"Tiết Mộ Bạch!" Ta hơi giận, giọng nói cũng cao thêm vài phần: "Ta gả vào Tiết phủ, luôn cẩn trọng lời nói việc làm, lúc nào cũng lấy chàng và tổ mẫu làm trọng, tự thấy không có nửa phần sai trái, chàng hà tất phải buông lời sỉ nhục ta!"

Thấy ta nổi giận, Tiết Mộ Bạch không giận cũng chẳng giải thích, chỉ tủm tỉm nhìn ta.

Gả vào Tiết phủ hơn một năm, hắn chưa từng như thế bao giờ.

Ta bị hắn nhìn đến ngượng, lúng túng đi ra gian ngoài, muốn xem Bích Ngân đã chuẩn bị cơm nước xong chưa.

Tiết Mộ Bạch cũng mặc kệ bộ dạng quẫn bách của ta, điềm nhiên như không theo ta ra ngoài.

Từ khi thành thân, số lần ta và Tiết Mộ Bạch ăn cơm cùng nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay, lúc chỉ có hai người như hôm nay lại càng ít ỏi, ta có hơi khách sáo, Tiết Mộ Bạch vẫn không quên trêu chọc ta: "Đây cũng đâu phải trong hoàng cung."

Nói xong, hắn đặt bát canh tôm trước mặt ta: "Ăn nhiều chút, nhìn nàng gầy thế này, người không biết còn tưởng Tiết phủ ta không lo nổi cơm ăn cho Diêu cô nương."

Ta chẳng màng đến việc mình không thích ăn hải sản, bưng bát canh tôm lên ăn.

Tiết Mộ Bạch cứ tủm tỉm nhìn ta, đợi ta ăn xong canh tôm, lại gắp cho ta một miếng bánh sữa vàng ruộm lớn, tiếp đó là một đĩa măng sợi nhỏ, một bát canh gà.

Ta lần lượt ăn hết, cho đến khi thực sự no đến mức nuốt không trôi, đành phải xin tha: "Tiết Mộ Bạch, ta ăn không nổi nữa."

Tiết Mộ Bạch lúc này mới thỏa mãn đặt đũa xuống, tâm trạng rất tốt: "Sau này chỉ cần ta có thời gian, đều đến dùng cơm với nàng."

"Đừng!" Ta từ chối trong lòng.

Ý định ban đầu của việc dùng cơm chung, rõ ràng là muốn để hắn ăn nhiều hơn chút, nhưng cứ theo đà này, e là chính ta sẽ béo thành heo mất.

20.

Tiết Mộ Bạch dạo này cứ hay chạy đến phòng ta. Ăn cơm xong cũng không vội vã rời đi như trước, hắn sai Tri Hiên chuyển vài cuốn sách đến, thay thế những cuốn trên giá sách của ta.

Một hôm, ta đang thêu một chiếc khăn tay, Tiết Mộ Bạch dựa vào giường đọc sách.

Một lát sau, hắn đột nhiên sán lại gần hỏi ta: "Thêu hoa văn gì thế?"

"Hoa lan." Ta trả lời hắn.

"Nhạt nhẽo quá." Tiết Mộ Bạch đưa ra gợi ý: "Hoa sen hợp với nàng hơn, thuần khiết vô tà."

Thật là hiếm lạ, Tiết Mộ Bạch đang khen ta đấy sao? Thấy ta ngẩn người nhìn chằm chằm, Tiết Mộ Bạch lại cụp mắt xuống, để tầm mắt rơi vào trang sách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ta bật cười, thầm nghĩ trong lòng, nếu không hiểu con người hắn, còn tưởng hắn đang xấu hổ đấy.

Có lẽ thấy ta cười, Tiết Mộ Bạch cũng mím môi cười nhẹ một tiếng, ánh mắt lại trước sau không rời khỏi cuốn sách kia.

"Cái này thêu xong là để tặng tổ mẫu." Ta vui vẻ giải thích: "Mấy hôm trước thỉnh an, ta thấy khăn của người hơi cũ rồi."

Ta ngẫm nghĩ, lại lấy lòng hắn: "Đợi lúc nào thêu cho mình, ta sẽ nghe theo chàng, ta cũng thích vẻ thanh nhã của hoa sen."

Tiết Mộ Bạch lại ngẩng đầu lên, ánh mắt nóng rực: "Diêu Văn Diên, nàng gả vào Tiết phủ cũng hơn một năm rồi, nhưng chưa từng tặng ta cái gì."

"Sao lại không?" Ta phản bác hắn: "Đầu đông năm ngoái, ta còn may gấp cho chàng mấy bộ y phục mà."

"Nhưng đó không phải do nàng tự tay làm." Tiết Mộ Bạch phủ nhận: "Các quan viên cùng làm ở Lại bộ, chỉ cần đã thành thân, đều có túi thơm phu nhân bọn họ tặng."

Lời của Tiết Mộ Bạch hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của ta, khiến ta nhất thời không biết phải trả lời thế nào, một lúc lâu sau, ta mới cẩn thận nhắc nhở hắn: "Tiết Mộ Bạch, chúng ta và họ không giống nhau."

Một tia thất vọng thoáng qua trên mặt Tiết Mộ Bạch.

"Đúng là không giống." Hắn tán đồng cách nói của ta: "Nhưng đã diễn phải diễn cho trót, đây là lời nàng nói trước kia mà."

21.

Chiếc túi thơm tặng cho Tiết Mộ Bạch, ta làm rất lâu.

Ta lại nhớ đến Lâm Phong Nham, trước khi xuất phát không lâu, huynh ấy từng xin ta một chiếc túi thơm, chỉ định rõ muốn thêu hình uyên ương. Chiếc túi thơm đó ta đã làm xong từ lâu, nhưng lại chẳng còn cơ hội tặng huynh ấy nữa.

Lòng ta tràn ngập bi thương, suốt ngày ủ rũ.

Tiết Mộ Bạch nhìn ra sự khác thường của ta, một hôm dùng cơm xong, hắn nhìn ta nói: "Hoàng thượng không còn nhiều thời gian nữa."

Ta im lặng lắng nghe, biết hắn có lời muốn nói.

"Thái t.ử muốn thuận lợi đăng cơ, thì phải làm suy yếu thế lực của Vạn Thái phó trong triều. Danh sách lần trước bảo nàng đưa cho cha nàng, đều là vây cánh của Vạn Thái phó trong triều và ở các địa phương. Muốn lay chuyển địa vị của lão, ắt phải c.h.ặ.t đứt vây cánh của lão trước."

Tiết Mộ Bạch cau mày kiếm, ánh mắt thâm sâu.

"Cha nàng hiểu ý của Thái t.ử, ông làm quan nhiều năm, môn khách đông đảo, cho nên thời gian trước tấu chương đàn hặc những kẻ này rợp trời dậy đất, Thái t.ử liền mượn cơ hội giáng chức rất nhiều người. Chỉ là..."

"Chỉ là sao?" Ta hỏi, trong lòng hơi thắc thỏm.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện