Người này mặt vuông vức, mày rậm mắt to, mặc một bộ mãng bào màu đỏ sẫm viền vàng, bên hông đeo khối ngọc xanh to bản, cách ăn mặc phục sức phô trương thế này, ta trong nháy mắt đã nhận ra là ai. 

"Bái kiến Hằng Vương." Ta vội vàng hành lễ. 

Lại là một tiếng cười khẽ: "Tiết phu nhân câu nệ quá nhỉ!" 

Ta bị tiếng cười cợt nhả này chọc cho có hơi không vui, nhưng vẫn phải cung kính nhắc nhở hắn ta: "Tiểu đồng của Tiết phủ ta đi tìm người rồi, lát nữa sẽ về ạ." 

"Tiết thị lang thật đúng là không hiểu phong tình,  nỡ lòng nào để phu nhân ra ngoài một mình, không những phụ lương thần mỹ cảnh này, mà còn phụ cả dung mạo quốc sắc thiên hương của phu nhân nữa." Lời nói của Hằng Vương càng thêm vẻ khinh bạc. 

"Vương gia quá lời rồi." Ta vội vàng nói một câu, xoay người định cáo từ đi tìm bọn Bích Ngân, nào ngờ bị Hằng Vương túm c.h.ặ.t lấy. 

Ta trong nháy mắt hoảng hồn, giọng nói vì giận dữ và sợ hãi mà run rẩy: "Hằng Vương làm gì vậy!" 

Thấy trong mắt ta có ý giận, Hằng Vương cười cợt buông tay: "Vừa nãy bổn vương ở dưới cầu nhìn thấy phu nhân đứng bên cầu, dáng vẻ cô tịch, đau lòng không chịu nổi đó mà. Sao bổn vương vội vã lên đây bồi tiếp phu nhân, phu nhân lại muốn vội vàng bỏ đi thế, đừng vội! Đừng vội!" 

Ta không dám đi nữa, sợ hắn ta lại làm ra hành động gì quá phận. Nhưng ánh mắt Hằng Vương trắng trợn không kiêng nể soi xét người ta, khiến ta toàn thân khó chịu. 

Một cảm giác chán ghét chưa từng có lan tràn khắp người, ta nôn nóng nhìn về phía xa, mong Tri Hiên mau ch.óng trở lại. 

"Giang thiên nhất sắc vô tiêm trần, hạo hạo không trung cô nguyệt luân.* Quả nhiên là tình đẹp cảnh đẹp, thế mà lại thu hút cả nhã hứng của Vương gia." Một giọng nói trong trẻo dễ nghe vang lên, ta phấn khích xoay người lại. 

Là Tiết Mộ Bạch! 

*(Trích thơ "Xuân giang hoa nguyệt dạ" - Trương Nhược Hư: Sông trời một màu không chút bụi, vằng vặc giữa không vầng trăng lẻ.)

18.

Đợi Tiết Mộ Bạch đi tới, ta chộp lấy cánh tay hắn ôm c.h.ặ.t, dùng sức mạnh đến nỗi suýt nữa kéo Tiết Mộ Bạch lảo đảo.

Tiết Mộ Bạch hành lễ với Hằng Vương, mặc ta ôm lấy hắn: "Vi thần nghe nói Vương gia xưa giờ vẫn luôn ham vui, hôm nay lại nguyện ý đứng ngoài cuộc, thật sự là hiếm thấy, hay là, để thần bồi Vương gia thưởng thức cảnh đêm này nhé?"

Hằng Vương cũng chẳng ngượng ngùng, cười đáp lại Tiết Mộ Bạch: "Không cần đâu, bổn vương đi ngang qua đây tình cờ gặp tôn phu nhân, thấy nàng lẻ loi một mình nên lên đây bầu bạn, giờ Tiết thị lang đã đến, bổn vương đành quay lại nơi phồn hoa kia tìm vui vậy."

Hằng Vương đi rồi, Tiết Mộ Bạch liếc nhìn tay ta đang bấu c.h.ặ.t lấy hắn: "Còn không buông ra."

Ta thức thời buông tay: "May mà chàng đến, tên này quá đáng ghét."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ta nhớ tới hành vi của Hằng Vương, vừa giận vừa thẹn, sống mũi cũng cay cay, suýt chút nữa rơi lệ: "Thân là Vương gia, hắn lại ăn nói, hành động càn rỡ như vậy, ngay trên đường lớn làm khó dễ một... một lương gia nữ t.ử."

Ta thật sự không nghĩ ra từ nào để hình dung bản thân, Tiết Mộ Bạch nghe thấy bốn chữ "lương gia nữ t.ử" lại phì cười: "Hắn xưa nay vẫn thế, sau này nàng tránh xa hắn chút là được."

Ngẫm nghĩ, Tiết Mộ Bạch lại bổ sung một câu: "Ta sẽ bảo vệ nàng."

Lời Tiết Mộ Bạch nói ra tuy lạnh nhạt lại hờ hững, nhưng lại khiến trong lòng ta ấm áp một cách kì lạ.

19.

Sau Trung Nguyên, Tiết Mộ Bạch càng thêm bận rộn.

Có một hôm, hắn đột nhiên đến phòng ta, đưa một mảnh giấy vào tay ta: "Ngày mai về Diêu phủ, đưa cái này cho cha nàng."

Ta mở tờ giấy ra, thấy bên trên toàn là tên người, có mấy người ta biết, là quan văn võ đương triều.

Ta khó hiểu nhìn Tiết Mộ Bạch, hắn lười giải thích: "Diêu Trung thư sẽ tự hiểu."

Ta bĩu môi với hắn, cẩn thận cất tờ giấy đi.

"Hôm nay, ta dùng cơm ở đây." Tiết Mộ Bạch nói.

Ta trố mắt nhìn hắn, vẻ mặt không thể tin nổi.

Tiết Mộ Bạch bắt đầu mất kiên nhẫn: "Không phải nàng bảo ta ăn với nàng sao?"

Ta phản ứng lại, vội vàng giục Bích Ngân xuống bếp dọn thức ăn lên sớm một chút.

Bích Ngân đi rồi, trong phòng chỉ còn lại ta và Tiết Mộ Bạch, hắn không nói lời nào, ta cũng chẳng biết nói gì cho phải, để tránh xấu hổ, đành phải vắt óc tìm chuyện để lấp chỗ trống: "Cái đó... chiếc đèn l.ồ.ng lần trước chàng tặng ta rất đẹp, chàng có lòng rồi."

"Nàng đã cảm tạ rồi." Tiết Mộ Bạch uể oải cầm một cuốn sách trên giá sách của ta lật lật, rồi lại đặt trở về: "Diêu cô nương mỗi ngày chỉ đọc những thứ này sao?"

Ta vội vàng nhìn sang, phát hiện Tiết Mộ Bạch cầm một cuốn "Nữ Giới", có hơi ngượng ngùng: "Ta ngày thường không đọc sách, mấy cuốn này để ở đây, cũng... chỉ là làm màu thôi."

Ta nói thật lòng, không ngờ khóe miệng Tiết Mộ Bạch lại lộ ra một nụ cười châm biếm: "Nhìn cô nương cũng không giống người từng đọc mấy cuốn sách này."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện