Hạ Bạch Y dứt khoát đứng dậy, vẻ lười biếng ban nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự hưng phấn đến điên cuồng.

Nàng vung tay một cái, một luồng kình phong mạnh mẽ cuốn lấy Trần Tình, kéo thẳng hắn ra phía sau căn phòng, nơi có một lối đi bí mật dẫn sâu xuống lòng núi.

“Đi theo ta! Ngươi có ngộ tính như này mà không học luyện khí thì đúng là phí phạm của trời, là tội ác thiên cổ!”

Trần Tình bị lôi đi xềnh xệch, trong lòng không ngừng gào thét. Hắn vốn chỉ muốn thể hiện một chút mà thôi, ai ngờ "ngộ tính yêu nghiệt" này lại tự đào hố chôn mình.

Nhìn bóng lưng đỏ rực của Hạ Bạch Y đang bước đi đầy khí thế phía trước, hắn chỉ biết ngửa mặt lên trời than thầm: “Tiểu nha đầu ơi là tiểu nha đầu, ngươi nói đúng rồi, tối nay ta thật sự không thoát được mụ hồ ly này rồi!”

Càng đi xuống sâu, không khí xung quanh càng trở nên đặc quánh, hơi nóng dâng lên từng đợt, áp bức cả hô hấp.

Thế nhưng, nhờ những ngày qua khổ sở rèn luyện thân thể trong động thất, sức chịu đựng của Trần Tình đối với nhiệt độ cao đã tăng lên rõ rệt, chí ít cũng không còn cảm giác khó chịu như lúc ban đầu.

Hạ Bạch Y nhìn hắn vẫn có thể chịu đựng được sức nóng nơi đây, nàng cũng khá bất ngờ, không lo lắng gì nữa, tiếp tục dẫn hắn tiến vào một mật thất bằng đá có quy mô rộng lớn.

Ngay chính giữa mật thất là một hồ dung nham sôi sùng sục, bọt lửa không ngừng vỡ ra, ánh đỏ rực phản chiếu khắp không gian.

Ngay phía trên mặt hồ ấy là một tiểu đảo nhỏ lơ lửng giữa không trung, được giữ cố định bởi bốn sợi xích sắt to lớn tựa thân người, nối thẳng vào vách núi đá.

Trên thân xích, những đường phù văn cổ xưa đang tỏa ra linh quang lấp lánh, không ngừng hấp thụ hỏa khí từ bên dưới để duy trì sự cân bằng cho tiểu đảo.

Hạ Bạch Y không nói một lời, tà áo đỏ khẽ tung bay, nàng nắm lấy vai Trần Tình rồi nhún người nhảy lên. Cả hai đáp xuống tiểu đảo nhẹ nhàng như lông hồng.

Vừa đặt chân xuống, Trần Tình không khỏi lóa mắt.

Nơi này tuy diện tích không lớn, nhưng lại được bố trí vô cùng đầy đủ, hầu như hội tụ tất cả những dụng cụ luyện khí tinh xảo nhất.

Từ chiếc lò luyện bằng đồng cao ngang người cổ kính, cho đến những chiếc búa luyện to lớn nặng nề đặt ngay ngắn một bên. Xa hơn nữa là những giá treo kín đặc binh khí đủ mọi hình dáng, mỗi món đều được chế tác cực kỳ tinh xảo, toả ra hàn quang nhàn nhạt, khiến người ta chỉ liếc nhìn cũng có thể cảm nhận được sự bất phàm.

Lúc này, một mùi khét lẹt quen thuộc xộc vào mũi, Trần Tình thầm hô không ổn.

Hắn nhìn xuống thì thấy vạt áo của mình đang bốc cháy mãnh liệt.

Sắc mặt hắn đen lại, vội vàng vung tay cố gắng dập tắt ngọn lửa kia. Thế nhưng, khí nóng ở mật thất này quá nồng đậm, hắn vừa dập chỗ này thì chỗ khác lại bắt đầu cháy xém, hoàn toàn chẳng có tác dụng gì.

Bộ dạng của hắn lúc này trông vô cùng chật vật, vừa nhảy dựng lên vừa ra sức vỗ vào lớp vải đang cháy dở.

Hạ Bạch Y đứng một bên nhìn thấy động tác luống cuống của hắn thì bỗng phì cười. Nụ cười của nàng rạng rỡ như đóa hoa quỳnh nở rộ, trong lòng cũng cảm thấy thoải mái hơn sau đả kích vừa rồi.

Nàng lười biếng tựa lưng vào lò luyện, đôi mắt phượng cong lên đầy vẻ trêu chọc:

“Đồ ngốc, y phục của ngươi chỉ là vải bình thường, mang vào mật thất này không cháy mới là lạ. Ngươi cứ tiếp tục dập như thế, chẳng mấy chốc sẽ trở thành kẻ 'trần trụi' trước mặt ta đấy.”

Trần Tình nghe vậy thì mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ, vừa hì hục dập lửa vừa chống chế:

“Sư phụ... người còn cười được sao? Người dẫn đệ tử đến đây mà không báo trước một tiếng, đồ đạc của đệ tử sắp cháy sạch đến nơi rồi!”

Hạ Bạch Y khẽ vẫy tay, một luồng hỏa linh lực bao phủ lấy cơ thể Trần Tình, ngăn cách hắn với nhiệt độ bên ngoài, lúc này ngọn lửa trên áo hắn mới chịu tắt hẳn.

Nàng tiến lại gần, ngón tay thon dài khẽ lướt qua mảng áo cháy sém lộ ra lồng ngực săn chắc của hắn, giọng nói mang theo chút lẳng lơ quen thuộc:

“Gấp cái gì? Ở Khí Phong này, thứ thiếu nhất là nước, nhưng thứ thừa nhất chính là y phục có thể chịu đựng được sức nóng. Lại đây, để ta xem ngươi còn bao nhiêu chỗ bị 'nướng' rồi nào.”

Trần Tình vô thức lùi lại một bước, nhưng Hạ Bạch Y đã nhanh chóng áp sát, hai người lúc này chỉ cách nhau không tới một cánh tay.

Hắn nhìn vào gương mặt nàng ở khoảng cách gần đến mức có thể thấy rõ từng sợi lông mi cong vút và đôi môi đỏ mọng đang khẽ nhếch lên đầy tinh quái.

Luồng nhiệt hầm hập từ hồ dung nham bên dưới dường như không nóng bỏng bằng hơi thở còn vương mùi rượu của Hạ Bạch Y đang phả nhẹ lên cổ hắn.

“Sư phụ... đệ… đệ tử không sao..!!” Trần Tình lắp bắp, giọng nói có phần khàn đục.

Hạ Bạch Y không trả lời, nàng khẽ vươn đôi bàn tay thon dài, lành lạnh áp lên lồng ngực đang phập phồng mạnh mẽ của hắn.

Chỗ vạt áo bị cháy sém rách toạc lộ ra những múi cơ săn chắc. Ngay khi những ngón tay mềm mại ấy chạm vào da thịt, Trần Tình cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng, không khỏi rùng mình một cái.

Ánh mắt Hạ Bạch Y sâu thẳm, phản chiếu ánh lửa đỏ rực từ dung nham, nhìn chằm chằm vào mắt hắn như muốn nhìn thấu tận tâm can. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp, lả lơi mà đầy uy áp:

“Ngươi sợ cái gì? Ta là sư phụ ngươi, chẳng lẽ lại ăn thịt ngươi sao? Hay là... đồ nhi đang nghĩ đến chuyện gì không nên nghĩ?”

Vừa nói, nàng vừa dùng lực nhẹ nhàng kéo sát hắn về phía mình. Sự cọ xát giữa lớp lụa mỏng manh trên người nàng và làn da nóng hổi của Trần Tình khiến không khí xung quanh dường như đông đặc lại.

Mùi hương thanh khiết trộn lẫn vị rượu nồng nàn của nàng bao vây lấy khứu giác hắn, khiến lý trí vốn đang tỉnh táo của Trần Tình một lần nữa chao đảo.

Hắn có thể cảm nhận rõ ràng trái tim mình đang đập loạn nhịp như trống trận, lồng ngực va chạm với vòng eo mềm mại của nàng. Trong không gian chật hẹp trên tiểu đảo lơ lửng, bốn phía là biển dung nham gào thét, chỉ có hai người đứng sát bên nhau, tạo nên một khung cảnh vừa ái muội vừa đầy căng thẳng.

Trần Tình âm thầm nuốt nước bọt, tâm trí rối như tơ vò. Hắn nào ngờ người sư phụ này lại bạo gan như vậy, phong thái hành sự đúng là không theo lẽ thường, khiến hắn hoàn toàn trở tay không kịp.

Hạ Bạch Y nhìn thấy tình trạng của hắn, cảm thấy trêu chọc như vậy cũng đã đủ rồi. Nàng khẽ đẩy hắn ra, đôi mắt phượng cong lên đầy vẻ đắc ý.

Từ trong túi trữ vật, nàng lấy ra một chiếc quần dài được đặc chế chịu nhiệt, ném thẳng về phía hắn, cười khanh khách nói:

“Đồ đệ ngốc! Mau mặc vào đi. Linh lực của ta không duy trì lớp bảo vệ được lâu đâu, xíu nữa mà có bị cháy sạch... thì đừng có trách ta không báo trước nhé!”

Trần Tình lúng túng đón lấy chiếc quần, khóe miệng có chút giật giật, nhìn gương mặt đang cười đến run rẩy của vị sư phụ hồ ly trước mắt. Hắn cúi xuống nhìn món đồ trên tay, rồi lại nhìn nàng, ngập ngừng hỏi:

"Chỉ... chỉ có một cái quần thôi sao?"

Hạ Bạch Y nhún vai, đôi mắt khẽ nheo lại đầy vẻ hiển nhiên:

"Ừm, chỉ bấy nhiêu thôi. Ở đây nóng nực như vậy, ngươi mặc áo làm gì? Với lại ta cũng chẳng có mang theo bên người.”

Trần Tình nghe vậy thì chỉ biết âm thầm nghiến răng, trong lòng thầm mắng mụ hồ ly này rõ ràng là đang cố ý.

Hắn không nói thêm lời nào, dứt khoát tròng luôn cái quần sư phụ mới đưa vào bên ngoài cái cũ đang cháy dở mà không thèm thay ra, dù sao thì lớp vải cũ cũng chẳng còn lại bao nhiêu.

Sau đó, hắn dứt khoát cởi bỏ luôn lớp áo choàng rách nát trên người, để mặc nó rơi xuống nền đá nóng hổi bừng cháy.

Ngay lập tức, một thân hình rắn chắc, cơ bắp cân đối và những đường nét mạnh mẽ hiện ra rõ rệt dưới ánh lửa đỏ rực của mật thất.

Làn da hắn dưới tác động của nhiệt độ bắt đầu phủ một lớp mồ hôi mỏng, bóng loáng, càng tôn lên vẻ nam tính đầy sức sống.

Chứng kiến cảnh này, nụ cười trêu chọc trên môi Hạ Bạch Y khẽ khựng lại. Ánh mắt nàng vô thức lướt qua những múi cơ bụng rắn rỏi và bờ vai rộng của đồ đệ, trong lòng thầm kinh ngạc.

Nàng không ngờ tên tiểu tử này nhìn bên ngoài có vẻ gầy gò, vậy mà bên trong lại ẩn chứa một thân hình hoàn mỹ đến thế.

Hạ Bạch Y không nhịn được mà nhìn lâu thêm vài lần, hàng mi cong vút khẽ rung động, một tia sáng lạ lùng thoáng xẹt qua đáy mắt.

Thấy sư phụ cứ nhìn chằm chằm vào mình, Trần Tình khẽ hắng giọng, có chút đắc ý nói:

"Sư phụ, đừng có nhìn nữa, mau mau dạy ta luyện khí đi!"

Hạ Bạch Y giật mình tỉnh táo lại, nàng vội vàng dời tầm mắt, hừ nhẹ một tiếng để che giấu sự thất thố:

"Hừ, nhìn vài cái thì đã sao, da thịt cũng đâu có bớt đi miếng nào.”

Nói đến đây, nàng ho nhẹ một tiếng, giọng điệu nhanh chóng trở nên nghiêm túc hơn:

“Cuốn Khí Đạo Nhập Môn lần trước ta đưa cho ngươi, đã đọc đến đâu rồi? Có chỗ nào không hiểu hay không?”

Trần Tình cũng nghiêm túc lại, có chút nhăn nhó hỏi: "Sư phụ, bây giờ tu vi của ta không đủ, không có Thần Thức nên không thể nào khắc được Linh Văn, làm sao có thể luyện được Linh Khí?"

Đây là vấn đề hắn thắc mắc mấy ngày nay. Trong sách có ghi là cần thần thức để phát hoạ linh văn. Mà hắn bây chỉ mới ở Luyện Khí kỳ chưa thể khai mở thần thức.

Hạ Bạch Y bật cười khanh khách, tiếng cười trong trẻo như chuông bạc vang vọng trong mật thất. Nàng đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve chiếc lò luyện khí cao lớn kia, khẽ nói:

"Ngươi lo xa quá rồi!" Nàng nháy mắt với hắn, gương mặt đầy vẻ bí ẩn. "Nếu ta không có cách giúp ngươi, thì ta còn chỉ ngươi luyện khí làm gì?"

Nàng quay lại đối diện với hắn, gương mặt hiện lên vẻ tự tin: "Đúng là Thần Thức rất quan trọng. Nó giống như con mắt thứ ba, là cây bút để khắc Linh Văn. Nhưng, Thần Thức không phải là thứ duy nhất.

Nàng dừng lại một chút rồi tiếp tục nói: "Mặc dù ngươi chưa có Thần Thức, nhưng ngươi có Hỏa lực mạnh mẽ, nếu cộng thêm sự khéo léo của Ý niệm, hoàn toàn có thể vẽ được Linh Văn. Trong Khí Phong ta, có một pháp môn cổ xưa, được gọi là 'Hỏa Ý Dẫn Linh'."

“Linh giác thì có lẽ ngươi đã biết, vậy còn ý niệm là gì, ngươi có hiểu không?” Hạ Bạch Y hỏi.

Trần Tình khẽ nhíu mày. Hắn quả thật từng nghe qua ý niệm, thậm chí cũng mơ hồ cảm nhận được sự tồn tại của nó, nhưng nếu bảo giải thích rốt cuộc đó là thứ gì, hắn lại không biết phải nói thế nào.

Thấy phản ứng của hắn, Hạ Bạch Y cũng không lấy làm lạ, nàng kiên nhẫn giảng giải:

“Linh giác là cảm nhận mang tính bản năng, mơ hồ nhưng trực tiếp, giống như trực giác. Không cần suy nghĩ vẫn có thể cảm thấy nguy hiểm hay cơ hội.

Còn ý niệm là suy nghĩ có ý thức, được hình thành từ tư duy và tưởng tượng.”

Nàng dừng lại một chút rồi nói tiếp:

“Tóm lại, linh giác là cảm, ý niệm là nghĩ. Đợi đến khi ngươi Trúc Cơ, ý niệm sẽ tiến thêm một bước, phát triển thành thần niệm, đây chính là nền tảng đầu tiên để hình thành thần thức sau này.”

Hạ Bạch Y nhìn thẳng vào hắn, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn:

“Pháp môn ta dạy ngươi cho phép dùng ý niệm kết hợp với linh lực hỏa thuộc tính tinh thuần, tạm thời thay thế thần thức trong quá trình luyện khí cơ bản. Nếu là luyện khí thông thường, người ta sẽ dùng thần thức phác hoạ linh văn trước, sau đó mới dẫn thuộc tính linh lực lấp đầy.

Còn pháp môn này thì khác, ý niệm của ngươi đi đến đâu, hoả lực phải theo sát đến đó, hai thứ tuyệt đối không được tách rời.”

Trần Tình mở to mắt, vẻ mặt không giấu được kinh ngạc: “Còn có thể làm như vậy sao?”

“Đúng vậy.” Hạ Bạch Y nhún vai một cách thản nhiên.

“Nhưng cực kỳ khó. Nó đòi hỏi khả năng khống chế hoả lực gần như tuyệt đối. Nếu hoả lực không đủ tinh thuần hoặc quá thô bạo, ngươi sẽ đốt cháy linh văn ngay từ lúc nó còn chưa kịp hình thành. So với dùng thần thức thì mệt gấp đôi, nhưng đây là con đường duy nhất phù hợp với ngươi lúc này.”

Nói xong, nàng bước tới kệ đá, lấy ra vài phần tài liệu luyện chế hạ phẩm linh khí, cầm trong tay rồi quay lại:

“Nào, bắt đầu thực hành. Ngươi đã đọc Khí Đạo Nhập Môn, hẳn biết bước đầu tiên là gì.”

“Bước đầu tiên là Khai Lò Tụ Hoả.” Trần Tình lập tức đáp.

Hạ Bạch Y gật đầu, ánh mắt lộ vẻ hài lòng. Nàng chỉ về phía chiếc lò luyện bằng đồng cổ kính đang sừng sững trước mặt:

“Tốt. Bây giờ dùng hỏa chủng ngươi vừa ngưng tụ, rót vào linh trận trên thân lò. Nhớ kỹ, không được dùng toàn lực ngay từ đầu, hãy dùng ý niệm dẫn dắt hỏa chủng len theo từng đường vân trận pháp. Cứ từ từ chậm rãi, lập đi lặp lại nhiều lần. Ta muốn ngươi quen với việc điều khiển ý niệm trước, để sau này khắc linh văn không bị rối loạn.”

Trần Tình gật đầu, hít một hơi thật sâu, gạt bỏ mọi tạp niệm ái muội ban nãy ra khỏi tâm trí.

Hắn tiến đến trước lò luyện, hơi nóng từ kim loại cổ xưa lập tức phả vào mặt.

Hắn đưa tay phải ra, một ngọn lửa nhỏ màu đỏ sẫm bùng lên nơi giữa lòng bàn tay - chính là Hoả Chủng tinh thuần vừa ngưng tụ từ tầng thứ nhất của Phần Vân Viêm Pháp.

Mặc dù chỉ là màu đỏ sẫm của tầng một, nhưng nhờ Thiên Linh Căn cùng linh lực tinh khiết không tạp chất, ngọn lửa ấy trông đặc quánh như máu, nhiệt độ ổn định đến lạ thường.

Hắn khẽ áp tay vào thân lò, nơi được xem là mắt linh trận, một tiếng vù vù trầm đục vang lên, lan khắp tiểu đảo.

Trần Tình nhắm mắt lại, tập trung ý niệm như lời sư phụ chỉ dạy. Trong đầu, hắn hình dung hoả chủng của mình như một dòng nham thạch nhỏ, chậm rãi len lỏi vào những đường văn chằng chịt nhỏ bé.

Hạ Bạch Y đứng bên cạnh quan sát, đôi mắt phượng không rời khỏi lò luyện. Nàng thấy thân lò vốn xám xịt dần ửng hồng, từng đường trận văn lần lượt sáng lên, dao động theo nhịp hô hấp của Trần Tình.

“Đúng rồi…”

“Giữ nguyên trạng thái này. Đừng để lửa bùng quá mạnh, cũng đừng để nó tắt đi.”

Giọng nói của Hạ Bạch Y khẽ vang lên, vô thức mang theo một tia căng thẳng, hoà theo từng nhịp điều khiển hỏa lực của Trần Tình.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện