Ngày tháng bình thản trôi qua hơn nửa tháng.

 Lang trung nói ngoại thương của A Thanh không chí mạng, chỉ cần bôi t.h.u.ố.c đúng giờ, tĩnh dưỡng cho tốt là được.

 Vết thương ở chân thì nặng hơn, bao giờ mới khỏi cũng khó nói. Còn về đôi mắt...

Lão nhân thở dài, lắc đầu liên tục. 

「Lão hủ tài hèn học mọn, thực sự bất lực.」

Ta tiễn người đi. Khẽ thở dài một tiếng, bắt đầu đếm số tiền đồng chất thành núi nhỏ trong giỏ tre. 

Hữu Phúc (tên con mèo) vặn vẹo thân hình béo tròn chen vào, nhảy lên gối ta, tìm một tư thế thoải mái rồi thỏa mãn ngủ thiếp đi, chắc hẳn là sang nhà Đinh Tứ ăn chực không ít.

「Ta có tổng cộng năm mươi lượng sáu tiền.」

 「Vị lang trung này không giỏi, ngày mai ta đưa huynh đến Hạnh Lâm Đường xem mắt cho huynh.」

 「Nói trước nhé, tính vào nợ của huynh, làm công trả ta. Ta không phải Quan Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn gì đâu.」

A Thanh không như thường ngày cười hì hì đáp lời. Ngược lại hắn ngẩn ngơ hồi lâu mới mở miệng: 

「Ta đã là phế nhân rồi. Có nhìn thấy hay không, quan trọng lắm sao?」

「Tất nhiên là quan trọng rồi,」

 Ta không suy nghĩ mà đáp ngay, 「Còn hai tháng nữa là đến cuối năm, lên cầu có thể nhìn thấy từng đóa pháo hoa thật lớn rực rỡ từ đằng xa, quan lại quyền quý trong kinh thành ăn mừng có thể đốt suốt cả đêm đấy.」

「Hoặc là ngày rằm tháng Giêng đạp tuyết đi chùa cầu phúc, áo choàng của các cô nương là màu đỏ, hoa mai nở cũng là màu đỏ, "nhân diện đào hoa tương ánh hồng"...」 

「Sang năm đợi đến khi xuân tới đông qua, những bông hoa vàng nhỏ trong sân sẽ nở, phía xa tường thành còn có thể thấy những ngọn núi xanh, nhìn mãi không thấy điểm dừng đâu.」

A Thanh dường như chậm rãi suy ngẫm lời nói của ta, hồi lâu sau, hắn nở nụ cười rạng rỡ.

「Phải rồi, có lẽ vạn dặm sơn hà, thực sự xứng đáng để nhìn một lần.」

Nửa câu sau của hắn cực nhẹ, gần như tan biến vào hư không.

「Có muốn cùng đi không?」

Đáng tiếc là ta không nghe thấy. Ta chỉ mải nghĩ:

 Nếu mời lang trung giỏi nhất đến chẩn mạch bốc t.h.u.ố.c thì tốn bao nhiêu tiền? 

Nếu trị không khỏi, tiêu tốn bạc trắng vô ích thì phải làm sao? Nhưng ta lại nghĩ, đôi mắt đẹp đẽ nhường ấy của huynh ấy, thực sự không nên để minh châu bị bụi mờ che lấp.

07

Lúc Liễu Thời Oanh tìm đến cửa, A Thanh vừa uống t.h.u.ố.c xong. 

Ta đang ngồi trước sập khua tay trước mặt huynh ấy.

「Thế này thì sao? Hướng về phía sáng có nhìn thấy gì không? Lại gần thêm một chút nữa nhé?」

Cảnh này vừa vặn đập vào mắt nàng ta.

「Xì!」

 Nàng ta cười quái gở, 「Ái chà! Nghe khách khứa nói ngươi không dưng nhặt được một nam nhân, ta cứ tưởng họ thêu dệt cơ đấy. Trông cũng không tệ nhỉ!」

Nói xong liền định xông lên nhào nặn mặt nam nhân đó. A Thanh né tránh ra sau.

Ta ném tiền thuê tiệm tào phớ vào lòng nàng ta: 

「Đếm đi, rồi biến.」

Liễu Thời Oanh bĩu môi, lại ném mấy đồng bạc vụn trả lại cho ta.

「Lão nương đây không phải đến đòi tiền ngươi. Sư phụ giáo phường nói ít ngày nữa sẽ đến Túy Nguyệt Lâu hiến nghệ cho quý nhân. Đợi một ngày ta danh chấn kinh thành, còn thèm nhìn vào ba cái đồng tiền lẻ này của ngươi sao?」

Liễu Thời Oanh xưa nay tâm cao hơn trời, luôn hy vọng dựa vào một bộ da đẹp mà gả vào hào môn phủ đệ làm phu nhân nhà quan.

 Nàng ta coi thường ta an phận một góc sống đời tầm thường, ta cũng chẳng hiểu thâm cung nội viện có gì hay ho. 

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Có lẽ hai người định sẵn sẽ càng ngày càng xa cách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng ta vẫn nhắc nhở nàng ta: 

「Vậy ngươi nhớ trước mặt quý nhân phải hành sự cẩn thận.」

Liễu Thời Oanh khinh thường hừ lạnh một tiếng.

「Liễu Thời Oanh ta mỹ diễm vô song, phong tình vạn chủng, nam nhân mê mệt dưới váy ta có thể xếp hàng từ cái tiệm của ngươi đến tận sông hộ thành, đến lượt ngươi dạy ta cách lấy lòng sao?」

「Vả lại, ngươi đã thấy được mấy nam nhân rồi? Ngươi hiểu gì về cầm kỳ thi họa, phong hoa tuyết nguyệt không? Một thân mùi nghèo khổ, còn tìm được một tên thọt mù còn nghèo hơn! Đúng là hồ đồ!」

「Nương ta mà biết chắc chắn sẽ bị ngươi chọc cho tức c.h.ế.t, không đúng, tức đến sống lại mất!」

Ta vung chổi quét nhà, đuổi nàng ta ra ngoài như đuổi vịt.

 Liễu Thời Oanh la oai oái, mắng ta làm bẩn váy nàng ta. 

Cuối cùng, nàng ta uốn éo thắt lưng thon, ngẩng cằm:

「Được rồi, chỉ là báo cho ngươi một tiếng thôi, không cần vội vàng đưa tiền thuê cho ta. Ngày sau ta không còn là vũ cơ của giáo phường ty nữa, là phu nhân nhà quan hay vương hầu phi tần, khi đó gặp ta ngươi đứng hay quỳ còn chưa biết được đâu.」

Một nhát chổi hất bụi bay đầy mặt nàng ta.

「Oa! Liễu Sơ Sơ, ngươi muốn c.h.ế.t à!」

 「Này, ta hỏi câu cuối, ngươi thật sự hành sự với tên mù nhỏ đó rồi sao? Hắn hành sự thế nào được chứ?」

Lại một nhát chổi nữa, mấy con gà kêu tao tác bay lên.

「Cút!」

Lời của Liễu Thời Oanh vừa nhiều vừa dồn dập, phiền không chịu nổi. 

May mà ngày xưa nàng ta học gảy tỳ bà, chứ nếu học gõ phách thì e là cả Túy Nguyệt Lâu sẽ thành cái chuồng chim mất.

Ta quay đầu lại, thấy A Thanh đứng đó không biết đã nhìn bao lâu, đôi bàn tay gồng lên bóp nát cả bát t.h.u.ố.c. 

Máu tươi từ ngón tay huynh ấy không ngừng chảy xuống, tràn lan khắp nơi.

Ta giật mình kinh hãi: 「A Thanh?」

Huynh ấy dường như cũng mới nhận ra mình thất thố: 

「Xin lỗi.」

Máu đầy tay, nhưng nam nhân này dường như không cảm thấy đau. 

Huynh ấy chỉ chậm rãi ngồi thụp xuống trong bóng tối, lẩm bẩm:

 「Ta vẫn không nhìn thấy gì. Ta vẫn... không nhìn thấy gì.」

「A Thanh, huynh buông tay ra trước đã.」

Ta dùng lực cạy lòng bàn tay huynh ấy ra, lấy những mảnh sứ vỡ nhuốm m.á.u đi, chỉ thấy bàn tay thon dài ấy đã sớm m.á.u thịt be bét.

 Huynh ấy thở dốc từng hơi nặng nề, ngơ ngác ngẩng khuôn mặt lên, trông như ngọc quý vỡ nát giữa núi tàn. 

Chỉ tiếc là đôi mắt đẹp đến cực điểm kia không có tiêu cự.

「Liễu cô nương, ta là một phế nhân.」

「Không phải đâu, lang trung đã nói không phải hoàn toàn vô vọng, vả lại uống t.h.u.ố.c cũng không phải linh đan của tiên quân, luôn phải từ từ bồi bổ, chờ đến một ngày...」

Huynh ấy hỏi ngược lại ta: 

「Một ngày nào đó, là bao lâu?」

Ta cứng họng không nói được lời nào.

「Là ba ngày hay năm ngày? Một tháng hay một năm? Mười năm? Hai mươi năm?」

Tiếng cười của huynh ấy như một lưỡi d.a.o băng giá, lưỡi d.a.o hướng về phía chính mình, không chút lưu tình đ.â.m xuống từng nhát một, cho đến khi lục phủ ngũ tạng đau đến không thể thở nổi. 

Cuối cùng, huynh ấy tựa vào tường, buông xuôi mọi sức lực.

「Liễu cô nương, cảm ơn nàng đã tặng ta một giấc mộng đẹp. Nàng để ta đi đi.」
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện