Thấy Trần Tình trở về, Phượng Tâm Vân lập tức reo lên một tiếng đầy phấn khởi.

Hai người chẳng nói nhiều, nhanh chóng xử lý sạch túi đồ ăn vừa mua về.

Sau khi đánh chén no nê, cả hai nằm nghỉ ngơi một lát, không khí trong phòng dần trở nên tĩnh lặng và thư thái.

Một lúc sau, Phượng Tâm Vân đột nhiên bật dậy, nàng hướng Trần Tình, chìa bàn tay nhỏ nhắn ra trước mặt hắn, giọng đầy dứt khoát:

“Đưa cho ta một trăm linh thạch đi!”

“Làm gì?”

Trần Tình theo phản xạ hỏi lại nhưng tay vẫn rất nhanh nhẹn, từ túi trữ vật lấy ra đúng một trăm viên linh thạch đưa cho nàng.

Phượng Tâm Vân không giải thích, nhận lấy linh thạch liền chạy vụt ra giữa căn phòng.

Chỉ thấy nàng giơ tay lên, một ngọn hỏa diễm mảnh như sợi tơ nhưng sắc bén vô cùng bỗng bùng lên nơi đầu ngón tay. Nhiệt độ chung quanh bỗng chốc tăng lên đáng sợ.

Nàng khẽ vẩy tay, ngọn lửa lướt đi thoăn thoắt trên nền đá cẩm thạch đỏ sẫm, để lại những vệt cháy tinh tế, nhanh chóng phác họa thành một trận đồ kỳ dị với những hoa văn đan xen chằng chịt.

Trần Tình cảm nhận được nhiệt độ từ ngọn lửa trên tay tiểu nha đầu phát ra cũng có chút kinh hãi, hắn tò mò tiến lại gần, nhìn những đường nét rối rắm dần thành hình, không nhịn được hỏi:

“Này, ngươi đang vẽ gì đấy?”

“Đừng có làm phiền! Đợi chút nữa ngươi sẽ biết.”

Phượng Tâm Vân trả lời qua loa, ánh mắt vẫn tập trung cao độ, động tác không hề chậm lại.

Rất nhanh, nét cuối cùng cũng hoàn tất. Nàng lùi lại một bước, chống nạnh nhìn tác phẩm của mình đầy mãn nguyện:

“Xong rồi! Đây là Tụ Linh Trận cỡ nhỏ. Khi kích hoạt, nó sẽ cưỡng ép linh khí xung quanh hội tụ lại, giúp ngươi tăng gấp đôi tốc độ hấp thu.”

Nói xong, nàng liếc Trần Tình một cái:

“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau vào trung tâm ngồi đi!”

Trần Tình mừng rỡ, lập tức bước vào giữa trận đồ.

Phượng Tâm Vân vung tay, một trăm viên linh thạch bay lên không trung, rơi chuẩn xác vào từng điểm nút trên trận văn.

Oành! Một tiếng vang trầm đục vang lên, linh quang bùng lên rực rỡ. Các đường vân trên nền đá đồng loạt sáng rực, linh khí trong không gian bắt đầu cuộn trào như thủy triều, điên cuồng đổ dồn về phía hắn.

“Mau lấy Thăng Khí Đan ra nuốt vào đi! Một trăm linh thạch này chỉ cầm cự được ba canh giờ thôi, đừng có lãng phí!”

Giọng Phượng Tâm Vân vang lên đầy thúc giục.

Trần Tình không chậm trễ, lập tức làm theo lời nàng. Hắn lấy ra viên Thăng Khí Đan nuốt vào, sau đó khoanh chân tĩnh tọa, vận chuyển Kiếm Nguyên Thánh Pháp hấp thu nguồn linh khí dồi dào kia.

Vốn dĩ, chỉ riêng Thăng Khí Đan đã khiến tốc độ tu luyện của Trần Tình tăng vọt một cách kinh người. Lần này lại có thêm tụ linh trận cỡ nhỏ hỗ trợ, mà ở nơi này linh khí lại cực kì nồng đậm, hiệu quả càng được khuếch đại gấp bội lần.

Trong khoảnh khắc, linh khí bốn phía như bị kéo giật lại, ầm ầm tràn vào cơ thể hắn tựa cuồng phong bạo vũ. Kinh mạch rung động, đan điền nóng rực, từng luồng linh lực tinh thuần nhanh chóng dung nhập, tu vi tăng lên rõ rệt đến mức khiến chính hắn cũng có chút kinh ngạc.

Trần Tình thầm hô sảng khoái trong lòng. Với tốc độ này, tu luyện đến Luyện Khí tầng tám cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

Ba canh giờ trôi qua, linh quang trên tụ linh trận dần dần trở nên mờ nhạt. Những viên linh thạch cắm quanh đồ án lần lượt nứt vỡ, hóa thành bột mịn, linh khí trong phòng cũng theo đó suy giảm nhanh chóng.

Trần Tình từ từ thu công, mở mắt ra. Một ngụm trọc khí theo hơi thở dài phun ra ngoài, cả người nhẹ nhõm chưa từng có.

Hắn cúi đầu nhìn hai tay mình, có thể cảm nhận rõ ràng linh lực trong kinh mạch đã trở nên dồi dào hơn trước rất nhiều, vận chuyển trôi chảy, không còn cảm giác trì trệ.

Tu vi vững chắc ở Luyện Khí tầng bảy, cách tầng tám vẫn còn một đoạn không ngắn.

Nhìn những viên linh thạch đã sớm hoá thành bột mịn, Trần Tình cũng có chút đau lòng, một trăm linh thạch a, vậy mà chỉ duy trì được ba canh giờ.

Thấy vẻ mặt vừa sướng vừa tiếc của hắn, Phượng Tâm Vân bĩu môi:

“Nên thỏa mãn đi! Ngươi vừa mới lên tầng bảy mà nền tảng đã vững như bàn thạch, đổi lại người khác có cầu cũng chẳng được đâu. Mau lấy thêm linh thạch ra, chúng ta làm tiếp vòng nữa!”

Cứ thế, ba ngày trôi qua trong cường độ cao.

Ban ngày hắn ngồi trong linh trận hấp thu, mài giũa linh lực, ban đêm lại trở về động thất chịu đựng quá trình luyện thể khắc nghiệt như tự hành xác.

Nhớ lời Cốc chủ về trọng trách gánh vác vận mệnh tông môn, Trần Tình có chút đau đầu nhưng không dám lơ là dù chỉ một khắc.

Đến ngày thứ tư, khi tu vi đã gần chạm đến ngưỡng tầng bảy đỉnh phong.

Trần Tình đang chìm sâu vào trạng thái tĩnh tọa. Phượng Tâm Vân ngồi bên cạnh, vui vẻ đung đưa chân gặm linh quả.

Đột nhiên, tai nàng khẽ động, thân hình nhỏ nhắn lập tức loé lên, biến thành một vệt sáng hóa thành hình xăm trên cánh tay hắn.

Trần Tình còn chưa kịp phản ứng thì tiếng "ầm ầm" nặng nề vang lên, cánh cửa đá chậm rãi mở ra.

Hạ Bạch Y từ ngoài thong dong bước vào.

Ánh mắt nàng vừa lướt qua căn phòng liền dừng lại trên đồ án dưới thân Trần Tình, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc rõ rệt. Nàng tiến lại gần vài bước, hơi cúi người quan sát những đường vân vẫn còn vương lại chút linh quang mờ nhạt.

“Ồ…”

Hạ Bạch Y khẽ nhướng mày, giọng mang theo chút bất ngờ xen lẫn thú vị:

“Tiểu tử ngươi lợi hại thật nha, còn biết vẽ ra tụ linh trận để tu luyện?”

Trần Tình lúc này mới thu hồi linh lực, đứng dậy chắp tay cung kính:

“Bái kiến sư phụ.”

Hạ Bạch Y không đáp ngay, nàng bắt đầu đi vòng quanh hắn, ánh mắt lấp lánh vẻ hiếu kỳ, miệng chậc chậc lưỡi:

“Kỳ lạ, làm sao ta cảm thấy ngươi khác hẳn so với mấy ngày trước nhỉ?”

Nói rồi, không đợi hắn kịp phản ứng, nàng đột nhiên đưa tay lên nâng lấy khuôn mặt tuấn tú của hắn. Ngón tay thon dài, mát lạnh lướt nhẹ từ gò má xuống đến cằm, nàng khẽ liếm môi, đôi mắt nheo lại đầy vẻ trêu chọc:

“Hình như trắng hơn một chút, ừm... da lại mịn màng như thế này, kỳ lạ, thật là kỳ lạ nha.”

Hơi thở mang theo mùi rượu nhàn nhạt lẫn với hương hoa thanh khiết từ người nàng phả thẳng vào mặt Trần Tình, khiến tim hắn đập chệch một nhịp.

Hạ Bạch Y dường như chưa muốn dừng lại, nàng ghé sát tai hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc:

“Làn da này... ngay cả nữ tử cũng phải ghen tị. Đồ nhi, ngươi nói xem, có phải mấy ngày qua lén lút luyện công pháp ‘hái hoa bổ đạo’ gì không? Hay là... có mỹ nhân nào giấu trong phòng hầu hạ ngươi?”

Trần Tình cảm nhận được sức nóng từ bàn tay nàng, cả người cứng đờ, vội vàng thanh minh:

“Sư phụ quá lời rồi, đệ tử chỉ là nhờ tụ linh trận và đan dược nên tạp chất trong người được bài trừ ra ngoài, da dẻ mới có chút thay đổi thôi.”

Hạ Bạch Y khẽ cười hừ một tiếng, bàn tay không thu lại mà bất ngờ ép sát, khiến Trần Tình phải lùi lại, lưng chạm ngay vào bức tường đá ấm nóng.

Nàng tiến tới, một tay chống lên tường, tạo thành tư thế vây khốn hắn vào giữa.

“Tụ linh trận này...”

Nàng liếc nhìn những đường văn dưới đất, ánh mắt lóe lên tia sáng sâu thẳm.

“Nét vẽ tinh tế, thủ pháp cổ xưa, ngay cả ta cũng chưa chắc vẽ ra được loại trận pháp hoàn mỹ thế này. Ngươi nói là ngươi làm? Đồ nhi, ngươi còn bao nhiêu bí mật giấu ta đây?”

Trần Tình toát mồ hôi hột, vô thức nhìn xuống đôi gò bồng đảo lấp ló sau lớp áo choàng đỏ hờ hững của Hạ Bạch Y.

Ở khoảng cách gần thế này, cảnh xuân tràn trề cùng mùi hương nồng nàn từ cơ thể nàng tỏa ra khiến hắn suýt nữa xịt cả máu mũi.

Hạ Bạch Y làm như không thấy ánh mắt của hắn, đột nhiên vươn tay kia ra, nhẹ nhàng vuốt ve lồng ngực săn chắc của hắn qua lớp áo, cảm nhận được nhịp tim dồn dập của hắn dưới lớp da thịt, nụ cười trên môi càng thêm đậm:

“Tim đập nhanh như vậy, là sợ ta... hay là ngươi đang mong chờ điều gì?”

Nàng nhón chân, gương mặt xinh đẹp tuyệt trần chỉ cách hắn chưa đầy ba tấc. Đôi mắt nàng như xoáy sâu vào linh hồn hắn, khiến Trần Tình cảm thấy đầu óc bắt đầu mụ mẫm.

“Sư... sư phụ, đệ tử không dám.” Trần Tình lắp bắp, cố gắng giữ chút lý trí cuối cùng.

Hạ Bạch Y bật cười khanh khách, thanh âm trong trẻo như chuông bạc vang vọng khắp động thất.

Nàng buông hắn ra, lùi lại vài bước, phủi phủi tà áo rồi nói với giọng điệu nửa đùa nửa thật:

“Nhìn cái vẻ mặt ngốc nghếch của ngươi kìa. Thôi được rồi, không trêu ngươi nữa. Nhưng mà... tối nay qua Khí Các gặp ta. Ta sẽ truyền cho ngươi Phần Vân Viêm Pháp cùng dạy ngươi luyện khí. Nhớ đấy!”

Trước khi quay người rời đi, nàng còn cố ý đá mắt một cái khiến trái tim Trần Tình như muốn rớt ra ngoài, rồi mới thong dong bước ra khỏi cửa đá.

Cửa đá vừa khép lại, Phượng Tâm Vân lập tức hiện hình, ôm bụng cười khanh khách không ngừng, tiếng cười lanh lảnh tràn ngập căn phòng.

“Cười... cười cái gì mà cười?” Trần Tình lau mồ hôi trên trán, gương mặt vẫn còn vương chút đỏ bừng vì sự thân mật vừa rồi.

Phượng Tâm Vân nheo mắt nhìn hắn, vừa cười vừa chế giễu:

“Ta cười cái tên ngốc nhà ngươi! Đường đường là nam tử hán mà bị nữ nhân kia ép vào tường đến mức không dám thở mạnh. Nhìn bộ dạng ‘tiểu thụ’ vừa rồi của ngươi kìa, nếu nàng ta tiếp tục tấn công thêm bước nữa, chắc ngươi sẽ nhũn chân mà ngã quỵ vào lòng người ta luôn rồi chứ gì!”

Trần Tình mặt hơi đỏ lên, vội vàng hắng giọng: “Hừ! Con nít như ngươi thì biết cái gì!”

Nàng lập tức đứng thẳng dậy, hếch cằm lên:

“Ngươi dám bảo ta là con nít? Bản cô nương đã sống qua bao nhiêu thăng trầm, kiến thức về nhân tình thế thái của ta đủ để viết thành mấy pho đại sách đấy! Nhìn cái điệu bộ hồn xiêu phách lạc, mắt thì dán chặt vào chỗ không nên nhìn của ngươi lúc nãy đi, rõ ràng là tâm trí ngươi đã bị vị sư phụ kia ‘hớp hồn’ mất rồi chứ gì!”

Trần Tình chỉ biết lắc đầu cười khổ, hắn không biết phải giải thích thế nào cho thỏa đáng, bởi chính bản thân hắn cũng chẳng thể phủ nhận rằng khoảnh khắc bị Hạ Bạch Y ép sát vào tường, nhịp tim hắn đã hoàn toàn mất kiểm soát.

Thấy Trần Tình im lặng, nàng nheo mắt, lượn qua lượn lại trước mặt hắn như đã nhìn thấu tất cả:

“Sao? Nói trúng tim đen rồi chứ gì? Ta nói cho ngươi biết, khi nãy ánh mắt của mụ hồ ly kia nhìn ngươi rất lạ, cứ như muốn ăn sạch ngươi đến nơi vậy.”

Sau đó, giọng nàng bỗng có chút nghiêm túc:

“Đừng trách ta không nhắc nhở trước, tối nay đến Khí Các thì nhớ giữ vững bản tâm một chút. Đừng để người ta mới lả lơi vài câu, đụng chạm vài chỗ đã hồn xiêu phách lạc, dâng cả mạng lẫn xác cho người ta!”

Phượng Tâm Vân nói, bàn tay nhỏ nhắn còn làm minh họa bằng động tác nắm chặt lại như đang bóp nát một thứ gì đó, khiến Trần Tình cảm thấy sống lưng hơi lạnh lẽo.

Hắn cười gượng, lảng tránh ánh mắt sắc sảo của nàng:

“Ta biết rồi, ta chỉ đến đó để học công pháp và luyện khí. Sư phụ lúc nãy có men trong người chắc không được tỉnh táo mà thôi.”

Thấy tiểu nha đầu không trả lời mà chỉ dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn mình, Trần Tình hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ xao động ra khỏi đầu, chậm rãi nói:

“Được rồi, ngươi đừng trêu ta nữa. Dù sao nàng ấy cũng là sư phụ của ta, truyền thụ đạo pháp là trách nhiệm, nàng chắc chắn sẽ không làm gì quá phận đâu. Này, ngươi đói chưa để ta ra ngoài mua chút gì đó về ăn?”

Nói rồi, không đợi Phượng Tâm Vân kịp đồng ý, hắn đã nhanh chóng quay người bước ra khỏi cửa đá như đang chạy trốn.

Phượng Tâm Vân nhìn thấy hắn đánh bài chuồn thì hừ một tiếng, khoanh tay trước ngực, giọng điệu vẫn không quên châm chọc:

“Được rồi, tối nay ta sẽ không đi cùng ngươi, tránh làm kỳ đà cản mũi. Ngươi cứ đi đi, nhớ ‘hưởng thụ’ cho thật tốt.”

Trần Tình đang bước nhanh bỗng lảo đảo một cái suýt ngã, hắn cũng không quay đầu lại, cứ thế chạy vội ra ngoài.

Đứng dưới bầu trời đang dần ngả sang màu ráng chiều, Trần Tình hít một hơi thật sâu để xua đi hơi nóng vẫn còn vương vấn trên mặt. Trong lòng hắn lúc này là một cảm giác hồi hộp khó tả, vừa mong chờ được tiếp xúc với công pháp, lĩnh vực mới, vừa có chút "sợ hãi" vị sư phụ không theo lẽ thường kia.

Hắn khẽ lẩm bẩm: “Chỉ mong là học được bản lĩnh thật sự, chứ đừng có ‘kiểm tra’ kiểu này thêm lần nào nữa, tim ta chịu không nổi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện