Sơn căng cứng, nhịp thở nặng nề lập tức dồn dập.
“Em muốn sờ chỗ này.”
Cô thì thầm vào tai anh, hơi thở dịu nhẹ.
Hách Thanh Sơn phản xạ túm lấy bàn tay cô, nắm cổ tay cô chặt, thì cô lập tức kêu lên mềm mại:
“Đau~”
Anh bối rối buông lỏng tay, không dám mạnh tay thêm, chỉ có thể lùi người né tránh những ngón tay mềm như ngọc mà trơn như không xương của cô.
Ngay cả trong lúc hoảng loạn, anh còn có thể nghĩ tới cảm giác xúc giác khi chạm vào tay cô — nhận thức này khiến Hách Thanh Sơn sợ chính bản thân mình.
“Đừng động đậy!” Cô quát nhẹ như hăm dọa:
“Anh mà nhúc nhích nữa là em giận thật đấy!”
Một tên du côn nữ chính hiệu. Thế mà anh lại thật sự đứng yên.
Giây tiếp theo, giọng cô dịu dàng như nước, hỏi anh:
“Anh không thích sao?”
Năm ngón tay của cô lướt chậm trên cơ bụng rắn chắc, từng chút, từng chút một, như nhóm lên từng ngọn lửa. Cô tỏ vẻ ngây thơ hỏi:
“Anh không thích em như thế này à?”
Con người khi làm việc trái với ý muốn thì sẽ thấy ngột ngạt khó chịu.
Vậy nếu là việc hợp với lòng mình thì sao? Cùng một ngày, Hách Thanh Sơn nếm trải hai thái cực đối lập, chẳng cái nào dễ chịu hơn cái nào.
Cảm nhận rõ nhịp thở dồn dập trong lồng ngực anh, Mạnh Du Du nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay miết dọc từng khối cơ, không bỏ sót một điểm nào.
“Đừng cử động, nhắm mắt lại.”
Giọng cô ngọt ngào, như mê hoặc, như ra lệnh.
Cô ghé sát hơn, thì thầm vào tai anh lời khiến người ta hồn phi phách tán:
“Hách Thanh Sơn, anh… có phản ứng rồi.”
Ầm! Như sét giữa trời quang!
Trong bóng tối, Hách Thanh Sơn vội vã đưa tay che miệng cô lại, sợ cô lại nói thêm điều gì càng kinh khủng hơn.
Mà điều khiến anh sững sờ nhất là: có một thoáng chốc, anh thậm chí đã nghĩ… dùng cái khác ngoài tay để bịt miệng cô — không phải tay!
Bàn tay lớn nóng hổi áp chặt lên môi cô, Mạnh Du Du bỗng phì cười, thè đầu lưỡi liếm một cái vào lòng bàn tay anh, Hách Thanh Sơn toàn thân chấn động như bị điện giật. Bàn tay đặt trên miệng cô giờ tiến không được, lui không xong, rối loạn.
Tay nóng rực, nhưng toàn thân còn đâu chỉ có tay nóng?
Đầu óc quay cuồng, chỗ nào cũng như sắp bốc cháy, chẳng biết giữ bên nào trước, chỗ nào cũng là chiến trường lớn, không hề có dấu hiệu sẽ “giảm nhiệt”…
Cô gái cười gian xảo, thổi hơi nóng qua kẽ răng:
“Dù sao cũng sờ rồi, ôm rồi, giờ chỉ thiếu hôn thôi.”
Rồi như tự phản bác chính mình, cô kéo dài giọng, đầy ẩn ý:
“Ồ không, suýt quên, chúng ta còn có thể làm nhiều chuyện hơn thế nữa.”
Bàn tay đang trong vạt áo anh lại muốn lấn sâu xuống hơn.
Hách Thanh Sơn không thể tiếp tục mặc kệ.
Anh lập tức túm lấy cổ tay cô, cách một lớp áo, tay cô bên trong, tay anh bên ngoài, lực vừa đủ để khống chế, không cho cô quậy tiếp.
Hai người cứ vậy giằng co trong khoảng cách gần, chẳng lên chẳng xuống.
Mạnh Du Du biết mình không địch lại anh về sức, chủ động giảng hòa:
“Thôi được rồi được rồi, em không phá nữa. Anh thả tay ra, em rút tay về.”
“Thật chứ?” Anh nửa tin nửa ngờ.
“Thật, em không lừa anh đâu.”
Cô gật đầu mạnh mẽ, vẻ mặt nghiêm túc.
Hách Thanh Sơn ngập ngừng buông lỏng tay, nhưng Mạnh Du Du lật mặt nhanh như lật sách, vừa được thả là bóp mạnh một phát vào eo anh, chắc chắn là “ra tay độc ác”, khiến anh rên lên một tiếng trầm khàn đầy đau đớn.
Cô lại dùng giọng mềm mỏng nhất để đe dọa:
“Hách Thanh Sơn, nghe cho rõ đây, trước khi anh thích em, tốt nhất phải giữ mình như ngọc, nếu không, đừng trách em độc ác!”
Cô bổ sung:
“Không đúng, phải giữ cả thân cả tim, không được thiếu cái nào!”
Giọng cô lạnh lẽo bên tai anh:
“Nhớ chưa? Không có trí nhớ thì đừng trách bị dạy dỗ.”
Hách Thanh Sơn, đừng đi thích người khác nữa, được không?
Mạnh Du Du muốn nói như thế.
…Nhưng cuối cùng, cô lại không nói ra.
“Anh không thích cô ấy.”
Ô hô~ Cái miệng câm cuối cùng cũng chịu mở rồi hả?!
Chớp mắt, như có luồng gió xuân ấm thổi qua trong một đêm, cây khô đâm chồi nảy lộc, lòng người như nở hoa rộ khắp, trong khu rừng tràn đầy sắc xanh đột nhiên có vài chú nai nhỏ sặc sỡ vằn vện tung tăng nhảy nhót.
Không chút suy nghĩ, Mạnh Du Du lập tức gõ lại:
“Vậy anh thích ai?”
Tin nhắn vừa gửi đi liền như rơi vào đáy biển, không có chút động tĩnh nào. Mạnh Du Du khô khốc ngồi chờ vài phút, không thấy câu trả lời mà cô mong đợi. Được thôi, từng nghe nói có mất trí nhớ chọn lọc, chứ mất tiếng gián đoạn thì là lần đầu gặp phải!
Mạnh Du Du bĩu môi:
“Người thích tôi nhiều lắm, không thiếu anh đâu!”
Nửa phút trôi qua, vẫn chẳng động tĩnh gì.
Mạnh Du Du bắt đầu ra chiêu đe dọa:
“Qua ngôi làng này là không còn cái quán ấy nữa đâu! Tốt nhất anh nghĩ kỹ đi, tranh thủ lúc tôi còn quan tâm đến câu trả lời của anh!”
Lại một phút nữa trôi qua, vẫn không một tin hồi đáp.
Mạnh Du Du linh hoạt chuyển sang chính sách mềm mỏng:
“Ai xếp hàng sớm thì xác suất được tuyển ưu tiên sẽ cao lắm đó~”
Cô trừng mắt nhìn cái điện thoại như đã đi vào chế độ ngủ đông, nghiến răng ken két, cố giành lại thế chủ động đang lung lay sắp sụp:
“Đừng tưởng bà đây không có anh thì sống không nổi!”
Hách Thanh Sơn nhìn chăm chăm vào loạt tin nhắn liên tiếp hiện lên trên màn hình, đặc biệt là câu cuối cùng:
“Tôi thích đàn ông chủ động!”, chỉ cảm thấy cái cục sắt đang cầm trong tay nóng rực lên, mạch máu ở huyệt thái dương như sắp nổ tung.
Do dự mãi, cuối cùng anh cũng trả lời:
“Đang trong giờ làm, làm việc cho nghiêm túc.”
Mạnh Du Du vừa nhìn thấy liền muốn phun máu.
Nghĩ đi nghĩ lại, tặc lưỡi, thôi bỏ đi, cái đầu gỗ này hôm nay đã có thể bật ra câu đó cũng coi như một bước tiến mang tính cột mốc rồi.
Tâm trạng vừa dịu đi chút, tầm mắt bỗng cũng sáng hơn, Mạnh Du Du vừa ngân nga hát khẽ vừa nhìn quanh, bỗng ngạc nhiên phát hiện: tấm màn chiếu cô tìm mãi hóa ra đang nằm ngay trong tủ kính bên tay phải, ngang trán, ngay trước mắt! Chỉ cần ngẩng đầu nhìn kỹ là thấy, thậm chí còn có nhãn phân loại dán ngoài cửa tủ, vậy mà hết lần này đến lần khác cô lại bỏ lỡ.
Ôi trời ơi! Người khôn không sa lưới tình, “não yêu đương” hại người không ít!
…
Gần chín giờ rưỡi tối, Hách Thanh Sơn xử lý xong mớ công việc tồn đọng từ chiều, từ trong văn phòng bước ra.
Anh nghiêng người, đưa tay đóng cửa, chốt khóa “cạch” một tiếng, đèn cảm ứng phía trên sáng lên, bóng đèn kêu vo ve một tiếng khẽ, ánh sáng trắng lạnh rọi xuống, chỉ chiếu sáng một khoảng hành lang, phần còn lại vẫn chìm trong bóng tối lờ mờ.
Vừa xoay người, theo phản xạ anh đưa mắt lướt một vòng quanh hành lang tầng này, bỗng chốc dừng sững khi nhìn tới một điểm — phòng học lớn đối diện bên kia vẫn còn sáng đèn, cửa trước khép hờ, hé ra một khe khoảng bằng nắm tay, ánh đèn vàng ấm hắt ra hành lang, trên nền gạch tạo thành một dải sáng hình thoi dài hẹp, giữa khung cảnh âm u xung quanh, càng nổi bật dị thường.
Giống như bị ai vỗ nhẹ vào sau gáy, Hách Thanh Sơn vô thức rút lại chân phải vừa nhấc lên định đi về phía thang máy, đổi hướng, bị kéo dẫn bước theo hành lang vòng vào trong.
Đế giày da chạm nền tạo nên âm thanh nhẹ và ngắn, vang vọng rõ ràng trong tòa nhà vắng vẻ. Hách Thanh Sơn đi đến trước cửa lớp, không vội bước vào mà nghiêng người, nhìn lén qua khe cửa.
Đèn trong phòng sáng choang, bàn ghế xếp ngay ngắn chỉnh tề, sàn nhà trắng bóng không chút bụi. Trước lớp treo một tấm màn chiếu lớn, chỉ được cố định ở góc trên bên trái, phần lớn vải thả lỏng lẻo, nếp gấp chồng lên nhau.
Cô gái đang một mình đứng trên thang ba chân, hai chân thang bám đất dang khá rộng, nhưng khi cô kiễng chân với tay gắn móc trên thanh trượt, chiếc thang vẫn hơi lắc nhẹ. Mạnh Du Du một tay giữ mép màn, một tay vươn cao, cổ căng dài thành đường cong mảnh, đuôi tóc cột cao lướt qua gáy trắng theo từng động tác vươn người.
Nhìn thấy cảnh đó, chân mày Hách Thanh Sơn khẽ nhíu lại.
Không chần chừ, anh đẩy cửa bước vào, bản lề phát ra một tiếng “két” rất khẽ. Trước khi người trong phòng kịp ngoái lại vì tiếng động, anh đã bước nhanh đến, hai tay chắc chắn nắm lấy trụ thang hai bên, lòng bàn tay đặt lên kim loại lạnh buốt, lập tức dập tắt dao động như đạp lên đuôi con thú nhỏ đang ngọ nguậy.
Mạnh Du Du đang giằng co với móc khóa, bỗng cảm thấy dưới chân ổn định đến bất thường, như thể bỗng dưng mọc rễ.
Cô cúi đầu nhìn xuống, qua khe hở giữa các bậc thang, bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm của người đàn ông. Ánh mắt anh trầm lặng, mí mắt hơi rũ, lúc đầu rơi trên điểm tiếp xúc giữa gót giày cô và bậc thang, xác nhận cô đứng vững, rồi mới ngẩng lên đối mắt với cô.
Mạnh Du Du mấp máy môi, chưa kịp lên tiếng thì đã nghe thấy anh hạ giọng nói:
“Xuống đi, để anh làm.”
Chưa tới một phút sau, người trên thang đã đổi. Với chiều cao và sải tay dài, Hách Thanh Sơn làm việc gọn gàng, trong lúc thao tác còn tiện miệng hỏi:
“Sao chỉ có mình em? Đồng nghiệp đâu?”
Cô gái đứng dưới giữ thang, ngẩn ra mấy giây mới hiểu “đồng nghiệp” trong miệng anh là ám chỉ Khương Phù, liền đáp:
“Tối nay cậu ấy cũng bận tăng ca, không rảnh qua được.”
protected text
“Anh không phải đang nghĩ đây là khổ nhục kế em bày ra đấy chứ?”
“Cố tình sai khiến cậu ấy rời đi, rồi giả vờ yếu đuối đáng thương một mình ở lại tăng ca, bày trận dẫn dụ anh vào tròng?”
Cô lắc lắc đầu, đúng lúc anh cúi xuống nhìn, Mạnh Du Du nháy mắt với anh một cái, giọng lém lỉnh:
“Oa! Doanh trưởng Hách, thì ra trong mắt anh, em mưu mô thâm sâu đến vậy sao?”
Tay người đàn ông khựng lại một chút, khẽ đáp:
“Anh không có ý đó.”
Hơn nữa, chỉ cần bản thân không muốn bị dụ, lòng đủ vững, thì luôn có cách tránh được.
Còn trong chuyện liên quan đến cô, Hách Thanh Sơn chẳng qua chỉ là chậm phản ứng nửa nhịp — chứ không phải hồ đồ.
Sau khi người đàn ông tiếp nhận, không mất bao nhiêu thời gian, màn chiếu được anh ba bước hai bước lắp đặt chỉnh tề, treo ngay ngắn, đối xứng hoàn hảo trên tường. Mạnh Du Du nhìn từ trên xuống dưới, từ trái sang phải, thấy chỗ nào cũng vừa mắt, hài lòng vỗ nhẹ lớp bụi gần như không có trên tay.
“Cái thang này không dùng nữa đúng không? Anh mang trả về phòng dụng cụ.” Tay anh đặt lên khung kim loại lạnh buốt, rồi như sực nhớ ra điều gì, khẽ nâng lên thử sức nặng, tò mò hỏi:
“Cái thang này em tự mang đến à?”
Mạnh Du Du vừa định đáp “Đúng vậy”, nhưng lời ra đến miệng lại nuốt vào, đổi giọng thản nhiên:
“Không phải, là một anh chàng tốt bụng khác, cũng giống anh, giúp em khiêng đến.”
Cô vừa nói vừa cười tủm tỉm nhìn anh.
Nghe vậy, Hách Thanh Sơn không nói gì thêm, im lặng mang thang đi trả, rồi quay lại phòng học, hỏi:
“Còn gì cần làm nữa không?”
“Không còn gì rồi.” Mạnh Du Du đứng cạnh chiếc bàn gần cửa nhất, túi xách đặt trên mặt bàn, khóa kéo mở toang. Lúc anh hỏi, cô vẫn dán mắt vào màn hình điện thoại, ngón tay vẽ một vòng mơ hồ chỉ về phía bục giảng bên trái, đầu không ngẩng, dứt khoát sai khiến:
“Anh dọn mấy cái hộp giấy dưới đất ở bên đó đi, là xong rồi.”
Người đàn ông bước tới, cúi người nhặt những hộp giấy rỗng dưới sàn. Lúc này, cô gái cũng vừa nhắn tin xong, cất điện thoại đi, để ý thấy cửa sổ phía trước và sau lớp học đều chưa đóng, bèn chạy nhỏ ra đóng cửa sổ.
Tiếng khung cửa sắt lùa theo rãnh trượt “kéo rào rào”, rồi “rầm” một tiếng đanh gọn. Đồng thời là tiếng hét chói tai:
“Á!”
Hách Thanh Sơn quay đầu nhìn theo tiếng, thấy Mạnh Du Du rụt mạnh tay về, ôm lấy tay còn lại, cơ thể co rụm lại thành một khối, thắt lưng dựa vào tường, mặt mày nhăn nhó vì đau. Ánh mắt người đàn ông co rút, tim thắt mạnh, anh lập tức ném mấy hộp giấy sang một bên, lao tới.
Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com
“Bị kẹp tay à? Để anh xem…” Anh chưa nói hết câu thì… toàn bộ đèn trong phòng vụt tắt! Mắt tối sầm, không gian rơi vào bóng đêm đặc quánh. Cổ áo sơ mi anh bị một bàn tay túm chặt kéo về phía sau — cô dùng sức, tất nhiên cũng vì anh không phòng bị. Hách Thanh Sơn bị kéo rồi bị đẩy ép vào tường, xương bả vai va mạnh vào tường “bịch” một tiếng, không nhẹ chút nào.
Trước tiên là mũi anh bắt được mùi hương quen thuộc — mùi đào chín dịu ngọt, càng lúc càng gần, càng lúc càng đậm. Cô gái đứng sát cạnh anh cất giọng khẽ khàng, dụ hoặc, gãi nhẹ vành tai anh:
“Doanh trưởng Hách, đây mới là khổ nhục kế chính hiệu.”
Vụng về không? Không quan trọng.
Có tác dụng không? Mới là điều quan trọng.
Còn cái trước ấy à, cửa lớp là cô cố tình không đóng kín đấy. Nhưng đó chỉ là kiểu “Thái Công câu cá, ai tự nguyện thì mắc câu” mà thôi.
“Em định làm gì?” Hách Thanh Sơn nghe thấy chính giọng mình hơi run run, có phần khàn khàn — không phải vì sợ.
“Anh làm em giận rồi đấy. Em thấy cô ta chạm tay anh.”
Cô gái thả lỏng bàn tay đang nắm cổ áo anh, bắt đầu dùng ngón trỏ chọc nghịch cúc áo trước ngực anh: búng, lật, ấn, xoay tròn… Giọng cô mềm mỏng mà nũng nịu:
“Em thực sự rất buồn. Phải dỗ em.”
Trong căn phòng tối đen như mực, người đàn ông nuốt nước bọt một cái, cổ họng khô khốc:
“Dỗ thế nào?”
Chưa kịp nghe câu trả lời, thì Mạnh Du Du đưa tay còn lại luồn vào trong vạt áo anh từ bên hông, đặt thẳng lên bụng anh. Cơ thể Hách Thanh Sơn căng cứng, nhịp thở nặng nề lập tức dồn dập.
“Em muốn sờ chỗ này.”
Cô thì thầm vào tai anh, hơi thở dịu nhẹ.
Hách Thanh Sơn phản xạ túm lấy bàn tay cô, nắm cổ tay cô chặt, thì cô lập tức kêu lên mềm mại:
“Đau~”
Anh bối rối buông lỏng tay, không dám mạnh tay thêm, chỉ có thể lùi người né tránh những ngón tay mềm như ngọc mà trơn như không xương của cô.
Ngay cả trong lúc hoảng loạn, anh còn có thể nghĩ tới cảm giác xúc giác khi chạm vào tay cô — nhận thức này khiến Hách Thanh Sơn sợ chính bản thân mình.
“Đừng động đậy!” Cô quát nhẹ như hăm dọa:
“Anh mà nhúc nhích nữa là em giận thật đấy!”
Một tên du côn nữ chính hiệu. Thế mà anh lại thật sự đứng yên.
Giây tiếp theo, giọng cô dịu dàng như nước, hỏi anh:
“Anh không thích sao?”
Năm ngón tay của cô lướt chậm trên cơ bụng rắn chắc, từng chút, từng chút một, như nhóm lên từng ngọn lửa. Cô tỏ vẻ ngây thơ hỏi:
“Anh không thích em như thế này à?”
Con người khi làm việc trái với ý muốn thì sẽ thấy ngột ngạt khó chịu.
Vậy nếu là việc hợp với lòng mình thì sao? Cùng một ngày, Hách Thanh Sơn nếm trải hai thái cực đối lập, chẳng cái nào dễ chịu hơn cái nào.
Cảm nhận rõ nhịp thở dồn dập trong lồng ngực anh, Mạnh Du Du nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay miết dọc từng khối cơ, không bỏ sót một điểm nào.
“Đừng cử động, nhắm mắt lại.”
Giọng cô ngọt ngào, như mê hoặc, như ra lệnh.
Cô ghé sát hơn, thì thầm vào tai anh lời khiến người ta hồn phi phách tán:
“Hách Thanh Sơn, anh… có phản ứng rồi.”
Ầm! Như sét giữa trời quang!
Trong bóng tối, Hách Thanh Sơn vội vã đưa tay che miệng cô lại, sợ cô lại nói thêm điều gì càng kinh khủng hơn.
Mà điều khiến anh sững sờ nhất là: có một thoáng chốc, anh thậm chí đã nghĩ… dùng cái khác ngoài tay để bịt miệng cô — không phải tay!
Bàn tay lớn nóng hổi áp chặt lên môi cô, Mạnh Du Du bỗng phì cười, thè đầu lưỡi liếm một cái vào lòng bàn tay anh, Hách Thanh Sơn toàn thân chấn động như bị điện giật. Bàn tay đặt trên miệng cô giờ tiến không được, lui không xong, rối loạn.
Tay nóng rực, nhưng toàn thân còn đâu chỉ có tay nóng?
Đầu óc quay cuồng, chỗ nào cũng như sắp bốc cháy, chẳng biết giữ bên nào trước, chỗ nào cũng là chiến trường lớn, không hề có dấu hiệu sẽ “giảm nhiệt”…
Cô gái cười gian xảo, thổi hơi nóng qua kẽ răng:
“Dù sao cũng sờ rồi, ôm rồi, giờ chỉ thiếu hôn thôi.”
Rồi như tự phản bác chính mình, cô kéo dài giọng, đầy ẩn ý:
“Ồ không, suýt quên, chúng ta còn có thể làm nhiều chuyện hơn thế nữa.”
Bàn tay đang trong vạt áo anh lại muốn lấn sâu xuống hơn.
Hách Thanh Sơn không thể tiếp tục mặc kệ.
Anh lập tức túm lấy cổ tay cô, cách một lớp áo, tay cô bên trong, tay anh bên ngoài, lực vừa đủ để khống chế, không cho cô quậy tiếp.
Hai người cứ vậy giằng co trong khoảng cách gần, chẳng lên chẳng xuống.
Mạnh Du Du biết mình không địch lại anh về sức, chủ động giảng hòa:
“Thôi được rồi được rồi, em không phá nữa. Anh thả tay ra, em rút tay về.”
“Thật chứ?” Anh nửa tin nửa ngờ.
“Thật, em không lừa anh đâu.”
Cô gật đầu mạnh mẽ, vẻ mặt nghiêm túc.
Hách Thanh Sơn ngập ngừng buông lỏng tay, nhưng Mạnh Du Du lật mặt nhanh như lật sách, vừa được thả là bóp mạnh một phát vào eo anh, chắc chắn là “ra tay độc ác”, khiến anh rên lên một tiếng trầm khàn đầy đau đớn.
Cô lại dùng giọng mềm mỏng nhất để đe dọa:
“Hách Thanh Sơn, nghe cho rõ đây, trước khi anh thích em, tốt nhất phải giữ mình như ngọc, nếu không, đừng trách em độc ác!”
Cô bổ sung:
“Không đúng, phải giữ cả thân cả tim, không được thiếu cái nào!”
Giọng cô lạnh lẽo bên tai anh:
“Nhớ chưa? Không có trí nhớ thì đừng trách bị dạy dỗ.”
Hách Thanh Sơn, đừng đi thích người khác nữa, được không?
Mạnh Du Du muốn nói như thế.
…Nhưng cuối cùng, cô lại không nói ra.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









