Màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, nhưng đỉnh Khí Phong vẫn sáng rực một góc trời.

Những dòng dung nham đỏ rực được dẫn dắt từ lòng núi chảy tràn qua các khe đá, trông xa tựa như những gân máu lửa đang cuộn chảy, khiến cả ngọn núi lúc này tựa như một con mãnh thú khổng lồ, đang phả ra những luồng hơi nóng hầm hập vào không gian.”

Tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ, vừa đầy áp lực.

Trần Tình men theo hành lang rộng lớn dẫn lên toà lầu các cao nhất trong khu vực, nơi Khí Điện tọa lạc.

Buổi chiều, khi chạy đi mua đồ ăn cho tiểu nha đầu, hắn đã tiện dò hỏi đường đi từ mấy đệ tử tạp dịch. Nếu không, với địa thế phức tạp ở đây, hắn e rằng khó mà tìm được phương hướng.

Đi thêm một đoạn, tầm nhìn phía trước dần rộng mở. Một tòa lầu các to lớn, khí thế trang nghiêm hiện ra trước mắt, sừng sững đứng trên nền đá cao, trông vô cùng nổi bật giữa quần kiến trúc xung quanh.

Trần Tình bước đến trước cửa Khí Điện rồi dừng lại.

Hắn cúi đầu nhìn lại y phục trên người, khẽ chỉnh đốn cho ngay ngắn, sau đó hít một hơi thật sâu, cố gắng bình ổn tâm trạng.

Đợi đến khi hơi thở dần đều lại, hắn mới chậm rãi giơ tay lên, nhẹ nhàng gõ gõ lên cánh cửa trước mặt.

Lập tức, từ bên trong Khí Điện có một nữ tử mặc y phục nha hoàn bước ra mở cửa đón tiếp.

Nàng khẽ cúi người thi lễ, giọng nói nhẹ nhàng:

“Chào công tử, tiểu nữ là nha hoàn hầu hạ bên cạnh Phong Chủ, tên Tiểu Thuý. Phong Chủ đã đợi ngài từ lâu, mời công tử theo tiểu nữ.”

Nói xong, nàng khẽ xoay người, bước đi trước dẫn đường.

Trần Tình gật đầu đáp lễ, theo sát phía sau, ánh mắt không giấu được vẻ tò mò, lặng lẽ quan sát khung cảnh xung quanh.

Bên trong điện không quá xa hoa, nhưng bố cục nghiêm chỉnh.

Linh khí nơi đây mang theo hoả tính ôn hoà, không hề nóng gắt, trái lại khiến kinh mạch trở nên thư thái.

Trên vách còn khảm những tinh thạch màu đỏ sậm, ánh sáng tỏa ra dịu mắt, phản chiếu khắp không gian, khiến cả Khí Điện mang một cảm giác trầm ổn mà ấm áp.

Tiểu Thuý dẫn Trần Tình men theo cầu thang gỗ lên tầng hai, dừng lại trước một căn phòng được bài trí trang nhã, thanh tĩnh.

Nàng khom người nói:

“Phong Chủ đang ở bên trong, công tử chỉ cần đi vào là có thể gặp.”

Dứt lời, Tiểu Thuý liền khẽ lùi lại, sau đó vội vàng rời đi.

Trần Tình đứng trước cánh cửa phòng vẫn đang khép chặt, ánh mắt dừng lại trên đó một lúc lâu. Trong lòng hắn không khỏi dâng lên một tia do dự, nhất thời chưa biết có nên lập tức bước vào hay không.

Đột nhiên, cánh cửa mở bừng ra kèm theo giọng nói lười biếng của Hạ Bạch Y vang lên.

“Đã tới rồi còn không mau vào!”

Trần Tình giật mình, vội vàng thu lại những suy nghĩ trong đầu, bước nhanh vào trong phòng.

Cánh cửa phía sau khép lại, phát ra một tiếng cạch rất khẽ.

Vừa vào trong một luồng nhiệt độ ấm nóng phả vào mặt hắn, mang theo mùi rượu cùng mùi hương đặc trưng của Hạ Bạch Y.

Hạ Bạch Y đang ngồi ngã trên một chiếc ghế gỗ, trên tay còn cầm lấy một vò rượu đang uống dở.

Nàng lúc này đã cởi bỏ lớp áo choàng nặng nề, chỉ còn lại một bộ y phục lụa mỏng manh màu đỏ sẫm, tôn lên đường cong mê người.

Ánh mắt tựa như tơ lụa của nàng nhìn thẳng vào Trần Tình, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng, giọng nói mang theo vài phần trách móc lười biếng:

“Sao ngươi lại đến trễ như vậy, hại nhân gia ở đây chờ đợi lâu đến gần chết. Nào, lại đây, phải phạt ngươi một chén mới được.”

Trần Tình nghe vậy không khỏi sững sờ. Hắn còn chưa kịp mở miệng giải thích thì đã thấy Hạ Bạch Y nhấc tay rót cho mình một chén đầy, hương rượu ấm nồng thoang thoảng lan ra, khiến hắn trong lòng thầm than khổ không thôi.

Rõ ràng là nàng gọi hắn tới để truyền thụ công pháp luyện khí, vậy mà cảnh tượng trước mắt lại chẳng khác nào một buổi nhàn đàm uống rượu, hoàn toàn không có nửa điểm nghiêm túc như hắn từng tưởng tượng.

Hắn chắp tay, cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể:

“Bẩm sư phụ, đệ tử không dám. Chỉ vì nơi đây quá rộng lớn, đệ tử lại là lần đầu đến Khí Điện, trên đường đi không quen lối nên chậm trễ đôi chút. Mong sư phụ thứ lỗi.”

Hạ Bạch Y không thèm nghe lời giải thích của hắn, nàng lười biếng đứng dậy, tà áo đỏ trượt nhẹ trên đôi vai trần trắng nõn nà, từng bước tiến lại gần, mỗi bước đi đều mang theo một mùi hương mê người lẫn với vị rượu nồng nàn, khiến không khí vốn đã nóng bức nay càng thêm ngột ngạt.

Nàng dừng lại ngay sát trước mặt hắn, đưa tay lên, ngón tay thon dài khẽ chạm vào vạt áo của Trần Tình, rồi bất ngờ dùng lực kéo mạnh hắn về phía chiếc ghế bên bàn rượu.

“Đừng có đem mấy cái cớ đó ra lừa ta. Ngồi xuống!”

Trần Tình bất đắc dĩ phải ngồi xuống. Hạ Bạch Y nhanh tay cầm lên chén rượu, đưa đến trước mặt hắn, đôi mắt nheo lại đầy vẻ tinh quái:

“Uống đi. Đây là Cửu Hoả Ôn Mạch Tửu, ta phải cất công chưng cất từ chín loại hoả linh quả khác nhau đấy. Không uống... chính là khinh thường sư phụ ngươi.”

Trần Tình nhìn chén rượu đỏ thẫm kia, phía trên còn bốc lên nhiệt khí kinh người, không biết uống vào có bị đốt cháy luôn cả nội tạng hay không.

Mặc dù trong lòng đầy rẫy sự lo âu, nhưng nhìn ánh mắt "tình tứ" nhưng không kém phần đe dọa của Hạ Bạch Y, hắn biết mình không có đường lui.

Hắn hít một hơi sâu, đưa tay nhận lấy chén rượu, chỉ hơi do dự một chút rồi ngửa cổ uống cạn sạch.

"Ực!"

Một luồng hỏa tuyến nóng bỏng ngay lập tức từ cổ họng chảy thẳng xuống bụng, sau đó bùng phát ra như núi lửa phun trào.

Trần Tình cảm thấy toàn thân mình giống như vừa bị ném vào lò luyện, máu trong huyết quản sôi sùng sục, da thịt bắt đầu ửng đỏ lên một cách đáng sợ.

“Khụ... khụ...”

Hắn ho sặc sụa, hơi thở phả ra mang theo cả khói trắng và mùi hương nồng đậm của linh tửu còn sót lại.

Cơn say xộc thẳng lên đại não, khiến tầm nhìn của hắn bắt đầu chao đảo.

Thấy bộ dạng khổ sở của hắn, Hạ Bạch Y bật cười lên khanh khách, thanh âm trong trẻo như chuông bạc vang vọng khắp căn phòng.

Nàng nghiêng người tới, bàn tay mát lạnh lướt qua gò má nóng bừng của hắn, giọng nói dịu dàng nhưng đầy vẻ trêu chọc:

“Tốt lắm, đồ nhi ngoan. Ngươi có cảm thấy... trong người đang có một ngọn lửa muốn bùng phát không?”

Trần Tình lúc này đầu óc đã bắt đầu mụ mẫm, hắn chỉ cảm thấy bàn tay của nàng trên mặt mình giống như một tảng băng cứu mạng. Hắn vô thức nghiêng đầu cọ vào lòng bàn tay nàng, lầm bầm:

“Sư phụ... nóng quá... người rốt cuộc cho ta uống cái gì vậy?”

Hạ Bạch Y nheo mắt, hơi thở thơm mùi rượu phả vào chóp mũi hắn:

“Đã bảo là Cửu Hỏa Ôn Mạch Tửu mà, cực kỳ tốt cho kinh mạch của ngươi đấy. Chỉ là không ngờ tửu lượng của ngươi lại kém đến vậy? Chỉ một chén mà đã biến thành bộ dạng ngu ngốc thế này rồi?”

Nói rồi, tay nàng khẽ nhấc, truyền một luồng linh lực vào cơ thể hắn, giúp xua đi phần nào cơn choáng váng đang hành hạ đại não Trần Tình.

Lý trí vốn đang mụ mẫm dần dần tỉnh táo lại được đôi chút.

Tuy nhiên, sức nóng trong kinh mạch vẫn không hề giảm bớt, trái lại càng lúc càng trở nên dữ dội hơn, dường như luồng linh lực của Hạ Bạch Y vừa rồi chỉ là để giữ cho hắn không bị ngất đi mà thôi.

Hạ Bạch Y thu tay lại, đứng dậy, giọng nói của nàng lúc này đã bớt đi vài phần lả lơi, thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm thấy:

“Tỉnh táo lại chút nào chưa? Đừng ngồi đấy ngây ngốc nữa. Luồng hỏa lực của Cửu Hỏa Ôn Mạch Tửu hiện đang tản mát khắp tứ chi bách hài của ngươi. Nếu ngươi không lập tức dẫn dắt chúng vào kinh mạch để tôi luyện, thì không quá nửa canh giờ nữa, ngươi sẽ thực sự biến thành một con heo quay đấy.”

Trần Tình nghe xong thì sợ đến tái mặt, định vận chuyển Thánh Pháp luyện hóa luồng hỏa lực kia, nhưng giọng nói của Hạ Bạch Y tiếp tục vang lên cắt ngang hành động của hắn.

“Bây giờ, ngươi hãy vận chuyển Phần Vân Viêm Pháp theo khẩu quyết ta sắp đọc. Đây là cơ hội tốt nhất để ngươi rèn luyện kinh mạch. Đừng để chén rượu của ta lãng phí vô ích.”

Trần Tình nghe vậy, cũng không dám chậm trễ. Hắn cố nén cảm giác nóng rát đang bùng cháy trong lồng ngực, nhanh chóng khoanh chân ngồi ngay ngắn trên mặt sàn đá ấm nóng.

Hắn cố gắng gạt bỏ mọi tạp niệm về mùi hương và hình bóng quyến rũ của vị sư phụ trước mắt, bắt đầu tập trung toàn bộ tinh thần.

“Lắng nghe cho kỹ...” Hạ Bạch Y bắt đầu đọc khẩu quyết.

Từng chữ từng chữ thoát ra từ môi nàng như mang theo sức nóng của dung nham, súc tích, đầy huyền ảo.

Đây là một môn công pháp hoả hệ thuộc hàng Địa cấp. Theo lẽ thường, người mới chỉ cần nghe qua khẩu quyết cũng đã cảm thấy đầu óc choáng váng, linh lực rối loạn, kinh mạch trì trệ, khó lòng tiếp nhận.

Thế nhưng, Trần Tình lúc này lại bộc lộ ra một trạng thái khiến người ta không khỏi kinh hãi.

Hắn nhắm chặt hai mắt, tâm thần hoàn toàn chìm đắm vào từng câu chữ của Hạ Bạch Y.

Đối với hắn, những khẩu quyết kia không còn đơn thuần là âm thanh, mà hoá thành từng quỹ đạo hoả diễm rõ ràng, vận chuyển có trật tự, lưu lại dấu ấn vô cùng sâu sắc.

Với kinh nghiệm từng tiếp xúc qua Thần quyết và Thánh pháp, những khẩu quyết vốn phức tạp của Phần Vân Viêm Pháp đối với Trần Tình lúc này gần như không còn trở ngại, được hắn nhanh chóng lĩnh ngộ và tiêu hoá, tựa như nước chảy thành sông.

Rất nhanh sau đó, Hạ Bạch Y cũng đọc xong toàn bộ khẩu quyết. Nàng trở lại ghế ngồi, tiện tay cầm lấy bầu rượu trên bàn, chậm rãi nhấp từng ngụm, dáng vẻ lại khôi phục nét nhàn tản thường ngày.

Thời gian lặng lẽ trôi qua.

Sau nửa canh giờ, xung quanh cơ thể Trần Tình, hỏa linh khí không còn chuyển động hỗn loạn nữa mà bắt đầu xoay tròn theo một quy luật cực kỳ chặt chẽ.

Đáng sợ hơn, luồng hoả khí ẩn chứa trong chén rượu ban nãy đang lưu lại trong cơ thể hắn cũng bị một lực vô hình cưỡng ép dẫn dắt, vận hành trơn tru xuyên qua từng đại huyệt, từng tấc kinh mạch đều được tôi luyện cẩn thận, không hề sai lệch dù chỉ một ly.

Hạ Bạch Y ngồi bên cạnh lặng lẽ quan sát, thần sắc vẫn thản nhiên. Nàng vừa định nhấp thêm một ngụm rượu thì động tác bỗng nhiên khựng lại giữa chừng.

Ánh mắt phượng của nàng lập tức dán chặt lên người Trần Tình, đồng tử đột ngột co rút, vẻ tuỳ ý ban nãy trong nháy mắt biến mất. Vò rượu trong tay nàng khẽ rung lên, suýt chút nữa tuột khỏi tay rơi xuống đất.

"Cái này... sao có thể?"

Nàng lẩm bẩm trong sự bàng hoàng. Vốn chỉ định cho hắn nghe qua để "làm quen", ai ngờ Trần Tình không chỉ nhớ rõ mà còn ngay lập tức thực hành thành công.

Những chỗ lắt léo, khó hiểu nhất trong Phần Vân Viêm Pháp mà ngay cả thiên tài cũng phải tốn vài tuần để cảm ngộ, thì hắn chỉ mất nửa canh giờ để vượt qua.

Vù!

Một tiếng vang trầm đục vang lên, từ lòng bàn tay của Trần Tình đột nhiên bùng lên một ngọn lửa màu đỏ thẫm rực rỡ.

Ngọn lửa này không hề tỏa ra hơi nóng rát hỗn loạn, mà lại cực kỳ ổn định, uốn lượn theo ý chí của hắn.

Hạ Bạch Y hoàn toàn "hóa đá". Nàng há hốc mồm, nhìn ngọn lửa trên tay đồ nhi mà lắp bắp không thành lời:

“Ngươi... ngươi chỉ nghe qua một lần? Lại còn đang trong cơn say rượu mà có thể trực tiếp ngưng tụ được hỏa chủng tầng thứ nhất của Phần Vân Viêm Pháp?”

Nàng vốn dĩ muốn ép hắn chịu khổ một chút để rèn luyện ý chí, ai ngờ đâu tên đồ đệ này lại có ngộ tính "nghịch thiên" đến mức này.

Ngộ tính này, so với những thiên tài mà nàng từng thấy ở các đại tông môn, căn bản là không cùng một đẳng cấp!

Trần Tình từ từ mở mắt, ngọn lửa trên tay hắn dần dần vụt tắt.

Hắn thở ra một ngụm trọc khí mang theo hỏa tinh rực rỡ, cảm giác kinh mạch toàn thân được tôi luyện xong trở nên dẻo dai hơn hẳn.

Thấy sư phụ đang nhìn mình như nhìn thấy quái vật, hắn gãi gãi đầu, hỏi một cách ngây ngô:

“Sư phụ, như vậy... đã được chưa? Đệ tử cảm thấy hình như cũng không khó như người nói.”

Khóe miệng Hạ Bạch Y giật giật, nàng tức đến mức muốn cốc vào đầu hắn một cái. "Không khó"? Câu nói này nếu lọt ra ngoài chắc chắn sẽ làm hàng vạn thiên tài phải thổ huyết mà chết.

Nàng hít một hơi thật sâu để bình ổn lại trái tim đang đập loạn vì kinh hãi, rồi cười một tiếng che giấu sự thất thố:

“Ngươi... đúng là cái thứ quái thai mà! Được rồi, ngộ tính của ngươi đúng là có chút ra dáng đồ đệ của ta. Nhưng đừng có đắc ý, ngưng tụ hỏa chủng mới chỉ là bắt đầu thôi, phía sau còn hai tầng khá phức tạp, cố gắng mà tu luyện cho tốt, nếu có gì không hiểu thì cứ trực tiếp hỏi ta, rõ chưa!”

“Ý sư phụ là cái này sao?” Trần Tình nghe lời Hạ Bạch Y nói, ánh mắt lóe lên tia ranh mãnh.

Hắn tiếp tục vận công, bàn tay đang xòe ra của hắn bỗng nhiên rung động nhẹ, ngọn hỏa chủng đỏ thẫm lúc đầu đột ngột chuyển mình, sắc đỏ thâm trầm nhanh chóng bị thay thế bởi một màu tím đậm rực rỡ và lộng lẫy - Tử Hỏa.

Nụ cười nửa miệng trên môi Hạ Bạch Y cứng đờ.

Chỉ thấy ngọn Tử Hỏa trên tay Trần Tình bắt đầu vặn xoắn, uốn lượn như có linh tính.

Theo ý niệm của hắn, ngọn lửa vốn vô định hình bỗng "co giãn" một cách ảo diệu.

Trong chớp mắt, nó ngưng tụ thành một thanh đoản kiếm sắc lẹm, rồi lại kéo dài ra thành một ngọn trường thương oai dũng, cuối cùng là một thanh đại đao hừng hực sát khí. Mỗi lần biến hình, nhiệt độ trong căn phòng lại tăng lên gấp bội, không gian xung quanh các vũ khí bằng lửa ấy bị đốt cháy đến mức vặn vẹo, phát ra tiếng "chi chít" ghê người.

“Vận... Vận Hỏa Hóa Hình? Tầng thứ hai?” Hạ Bạch Y lắp bắp, vò rượu trên tay nàng thực sự rơi xuống sàn đá, phát ra tiếng "choảng" chát chúa nhưng nàng chẳng buồn để tâm.

Nàng cứ ngỡ đó đã là giới hạn cuối cùng của một con người, nhưng không!

Sắc mặt Trần Tình dần trở nên nghiêm túc, một luồng khí thế từ cơ thể hắn bùng phát.

Ngọn lửa màu tím trên tay hắn đột ngột co rút lại thành một điểm sáng nhỏ xíu, sau đó bùng nổ ra một màu sắc mà Hạ Bạch Y cả đời này cũng không thể quên được: Tử Kim Hỏa. Màu tím quyền quý đan xen với những tia sáng vàng rực rỡ như hoàng kim.

Ầm!

Một luồng sóng nhiệt khủng khiếp từ lòng bàn tay Trần Tình lan tỏa, khiến toàn bộ đồ đạc trong phòng rung lên bần bật. Những bức tường bằng Hỏa Kim Thạch vốn chịu nhiệt cực tốt nay cũng bắt đầu đỏ rực lên.

Trần Tình khẽ vẫy tay, một đám mây lửa nhỏ màu vàng tím lơ lửng trên đỉnh đầu hắn, mặc dù có chút không ổn định nhưng lại mang theo hơi thở của sự hủy diệt, tựa như chỉ cần một ý niệm, cả căn phòng này sẽ hóa thành tro bụi.

Tầng thứ ba: Phần Vân Chưởng Thế!

Hạ Bạch Y đứng sững sờ, đôi mắt phượng vốn lười biếng giờ đây trợn trừng, hoàn toàn trống rỗng.

Cung bậc cảm xúc trong lòng nàng lúc này không đơn giản là kinh ngạc nữa, mà là một sự hỗn loạn tột độ.

Nàng cảm thấy hoang mang: Rốt cuộc ai mới là sư phụ? Nàng mất mấy năm khổ luyện, vào sinh ra tử trong các hỏa địa mới đạt đến đại thành. Vốn dĩ thành tích này đã đáng kiêu ngạo rồi. Vậy mà tên đồ đệ này, chỉ sau một chén rượu và một lần nghe khẩu quyết, đã đi hết quãng đường cả đời của người khác? Nàng cảm thấy... tự ti: Một người được gọi thiên tài như nàng, đứng trước ngộ tính của Trần Tình, bỗng chốc thấy mình chẳng khác nào kẻ đần độn.

Và cuối cùng, một sự phấn khích điên cuồng trào dâng.

Nàng nhìn Trần Tình, ánh mắt từ bàng hoàng chuyển sang rực lửa, không phải hỏa diễm của công pháp, mà là sự khao khát của một bậc thầy khi tìm thấy một khối kỳ tài ngọc thô hiếm có nhất thế gian.

Nàng không kìm lòng được, bước tới chộp lấy hai vai của Trần Tình, lắc mạnh, giọng nói lạc hẳn đi vì xúc động xen lẫn uất ức:

“Ngươi... đồ quái thai! Ngươi định làm ta chết khiếp sao? Tầng thứ ba! Ngươi trực tiếp ngộ ra tầng thứ ba? Có phải ngươi định ngày mai lên làm Phong chủ, còn ta xuống làm tạp dịch cho ngươi không hả?”

Trần Tình bị lắc đến mức hoa mắt chóng mặt, ngọn lửa tử kim trên tay cũng theo đó mà tan biến. Linh lực trong đan điền cũng tiêu hao gần hết. Hắn gượng cười, vẻ mặt nhợt nhạt đầy vô tội:

“Sư phụ... đệ tử chỉ là thấy nó thuận theo linh lực nên cứ thế mà vận hành thôi. Có gì sai sao?”

Hạ Bạch Y buông hắn ra, ôm trán ngồi bệt xuống ghế, lẩm bẩm một mình: “Sai? Sai quá đi chứ! Sai nhất là ta lại nhận ngươi làm đồ đệ... Không, đúng nhất là ta đã nhận ngươi làm đồ đệ!”

Nàng đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn hắn như muốn "ăn tươi nuốt sống", nụ cười trên môi nàng trở nên cực kỳ nguy hiểm:

“Đồ nhi ngoan, với ngộ tính này... đêm nay ngươi đừng mong được ngủ. Ta sẽ lột sạch mọi vốn liếng của mình, truyền hết cho ngươi. Nếu ngươi không học hết, đừng hòng có thể nhấc chân trở về!”

Trần Tình nghe mà âm thầm "nhức trứng”. Hắn chỉ định thể hiện để đả kích Hạ Bạch Y một chút, không ngờ lại khiến nàng kích động đến mức phát cuồng như vậy.

Trong khi nàng đang hưng phấn tột độ, hắn chỉ biết âm thầm thở dài, lòng đầy hối hận.

“Aizz… lần này đúng là chơi ngu rồi!!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện