Vị khách không mời mà đến bám theo sau lưng ta như hình với bóng.

 Đến đầu ngõ, gã nam nhân đó không thấy bóng dáng ta đâu, định quay đầu lại thì đã chạm phải một bàn tay đầy hơi ấm. 

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Đó là m.á.u không ngừng tuôn ra từ cổ họng gã.

Ta nhẹ nhàng như một bóng ma từ trên xà nhà đáp xuống sau lưng gã. Mỉm cười với gã: 

「Quan gia, đúng là ngay cả một con đường sống cuối cùng các người cũng không để lại cho chúng ta mà.」

Ngay sau đó, ta dứt khoát rút chiếc trâm cài tóc ra. Máu bẩn nóng hổi b.ắ.n đầy mặt ta. 

Ta ngồi thụp xuống, xé vạt áo của gã lau sạch vết m.á.u, rồi cắm lại chiếc trâm gỗ đàn hương xanh trông có vẻ tầm thường kia lên tóc.

Lục soát thân thể, thu lấy eo bài của gã, sau đó ném t.h.i t.h.ể vào thùng nước thải, đổ lên một lớp bột hóa cốt. 

Da thịt và xương cốt bị ăn mòn phát ra tiếng xèo xèo ghê người. 

Làm xong tất cả những việc này một cách bài bản, nhưng lòng ta lại như rơi vào hầm băng không đáy.

Ta sờ nắn những hoa văn trên tấm eo bài. Là tay sai của hoàng gia. 

Nhưng đã bao nhiêu năm trôi qua, cái tên Cố Sơ đáng lẽ phải bị thiêu rụi cùng trận hỏa hoạn năm xưa rồi mới phải.

 Sơ hở ở chỗ nào? Tại sao vẫn bị bám theo? Ta không biết. Ta chỉ biết rằng con ngõ Lan Hoa này đa phần là không thể ở lại được nữa. 

Nếu không chỉ một chút sơ suất thôi, sẽ liên lụy đến bao nhiêu hàng xóm láng giềng đã quan tâm ta suốt bao năm qua.

Ta tâm thần bất định mà bán tào phớ. Bên ngoài mây đen kéo đến u ám, ánh sáng thu hẹp dần, dường như đang ấp ủ một trận mưa rào. 

Mấy vị khách dọn ghế ngồi dưới hiên trú mưa. Gọi mấy đĩa đồ nhắm, dăm ba chén rượu vào bụng là chuyện bắt đầu nhiều lên.

「Sơ nhi nhỏ bé, muội nói xem năm đó Liễu dì sao lại giao tiệm cho muội? Dì chẳng phải vẫn còn một đứa con gái ruột sao?」

「Ngươi hiểu cái quái gì chứ! Oanh nhi cô nương người ta là trèo lên cành cao làm phượng hoàng rồi! Môn đồ của đệ nhất Ti chính đại nhân giáo phường ty, nay lớn lên trông kìa, còn mướt hơn cả đậu phụ mới ép!」

「Chém gió vừa thôi, ngươi thấy qua chưa?」

「Hê, lão t.ử chưa thấy qua chẳng lẽ hai cái lỗ dưới lông mày là để nói bừa với ngươi à? Bảo cho ngươi biết nhé, trước đây ta có nhận việc phu kiệu, chính là đưa các cô nương giáo phường ty đến Túy Nguyệt Lâu đấy! Nghe nói Thần Vương điện hạ đích thân tới đấy! Thưởng toàn là hạt dưa bằng vàng thôi!」

Ta giặt sạch tấm vải màn, 「Chát」 một tiếng ném lên bàn. 

「Ai chưa tính tiền thì qua đây kết toán, uống xong rượu rồi thì biến về nhà hết đi, đừng có ở đây mà giở thói say xỉn!」

Mấy vị khách quen cười hì hì: 

「Ái chà, Tây Thi đậu phụ nổi giận rồi. Chắc là ghen tị với Liễu Thời Oanh tung cánh bay cao chăng? Huynh đệ chúng ta ngày nào cũng tới ủng hộ còn gì! Theo ta thấy, cái phố này muội là xinh nhất, đúng không?」

「Đúng thế! Tây Thi, thêm một lượng rượu trắng nữa!」

Một nam nhân mình khoác thiết giáp, đầu đội nón sắt dừng lại trước cái bàn tính tiền nhỏ của ta đúng lúc này.

 Hắn xòe bàn tay to ra. Một nắm hạt dưa vàng óng ánh rơi lả tả xuống mặt bàn. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nam nhân này bước đi cực nhẹ, đến từ lúc nào ta cũng không hề hay biết.

Hắn nhếch môi mỏng, nở một nụ cười lạnh lùng: 

「Quấy rầy rồi, chủ t.ử nhà ta mời cô nương đi một chuyến.」

Những nam nhân trong quán cũng chỉ là thợ rèn sát phố, kẻ bán thịt lợn bên cạnh, người đưa thư trong thành.

 Vậy mà cũng có dăm ba người phản ứng lại, chắn trước mặt ta.

「Ngươi là ai?」 

「Đúng thế, dựa vào cái gì bảo đi là phải đi theo ngươi?」

 「Liễu Sơ Sơ muội đừng sợ, có huynh đệ ở đây, chúng ta nhất định sẽ——」

Xoẹt! Thanh trường đao bên hông nam nhân kia tuốt khỏi bao, xé rách bầu trời đã tối sầm, trong màn mưa vừa chợt trút xuống, c.h.é.m về phía người đi đầu.

Nhưng lưỡi đao khựng lại giữa không trung. Tiếng gió rít trong khoảnh khắc đó đình trệ.

 Lưỡi đao bị nắm c.h.ặ.t, một chuỗi những hạt m.á.u rơi xuống từ kẽ ngón tay ta.

Nam nhân kia cười lạnh: 

「Cô nương quả nhiên thân thủ bất phàm, công phu tay không bắt lưỡi đao này, e là trong Ảnh Vệ Quân cũng hiếm thấy.」

Khi mọi chuyện đã phơi bày, cổ tay ta dùng lực, mạnh mẽ hất thanh đao trở lại. 

Sau đó lạnh giọng quát mắng những vị khách đã sợ đến ngây người:

「Còn không mau cút đi?! Chuyện ở đây liên quan gì đến các người? Cút hết đi!」

Đều là người có nhà có cửa, có vợ có con cả.

「Ở đây thể hiện cái anh hùng gì chứ? Vì ta, không đáng đâu.」

Nam nhân kia dường như nhìn thấu tâm tư của ta, nụ cười càng đậm: 

「Cô nương quả là hiệp cốt nhu trường」

 「Chỉ có điều——」

 「Nơi này nàng lo được, vậy còn ngõ Lan Hoa thì sao?」

Hắn từng bước ép sát ta. 「Nàng g.i.ế.c chính là huynh đệ tốt nhất của ta. Ta cũng sẽ để thủ hạ của mình "chiêu đãi" thật tốt những người bạn của nàng.」

Sắc mặt ta trong nháy mắt đông cứng lại. Hắn ta lại tỏ vẻ vô cùng mãn nguyện, cuồng loạn cười vang: 

「Phải, phải.」 

「Chính là thế này.」

 「Để ta xem hậu nhân của Quỷ Tượng (thợ thủ công quỷ tài) và Đệ nhất Sát thủ lừng lẫy thiên hạ rốt cuộc có mấy phần bản lĩnh!」
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện