Trần Tình mồ hôi đầm đìa, từng giọt lăn dài theo đường nét săn chắc trên lồng ngực rồi nhanh chóng bốc hơi dưới nhiệt độ cao của lò luyện.

Hắn không ngờ chỉ riêng việc khởi động lò đã tiêu hao tinh khí thần đến mức này.

Lúc này, lò luyện đã chính thức được kích hoạt.

Bên trong, ngọn lửa đỏ sẫm bập bùng một lúc rồi dần ổn định, tỏa ra một cỗ nhiệt lực kinh người, khiến không khí xung quanh cũng theo đó mà vặn vẹo.

Hạ Bạch Y đứng một bên quan sát, khẽ gật đầu, trong giọng nói mang theo ý tán thưởng:

“Rất tốt. Bây giờ hãy thử lại thêm vài lần nữa.”

Trần Tình lập tức nghe theo. Hắn thu hồi linh lực, để ngọn lửa trong lò dần tắt hẳn, sau đó lại tiếp tục truyền linh lực vào linh trận, một lần nữa khởi động lò luyện.

Cứ như vậy lặp đi lặp lại năm, sáu lần, cho đến khi từng động tác trở nên thuần thục, hỏa lực khởi động ổn định, không còn dao động, hắn mới dừng lại.

Thấy Trần Tình đã khai lò khá thành thạo, Hạ Bạch Y tiện tay cầm lấy một khối Hàn Thiết, ném vào trong lò, giọng nói thản nhiên vang lên:

“Thử cái dễ nhất trước đi. Luyện hóa khối thiết này. Đặc tính của nó trong cuốn Khí Đạo Nhập Môn đều đã ghi rõ, hẳn là ngươi đã đọc qua rồi chứ?”

Trần Tình gật đầu, khẽ hít sâu một hơi, nhanh chóng điều chỉnh lại trạng thái.

Hắn vận chuyển linh lực thông qua linh trận của lò luyện, cẩn thận điều khiển ngọn lửa bên trong bao bọc lấy khối Hàn Thiết, từng chút một tiến hành luyện hóa.

Rất nhanh, những tiếng “xì xì” khe khẽ vang lên.

Trán Trần Tình rịn đầy mồ hôi, tinh thần căng chặt như dây đàn. Hắn kiên trì khống chế hỏa lực, từng tầng từng tầng một thiêu rụi tạp chất từ ngoài vào trong.

Tạp chất trong khối Hàn Thiết dần bị hoả lực đốt cháy, hóa thành khói xám tiêu tán, trong khi phần tinh hoa bên trong bắt đầu lộ ra, ánh lên linh quang nhàn nhạt, trông có vẻ tiến triển khá thuận lợi.

Thế nhưng đúng lúc này, khối Hàn Thiết đột nhiên bộc lộ đặc tính kháng lửa mạnh mẽ. Hỏa lực của hắn bị chặn lại bên ngoài, không thể tiếp tục thẩm thấu vào sâu bên trong.

Trần Tình thầm cắn răng, truyền thêm linh lực, cưỡng ép nâng cao hỏa lực trong lò.

Nhưng do ngọn lửa tăng lên quá đột ngột, mất đi sự cân bằng vốn có, khối Hàn Thiết lập tức bị nung đến tan chảy, rồi bốc cháy dữ dội, cuối cùng biến thành một khối phế phẩm đen xì, linh tính hoàn toàn tiêu tán.

Thất bại.

Sắc mặt Trần Tình trở nên khó coi. Hắn vội vàng thu hồi linh lực, lùi lại nửa bước, thở hổn hển.

Hạ Bạch Y đứng bên cạnh nhìn toàn bộ quá trình, không những không trách móc, ngược lại chỉ khẽ mỉm cười.

Nàng móc ra một chiếc khăn tay mang theo mùi hương thanh nhã, nhẹ nhàng lau đi mồ hôi trên trán hắn, giọng nói ung dung mà thong thả:

“Đồ nhi ngốc, Hàn Thiết đâu phải luyện hóa như vậy.”

Trần Tình còn chưa kịp thoát khỏi cảm giác hụt hẫng sau thất bại đầu tay thì một mùi hương dịu nhẹ đã bao trùm lấy hắn.

Cảm giác mát lạnh từ chiếc khăn lụa mềm mại chạm vào trán khiến hắn giật mình, toàn thân cứng đờ trong chốc lát.

Hắn trợn tròn mắt nhìn Hạ Bạch Y.

Ở khoảng cách gần như vậy, hắn có thể nhìn rõ hình ảnh phản chiếu của chính mình trong đôi mắt phượng trong veo của nàng.

Sự dịu dàng này hoàn toàn trái ngược với vẻ lẳng lơ, tinh quái thường ngày của vị sư phụ hồ ly, khiến nhịp tim Trần Tình vốn đã đập nhanh vì mệt mỏi nay lại càng thêm rối loạn.

“Sư… sư phụ, đệ tử tự làm được…” Trần Tình lắp bắp, đưa tay định nhận lấy chiếc khăn, nhưng đầu ngón tay lại vô tình chạm phải những ngón tay thon dài, mềm mại của nàng.

Hắn vội vàng rụt tay lại như bị điện giật, mặt đỏ bừng tới tận mang tai.

Hạ Bạch Y thấy vậy thì bật cười khe khẽ, bàn tay vẫn không dừng lại.

“Đứng yên đi. Mồ hôi chảy vào mắt bây giờ. Mới một chút thất bại đã khiến đồ nhi yêu nghiệt của ta mất bình tĩnh rồi sao?”

Nàng thu khăn lại, nhưng vẫn đứng sát bên cạnh hắn, hơi thở như hương lan phả nhẹ:

“Hàn Thiết mang tính thuỷ, bên trong ẩn chứa hàn khí cực nặng. Ngươi dùng hỏa lực thô bạo để áp chế nó, nó tất nhiên sẽ phản kháng.”

Nàng liếc Trần Tình một cái, giọng nói trầm xuống:

“Luyện khí không phải đấu pháp. Không phải mạnh là thắng. Thứ cần là ổn, chậm, và chính xác.”

Dứt lời, nàng xoay người, lấy ra một khối Hàn Thiết mới, ném vào lò luyện, ánh mắt lập tức trở nên sắc sảo:

“Nào, thử lại lần nữa.”

Trần Tình hít sâu một hơi hỏa khí nóng rực trong mật thất, cưỡng ép bản thân lấy lại tỉnh táo, đè nhịp tim đang đập loạn xạ xuống.

“Đệ tử… đã hiểu!”

Hắn trầm giọng đáp, ánh mắt lần nữa khóa chặt vào khối Hàn Thiết trong lò.

Trần Tình tiếp tục khai lò, chậm rãi truyền linh lực lên linh trận điều khiển hỏa diễm.

Lần này, hắn không vội vàng thúc đẩy hỏa lực, mà nhắm mắt lại, dùng ý niệm tiếp xúc với khối kim loại một cách cẩn trọng.

Hỏa chủng được hắn chia nhỏ thành từng sợi tơ lửa cực mảnh, nhẹ nhàng quấn quanh Hàn Thiết.

Ngay lập tức, một luồng hàn khí âm u từ lõi sắt tràn ra, bài xích dữ dội, muốn ngăn cách ngọn lửa của hắn.

“Ổn… chậm… chính xác…”

Trần Tình lẩm bẩm, không cưỡng ép tăng nhiệt, mà duy trì sự ổn định tuyệt đối.

Ngọn lửa đỏ sẫm dần trở nên nhu hòa, không còn bùng nổ dữ dội, từng chút một thẩm thấu qua lớp vỏ cứng đầu của Hàn Thiết.

Tạp chất bị hoả lực thiêu rụi, khói xám bốc lên đều đặn.

Nhờ sự kiên nhẫn và khống chế tinh vi, hỏa lực cuối cùng cũng chạm tới lõi sắt mà không gây ra phản ứng phản ngược.

Khối Hàn Thiết dần chuyển sang sắc đỏ hồng, mềm ra như sáp, linh quang nội liễm, linh tính thuần khiết vẫn được bảo toàn.

Hạ Bạch Y đứng một bên, trong mắt không khỏi lóe lên một tia kinh ngạc.

Chỉ một lần thất bại mà đã có thể nắm bắt được cái thần của việc khống hỏa nhanh đến như vậy, ngộ tính này quả thực vượt xa dự đoán của nàng.

“Tốt… rất tốt.”

Khóe môi nàng khẽ nhếch lên, nụ cười vừa hài lòng, vừa mang theo vài phần tính toán của kẻ đã phát hiện được một khối ngọc thô hiếm có.

Lần này, khối Hàn Thiết trong lò không còn bùng cháy dữ dội nữa.

Dưới sự bao bọc nhịp nhàng của luồng hỏa lực đỏ sẫm, nó tan chảy một cách mềm mại, từ từ hóa thành một vũng kim loại lỏng ánh bạc, linh quang lưu chuyển, tinh khiết không còn chút tạp chất nào.

Hạ Bạch Y thấy vậy, trong mắt lóe lên tia hài lòng, nhưng không hề để hắn thả lỏng. Nàng tiện tay cầm lấy một khối Thanh Đồng, ném thẳng vào lò, giọng nói lại vang lên, mang theo vẻ nghiêm nghị hiếm thấy:

“Tiếp tục. Dùng ý niệm tách Hàn Thiết sang một bên, chỉ dung luyện khối Thanh Đồng này. Nhớ kỹ, không được để chúng chạm vào nhau quá sớm.”

Nàng liếc Trần Tình một cái, chậm rãi nói tiếp:

“Thanh Đồng mang tính hỏa khô, Hàn Thiết mang tính thủy hàn. Thủy hỏa vốn bất dung. Nếu ngươi không tìm được điểm cân bằng giữa hai thứ này, chỉ cần chạm vào nhau, chúng sẽ lập tức bài xích, thậm chí nổ tung ngay trong lò.”

Trần Tình nghe vậy, tinh thần lập tức căng thẳng đến cực điểm, không dám chậm trễ nửa khắc.

Hắn cắn chặt răng, trán nổi đầy gân xanh. Ý niệm trong đầu vận chuyển đến mức cực hạn, thông qua linh trận khống chế lấy ngọn lửa.

Trong không gian lò luyện, dưới sự dẫn dắt của ý niệm, ngọn lửa đỏ sẫm bị hắn cưỡng ép chia làm hai luồng hoàn toàn độc lập.

Một luồng tiếp tục bao bọc lấy vũng kim loại lỏng của Hàn Thiết, duy trì nhiệt độ ổn định, không để nó nguội đi. Luồng còn lại thì nhanh chóng quấn lấy khối Thanh Đồng vừa mới vào lò.

Thanh Đồng mang tính hoả, có thể chịu đựng được nhiệt độ cao, hắn chậm rãi tăng lên hoả lực, từ từ dung luyện từ ngoài vào trong.

Thanh Đồng dưới hỏa lực mạnh mẽ dần dần chuyển sang sắc đỏ rực, rồi tan chảy, hóa thành một dòng kim loại lỏng màu vàng xanh, ánh lên linh quang khác hẳn Hàn Thiết.

Lúc này, bên trong lò luyện xuất hiện hai vũng kim loại lỏng nằm tách biệt hoàn toàn, khí tức tương khắc, nhưng lại bị ý niệm của Trần Tình cưỡng ép khống chế trong trạng thái cân bằng mong manh.

Hạ Bạch Y nhìn thấy cảnh này, ánh mắt phượng khẽ nheo lại, trong lòng không khỏi dâng lên vài phần ngạc nhiên.

Nàng không dừng lại, bàn tay lần nữa vung lên, ném vào lò một nắm cát đen lấp lánh như tinh tú Huyền Thiết Sa.

“Tiếp tục!” Nàng lạnh giọng nói.

“Đây mới là bước khó nhất của dung luyện linh tài Hợp Nhất Tam Tài.”

Nàng chậm rãi giải thích, từng chữ như gõ thẳng vào tâm trí hắn:

“Thanh Đồng là thịt, Hàn Thiết là xương, còn Huyền Thiết Sa chính là huyết mạch linh tính.”

“Những Huyền Thiết Sa này là chất dẫn để dung hợp hai loại chất lỏng tương khắc kia. Ngươi phải dùng ý niệm dẫn dắt từng hạt cát này len lỏi vào khe hở giữa hai loại nước thép, khiến chúng hoàn toàn tan chảy, dung hợp vào nhau.”

“Chỉ cần một hạt không tan, linh văn sau này sẽ bị đứt đoạn. Toàn bộ công sức… lập tức đổ sông đổ biển.”

Trần Tình lúc này chỉ cảm thấy đầu óc mình như sắp nổ tung.

Việc duy trì sự cân bằng giữa Hàn Thiết và Thanh Đồng đã gần như chiếm trọn toàn bộ tâm thần của hắn. Sự xuất hiện của Huyền Thiết Sa chẳng khác nào đè thêm một ngọn núi nặng lên ý niệm vốn đã căng đến cực hạn.

Những hạt cát đen kia cực kỳ cứng đầu. Chúng không chịu tan chảy ngay, mà liên tục va đập vào hai vũng kim loại lỏng, phát ra những tiếng “tí tách” chói tai, như đang khiêu khích ý niệm của hắn.

Cuối cùng hắn không chịu nổi nữa, linh lực có phần ngắt quãng, ngọn lửa bên trong dần mất ổn định khiến cho nước thép của Hàn Thiết và Thanh Đồng va chạm vào nhau.

“Không ổn!”

Hạ Bạch Y lập tức biến sắc. Nàng đưa tay ra, nắm lấy bả vai Trần Tình, kéo mạnh hắn lùi về phía sau, đồng thời nhảy khỏi tiểu đảo lơ lửng.

Ầm!! Một tiếng nổ trầm đục vang lên.

Luồng kình lực khủng bố từ lò luyện bộc phát, hất văng vô số mảnh vụn linh tài nóng hổi, cắm phập vào vách đá xung quanh.

Chiếc lò luyện bằng đồng rung lên dữ dội, khí nóng cuộn trào như sóng lửa, suýt nữa nuốt trọn cả tiểu đảo.

Hạ Bạch Y siết chặt bả vai Trần Tình, dẫn hắn đáp xuống mặt đất bên vách đá một cách an toàn.

Trần Tình lúc này sắc mặt trắng bệch, lồng ngực phập phồng dữ dội. Ánh mắt hắn vẫn còn mang theo vẻ bàng hoàng, nhìn chằm chằm vào làn khói xám đang cuồn cuộn bốc lên từ lò luyện.

“Nguy hiểm thật…”

Hắn khàn giọng nói, trong lòng dâng lên cảm giác thất bại nặng nề. Tất cả công sức, nhẫn nại, khống chế vừa rồi, cuối cùng vẫn tan thành mây khói.

Hạ Bạch Y buông hắn ra, tà áo đỏ khẽ tung bay trong luồng hỏa phong còn sót lại.

Nàng không hề tức giận.

Ngược lại, khóe môi nàng khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý:

“Thất bại là chuyện bình thường. Ngươi mới chạm vào lò luyện lần đầu, nếu thành công ngay… thì mấy lão già luyện khí sư ngoài kia chắc đã phải đập đầu vào đậu hũ mà chết rồi.”

Nàng chậm rãi tiến đến trước mặt hắn, đưa tay vuốt lại mấy sợi tóc rối bời trên trán hắn, giọng nói trở về vẻ lười biếng quen thuộc, nhưng sâu sắc hơn hẳn:

“Nhưng ngươi có nhận ra không?”

Trần Tình khẽ ngẩng đầu, nhìn vào ánh mắt sư phụ đang dịu dàng nhìn hắn.

“Lúc linh lực ngắt quãng, không phải vì ngươi yếu.”

Đôi mắt phượng của nàng nhìn thẳng vào hắn, ánh nhìn sắc bén như muốn xuyên thấu tâm can:

“Mà là vì ngươi đang gánh ba loại linh tài, chứ không phải thống trị chúng.”

Trần Tình chấn động toàn thân.

Những lời này như một đạo lôi đình, bổ thẳng vào tâm trí đang hỗn loạn.

“Hàn Thiết, Thanh Đồng, Huyền Thiết Sa… ngươi coi chúng là gánh nặng, là thứ phải giữ cho ổn định. Cho nên khi thêm áp lực, sợi dây ý niệm của ngươi lập tức đứt.”

Nàng quay người, nhìn về phía lò luyện đang dần yên ổn lại, rồi chậm rãi nói tiếp:

“Người luyện khí chân chính không phải kẻ điều hòa, mà là kẻ áp chế và thống lĩnh.”

“Đợi linh lực ngươi khôi phục hoàn hảo… chúng ta tiếp tục.”

Trần Tình hít sâu một hơi, cảm nhận rõ hơi nóng vẫn còn âm ỉ trong kinh mạch.

Hắn nhìn bàn tay mình, rồi nhìn về phía bóng lưng đỏ rực, kiêu hãnh của vị sư phụ đứng giữa hỏa quang.

Trong mắt hắn, một tia kiên định dần dâng lên.

“Sư phụ!” hắn trầm giọng nói:

“Lần sau… đệ tử nhất định sẽ làm được.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện