Trong khoảnh khắc đó, ta thực sự đã hoảng loạn. Ta lao đến trước mặt huynh ấy, giữ lấy bả vai:
「Không, A Thanh, huynh nghe ta nói. Nhân gian này ngoài chuyện sinh t.ử, vạn vật đều có cơ hội xoay chuyển.」
Lông mi huynh ấy khẽ run rẩy. Ta chạy đến bếp bưng hai bát chè đậu đỏ nóng hổi, ngồi bên bậc cửa cùng huynh ấy.
「Ta kể cho huynh nghe câu chuyện của ta nhé?」
Nghĩ đoạn, ta ngước nhìn đôi chim sẻ đang làm tổ trên cành cây khô.
「Thực ra ta vốn không mang họ Liễu, chỉ là tên của ta đã bị xóa sạch cùng với vụ án của cha năm mười bốn tuổi và việc cả gia tộc bị tàn sát rồi.
Lúc đó ta cũng lòng như tro lạnh, nhưng ta nghĩ, nương trước khi đi vẫn không quên mưu tính một con đường lui cho ta, nếu ta tùy tiện c.h.ế.t đi, bà có buồn không? Liễu nương có tự trách mình vì không bảo vệ được ta không?」
Huynh ấy dường như bị lời nói của ta thu hút, hồi lâu sau mới hỏi:
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
「Nàng không hận sao?」
Ta cụp mắt nhìn hơi nóng bốc lên từ bát chè, khẽ nói:
「Thâm thù g.i.ế.c cha nương, sao có thể không hận? Nhưng hoàng quyền như núi, đâu phải sức một người như ta có thể lay chuyển?
Liễu nương nói chỉ muốn ta sống tốt, dù thấy nhục nhã, dù lòng bị thiêu đốt bởi ngọn lửa thù hận cũng phải sống. Sống mới có cơ hội, c.h.ế.t rồi là hết sạch.」
A Thanh lặng lẽ nghe ta kể chuyện xưa, trên khuôn mặt như trích tiên ấy dần hiện lên vẻ bi mẫn và thương lương.
Huynh ấy đưa tay ra, nhưng dường như lại ngại mình bẩn, lúng túng dừng lại giữa không trung. Ta lại nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay đó.
「Lúc đầu nàng cứu ta, cũng là cảm thấy ta mạng không nên tuyệt sao?」 Huynh ấy đột nhiên hỏi.
「Cái đó thì không hẳn.」
Ta thành thật trả lời, 「Ta ấy mà, sinh ra ở con ngõ nhỏ này, suốt ngày lăn lộn ngoài chợ b.úa, chẳng thấy qua sự đời gì cả. Ta chỉ muốn tìm một người làm bạn, phải là người đẹp mã kia, tự huynh đ.â.m sầm vào đấy chứ.」
「...」
A Thanh im lặng một lúc, 「Được rồi. Ít ra bộ da này của ta cũng lọt được vào mắt nàng.」
Ta nghe giọng điệu đó có chút mỉa mai, liền nổi giận:
「Này, huynh có ý gì? Huynh thiệt thòi lắm à? Không dưng nhặt được một nương t.ử hiền thục, lại có tay nghề, biết quán xuyến gia đình, huynh cứ ở đó mà cười thầm đi!
Chưa nghe qua danh hiệu Tây Thi đậu phụ của ta sao? Nếu huynh thấy được nhan sắc của ta, huynh...」
Nói quá nhanh, đến khi nhận ra mình lỡ lời, ta hối hận khôn cùng.
「Xin lỗi, ta lỡ miệng, huynh đừng để tâm.」
A Thanh lại quay sang an ủi ta:
「Không sao. Ta sẽ ghi nhớ.」
「Ghi nhớ?」
Ngón tay thon dài của huynh ấy đặt lên ấn đường của ta, chậm rãi vuốt xuống, qua sống mũi, qua làn môi, từng tấc một khám phá rồi chạm lên gò má.
Cuối cùng, nam nhân ấy khẽ mỉm cười, như nước xuân tan giá, như suối trong róc rách.
「Ừm, giờ thì đã ghi nhớ thật kỹ vào trong lòng rồi.」
Gò má ta bỗng chốc nóng bừng. Toàn thân rùng mình một cái, ta né sang một bên khác.
「Sơ nhi?」
Giọng ta lí nhí theo cái đầu cúi thấp xuống:
「Không danh không phận, cái này tính là gì chứ?」
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Huynh ấy hướng theo tiếng nói nhìn về phía ta, đôi mắt cười cong lên đầy niềm vui sướng:
「Nói vậy, nàng cuối cùng cũng chuẩn bị cho ta một danh phận rồi sao?」
Hả? Ta có nói vậy à?
A Thanh vẫn đang đợi ta hồi đáp. Ta im lặng quan sát căn nhà nhỏ của mình một vòng.
Nhà gạch bùn, nền đá xanh, những vết nứt còn chưa kịp tu sửa. Bàn ghế giường sập thì đủ cả, nhưng ngoài ra cũng chẳng có gì thêm.
Những căn nhà như thế này có hàng ngàn hàng vạn, bách tính sinh sống như cá dưới sông.
Ta ngồi vắt vẻo trên bậc cửa, nhìn Hữu Phúc đuổi gà chạy loạn khắp sân.
Cứ hồ đồ sống cả đời như thế này, thực ra cũng rất tốt. Mấy ngày trước ta còn thuyết phục chính mình rằng đây là lựa chọn tốt nhất, không phải sao?
Chỉ cần ta nhắm mắt không nhìn, bịt tai không nghe, là có thể giả vờ như thế gian này không có tiếng khóc than.
Huống hồ ta cũng chỉ là phàm nhân.
Ta ngẩng mặt cười:
「Được, nếu huynh không chê ta bần hàn, vậy chúng ta sẽ cùng nhau chung sống qua ngày.」
Huynh ấy theo tiếng nói dắt lấy tay phải của ta, đặt vào lòng bàn tay rồi nắm lại.
「Ta có được nàng, đời này thực may mắn biết bao.」
Hàng xóm láng giềng trong ngõ biết tin ta và A Thanh sắp thành thân, lũ lượt kéo đến chúc mừng.
Đều là những gia đình nghèo khổ như nhau, Đinh Tứ mang đến hai con cá trắm đen to còn nhảy tanh tách, Lục nương t.ử bán trâm mang đến một đôi hoa nhung đỏ tinh xảo, ta và A Thanh mỗi người một chiếc.
Lão đồ tể g.i.ế.c lợn sát vách hưởng ứng:
「Chi bằng nhân dịp ngày lành tháng tốt mà nghỉ ngơi chút, chúng ta ăn một bữa rượu mừng, ta sẽ cắt miếng thịt m.ô.n.g ngon nhất mang qua!」
Mấy đứa trẻ nhỏ quây quần vòng quanh ta:
「Sơ nhi tỷ tỷ, kẹo mừng! Kẹo mừng!」
Đã lâu lắm rồi không có khoảnh khắc ấm áp nhường này, cứ như một ảo giác vậy.
Sống mũi ta cay cay. Giống như... giống như sau bao nhiêu năm, ta lại có một gia đình.
Liễu Thời Oanh cũng nghe tin mà đến, uốn éo eo thon lay quạt, ánh mắt đưa đẩy phong tình vạn chủng.
「Ồ, ngươi lại thành thân trước cơ đấy.」
Nàng ta rút chiếc trâm vàng nổi bật nhất trên đầu xuống, lại tháo hết đồ trang sức ngọc trai ra.
「Ta không nhìn nổi bộ dạng nghèo nàn này của ngươi, tân nương t.ử kiểu gì cũng phải nở mày nở mặt một chút, kẻo nương ở dưới kia lại oán trách ta.」
Ta mỉm cười với nàng ta:
「Cảm ơn muội, tiểu muội.」
Liễu Thời Oanh trợn tròn mắt, như thể thấy ma giữa ban ngày. Ngẩn ra hồi lâu mới cứng miệng 「Xì」 một tiếng:
「Nói trước nhé, ta không rảnh đến uống rượu mừng của ngươi đâu, ta còn có đại sự phải bận. Sau khi xong việc, ta sẽ dẫn ý trung nhân của ta đến gặp ngươi.」
「Ý trung nhân? Là ai?」
「Cứ không thèm nói cho ngươi biết đấy!」 Nàng ta hất cằm, rời đi.
Ngày thành thân ta chỉ làm năm mươi bát tào phớ.
Ta nghĩ, đợi bán xong sớm, ta sẽ dọn hàng về nhà.
Bởi vì khi ra khỏi cửa đã gặp phải một chuyện ngoài ý muốn.
「Không, A Thanh, huynh nghe ta nói. Nhân gian này ngoài chuyện sinh t.ử, vạn vật đều có cơ hội xoay chuyển.」
Lông mi huynh ấy khẽ run rẩy. Ta chạy đến bếp bưng hai bát chè đậu đỏ nóng hổi, ngồi bên bậc cửa cùng huynh ấy.
「Ta kể cho huynh nghe câu chuyện của ta nhé?」
Nghĩ đoạn, ta ngước nhìn đôi chim sẻ đang làm tổ trên cành cây khô.
「Thực ra ta vốn không mang họ Liễu, chỉ là tên của ta đã bị xóa sạch cùng với vụ án của cha năm mười bốn tuổi và việc cả gia tộc bị tàn sát rồi.
Lúc đó ta cũng lòng như tro lạnh, nhưng ta nghĩ, nương trước khi đi vẫn không quên mưu tính một con đường lui cho ta, nếu ta tùy tiện c.h.ế.t đi, bà có buồn không? Liễu nương có tự trách mình vì không bảo vệ được ta không?」
Huynh ấy dường như bị lời nói của ta thu hút, hồi lâu sau mới hỏi:
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
「Nàng không hận sao?」
Ta cụp mắt nhìn hơi nóng bốc lên từ bát chè, khẽ nói:
「Thâm thù g.i.ế.c cha nương, sao có thể không hận? Nhưng hoàng quyền như núi, đâu phải sức một người như ta có thể lay chuyển?
Liễu nương nói chỉ muốn ta sống tốt, dù thấy nhục nhã, dù lòng bị thiêu đốt bởi ngọn lửa thù hận cũng phải sống. Sống mới có cơ hội, c.h.ế.t rồi là hết sạch.」
A Thanh lặng lẽ nghe ta kể chuyện xưa, trên khuôn mặt như trích tiên ấy dần hiện lên vẻ bi mẫn và thương lương.
Huynh ấy đưa tay ra, nhưng dường như lại ngại mình bẩn, lúng túng dừng lại giữa không trung. Ta lại nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay đó.
「Lúc đầu nàng cứu ta, cũng là cảm thấy ta mạng không nên tuyệt sao?」 Huynh ấy đột nhiên hỏi.
「Cái đó thì không hẳn.」
Ta thành thật trả lời, 「Ta ấy mà, sinh ra ở con ngõ nhỏ này, suốt ngày lăn lộn ngoài chợ b.úa, chẳng thấy qua sự đời gì cả. Ta chỉ muốn tìm một người làm bạn, phải là người đẹp mã kia, tự huynh đ.â.m sầm vào đấy chứ.」
「...」
A Thanh im lặng một lúc, 「Được rồi. Ít ra bộ da này của ta cũng lọt được vào mắt nàng.」
Ta nghe giọng điệu đó có chút mỉa mai, liền nổi giận:
「Này, huynh có ý gì? Huynh thiệt thòi lắm à? Không dưng nhặt được một nương t.ử hiền thục, lại có tay nghề, biết quán xuyến gia đình, huynh cứ ở đó mà cười thầm đi!
Chưa nghe qua danh hiệu Tây Thi đậu phụ của ta sao? Nếu huynh thấy được nhan sắc của ta, huynh...」
Nói quá nhanh, đến khi nhận ra mình lỡ lời, ta hối hận khôn cùng.
「Xin lỗi, ta lỡ miệng, huynh đừng để tâm.」
A Thanh lại quay sang an ủi ta:
「Không sao. Ta sẽ ghi nhớ.」
「Ghi nhớ?」
Ngón tay thon dài của huynh ấy đặt lên ấn đường của ta, chậm rãi vuốt xuống, qua sống mũi, qua làn môi, từng tấc một khám phá rồi chạm lên gò má.
Cuối cùng, nam nhân ấy khẽ mỉm cười, như nước xuân tan giá, như suối trong róc rách.
「Ừm, giờ thì đã ghi nhớ thật kỹ vào trong lòng rồi.」
Gò má ta bỗng chốc nóng bừng. Toàn thân rùng mình một cái, ta né sang một bên khác.
「Sơ nhi?」
Giọng ta lí nhí theo cái đầu cúi thấp xuống:
「Không danh không phận, cái này tính là gì chứ?」
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Huynh ấy hướng theo tiếng nói nhìn về phía ta, đôi mắt cười cong lên đầy niềm vui sướng:
「Nói vậy, nàng cuối cùng cũng chuẩn bị cho ta một danh phận rồi sao?」
Hả? Ta có nói vậy à?
A Thanh vẫn đang đợi ta hồi đáp. Ta im lặng quan sát căn nhà nhỏ của mình một vòng.
Nhà gạch bùn, nền đá xanh, những vết nứt còn chưa kịp tu sửa. Bàn ghế giường sập thì đủ cả, nhưng ngoài ra cũng chẳng có gì thêm.
Những căn nhà như thế này có hàng ngàn hàng vạn, bách tính sinh sống như cá dưới sông.
Ta ngồi vắt vẻo trên bậc cửa, nhìn Hữu Phúc đuổi gà chạy loạn khắp sân.
Cứ hồ đồ sống cả đời như thế này, thực ra cũng rất tốt. Mấy ngày trước ta còn thuyết phục chính mình rằng đây là lựa chọn tốt nhất, không phải sao?
Chỉ cần ta nhắm mắt không nhìn, bịt tai không nghe, là có thể giả vờ như thế gian này không có tiếng khóc than.
Huống hồ ta cũng chỉ là phàm nhân.
Ta ngẩng mặt cười:
「Được, nếu huynh không chê ta bần hàn, vậy chúng ta sẽ cùng nhau chung sống qua ngày.」
Huynh ấy theo tiếng nói dắt lấy tay phải của ta, đặt vào lòng bàn tay rồi nắm lại.
「Ta có được nàng, đời này thực may mắn biết bao.」
Hàng xóm láng giềng trong ngõ biết tin ta và A Thanh sắp thành thân, lũ lượt kéo đến chúc mừng.
Đều là những gia đình nghèo khổ như nhau, Đinh Tứ mang đến hai con cá trắm đen to còn nhảy tanh tách, Lục nương t.ử bán trâm mang đến một đôi hoa nhung đỏ tinh xảo, ta và A Thanh mỗi người một chiếc.
Lão đồ tể g.i.ế.c lợn sát vách hưởng ứng:
「Chi bằng nhân dịp ngày lành tháng tốt mà nghỉ ngơi chút, chúng ta ăn một bữa rượu mừng, ta sẽ cắt miếng thịt m.ô.n.g ngon nhất mang qua!」
Mấy đứa trẻ nhỏ quây quần vòng quanh ta:
「Sơ nhi tỷ tỷ, kẹo mừng! Kẹo mừng!」
Đã lâu lắm rồi không có khoảnh khắc ấm áp nhường này, cứ như một ảo giác vậy.
Sống mũi ta cay cay. Giống như... giống như sau bao nhiêu năm, ta lại có một gia đình.
Liễu Thời Oanh cũng nghe tin mà đến, uốn éo eo thon lay quạt, ánh mắt đưa đẩy phong tình vạn chủng.
「Ồ, ngươi lại thành thân trước cơ đấy.」
Nàng ta rút chiếc trâm vàng nổi bật nhất trên đầu xuống, lại tháo hết đồ trang sức ngọc trai ra.
「Ta không nhìn nổi bộ dạng nghèo nàn này của ngươi, tân nương t.ử kiểu gì cũng phải nở mày nở mặt một chút, kẻo nương ở dưới kia lại oán trách ta.」
Ta mỉm cười với nàng ta:
「Cảm ơn muội, tiểu muội.」
Liễu Thời Oanh trợn tròn mắt, như thể thấy ma giữa ban ngày. Ngẩn ra hồi lâu mới cứng miệng 「Xì」 một tiếng:
「Nói trước nhé, ta không rảnh đến uống rượu mừng của ngươi đâu, ta còn có đại sự phải bận. Sau khi xong việc, ta sẽ dẫn ý trung nhân của ta đến gặp ngươi.」
「Ý trung nhân? Là ai?」
「Cứ không thèm nói cho ngươi biết đấy!」 Nàng ta hất cằm, rời đi.
Ngày thành thân ta chỉ làm năm mươi bát tào phớ.
Ta nghĩ, đợi bán xong sớm, ta sẽ dọn hàng về nhà.
Bởi vì khi ra khỏi cửa đã gặp phải một chuyện ngoài ý muốn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









