"Chinh Viễn Đại tướng quân vừa c.h.ế.t, bên cạnh Thái t.ử không còn võ tướng nào dùng được, binh quyền rơi vào tay Vạn Thái phó. Ba mươi vạn đại quân, nếu lão muốn mưu phản, nỗ lực trước đó của chúng ta sẽ đổ sông đổ biển."

“Ý chàng là, Hằng Vương có khả năng thành sự? Vậy cha ta..." Ta không dám nghĩ tiếp nữa.

Ánh mắt Tiết Mộ Bạch trầm xuống: "Cho nên, quan trọng nhất, chúng ta cần một viên mãnh tướng."

Ta ý thức được lời tiếp theo Tiết Mộ Bạch muốn nói có thể liên quan đến ta, vô thức căn thẳng hẳn.

"Nhi t.ử Binh bộ Thị lang Lâm Phong Nham chính là nhân tuyển tốt nhất, hắn đi theo Đại tướng quân nam chinh bắc chiến, đã được tôi luyện thỏa đáng."

"Nhưng huynh ấy đã c.h.ế.t rồi!" Ta buột miệng thốt ra không cần suy nghĩ, không nói rõ được tâm trạng của mình lúc này.

"Hắn có thể chưa c.h.ế.t!" Tiết Mộ Bạch nói.

Lời của Tiết Mộ Bạch khiến ta đã tuyệt vọng từ lâu lại thấy được hy vọng, ta chộp lấy tay hắn: "Là thật sao?" Thấy hắn không nói lời nào, ta vội vàng nói tiếp: "Tiết Mộ Bạch, các người nhất định phải tìm được huynh ấy, huynh ấy sẽ dốc sức vì Thái t.ử, ta cam đoan, nhất định sẽ như vậy."

Ta nói năng lộn xộn, nắm c.h.ặ.t t.a.y Tiết Mộ Bạch, dường như ta nắm càng c.h.ặ.t, lời ta nói ra càng đáng tin.

Tiết Mộ Bạch lạnh nhạt gỡ tay ta ra, người lùi về phía sau, cách xa ta một chút: "Sẽ tìm được, chúng ta đã có tin tức của hắn."

Nước mắt ta trong nháy mắt tuôn trào, Lâm Phong Nham, hóa ra huynh không c.h.ế.t, thật tốt quá.

Tiết Mộ Bạch nhìn bộ dạng của ta, mày nhíu càng c.h.ặ.t hơn: "Cho nên, nàng không cần suốt ngày đau lòng nữa, nếu thuận lợi, vào hạ hắn có thể hồi kinh."

22.

Ta mỗi ngày đều cùng Bích Ngân tính toán, còn bao nhiêu ngày nữa là vào hạ.

Thế nhưng, mùa xuân này lại dài đằng đẵng hơn tưởng tượng rất nhiều. Thời tiết còn chưa hoàn toàn nóng lên, cha ta đã xảy ra chuyện.

Khi quản gia của Tiết phủ đến báo tin, ta đang cùng Bích Ngân soạn lại y phục mùa hè.

Ta chưa từng thấy chuyện gì có thể khiến vị lão quản gia xưa nay trầm ổn phải hoảng hốt thất thố như vậy, gương mặt hồng hào của ông lúc này trắng bệch: "Tiểu thư... lão gia bị tống vào đại ngục, Diêu phủ bị niêm phong rồi!"

Ta như bị sét đ.á.n.h ngang tai, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, cơ thể cứng đờ, một chữ cũng không thốt nên lời.

Mùa đông năm ngoái Tây Bắc lại làm loạn, Thái t.ử lệnh cho nhi t.ử Vạn Thái phó là Vạn Thượng mang quân đi chinh phạt. Ai ngờ Vạn Thượng nhát như chuột, vừa ra chiến trường đã bị phản quân dọa vỡ mật, chưa kịp nghênh chiến đã vội vã bỏ chạy, dẫn người một đường chạy về Thượng Kinh.

Phe ta như rắn mất đầu, quân tướng không đ.á.n.h tự tan, số người bị g.i.ế.c lên đến hàng vạn. Địch quân phá vỡ phòng tuyến, đại quân tiến thẳng vào.

Chiến sự Tây Bắc nguy cấp, Thái t.ử nổi cơn thịnh nộ, hạ lệnh c.h.é.m đầu đám tướng bỏ trốn như Vạn Thượng. Mà cha ta thân là Trung thư Thị lang, giám quân bất lực, bị người của Vạn Thái phó mượn cơ hội dâng sớ tâu lên, bị tống vào đại ngục, tịch thu gia sản.

23.

Cửa thư phòng của Tiết Mộ Bạch đóng c.h.ặ.t.

"Tri Hiên, ngươi vào thông báo lại cho ta, bảo với Tiết Mộ Bạch ta có việc gấp tìm chàng." Ta lòng nóng như lửa đốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tri Hiên vẻ mặt khó xử: "Phu nhân, công t.ử dặn dò ai cũng không gặp, công t.ử nói việc này tự có định luận, bảo phu nhân không cần lo lắng."

Sao có thể không lo lắng chứ, ta mặc kệ Tri Hiên ngăn cản lao lên đập cửa: "Tiết Mộ Bạch, chuyện của cha ta ta chỉ có thể dựa vào chàng! Chàng có thể đi cầu xin Thái t.ử, bảo ngài ấy thả cha ta ra được không."

Nhưng mặc cho ta cầu xin khổ sở thế nào, Tiết Mộ Bạch đều đóng cửa không gặp, trong thư phòng vẫn luôn im ắng.

Ta không chịu bỏ cuộc, đứng ngoài thư phòng hai canh giờ, cuối cùng thể lực không chống đỡ nổi, ngất đi.

25.

Khi ta tỉnh lại, bên cạnh không một bóng người.

Ngoài cửa sổ truyền đến giọng Tri Hiên: "Phu nhân vẫn chưa tỉnh sao?"

"Ngươi không cần qua đây hỏi nữa!" Người trả lời là Bích Ngân, trong giọng nói đầy vẻ căm hận: "Công t.ử nhà các ngươi hà tất lúc này làm bộ làm tịch, giả nhân giả nghĩa thương hại tiểu thư nhà ta, đại phu nói rồi, tiểu thư không sao!"

Lời Bích Ngân nói vô tình, nhưng Tiết Mộ Bạch còn vô tình hơn.

Nước mắt men theo khóe mắt lặng lẽ chảy xuống gối, Tiết Mộ Bạch vốn là kẻ bạc tình, điều này ngay từ lần đầu tiên gặp hắn ta đã chắc chắn rồi. Cớ sao giờ ta lại quên mất chứ? Trong lòng nóng như lửa đốt, nghĩ đến cha đang chịu sự giày vò trong ngục, ta vừa oán vừa hận, oán Tiết Mộ Bạch và Thái t.ử vô tình, hận bản thân bất lực, không thể cứu cha ta ra.

26.

Cứ thế trôi qua hai ngày, ngày nào ta cũng đi cầu xin Tiết Mộ Bạch, nhưng hắn vẫn không chịu gặp ta.

Ta vạn niệm nguội lạnh, đang lúc không biết làm sao cho phải, thì Bích Ngân mang vào một bức thư, người đưa thư chỉ đích danh ta phải tự tay mở.

Ta mở thư ra, chỉ có vài dòng chữ nguệch ngoạc:

Chuyện của lệnh tôn, e rằng chỉ có ta mới giúp được. Diêu cô nương biết phải làm thế nào rồi đấy.

Tiêu Ký.

Tiêu là họ vua, Ký là tên húy của Hằng Vương.

Tay cầm thư của ta run rẩy không ngừng, dường như có thể từ nét chữ cẩu thả này, nhìn thấy đôi mắt không kiêng nể gì của Hằng Vương.

Bích Ngân thấy ta đứng bất động tại chỗ, sắc mặt trắng bệch, cẩn thận gọi ta: "Tiểu thư?"

Ta hồi thần lại: "Bích Ngân, em đi chuẩn bị xe ngựa, chúng ta đến phủ Hằng Vương."

Bích Ngân dường như đoán được gì đó, òa khóc nức nở: "Không được đâu tiểu thư. Chúng ta... chúng ta đi cầu xin cô gia lần nữa đi."

Ta lau nước mắt cho Bích Ngân, giọng điệu kiên quyết: "Mau đi đi, mặt trời lặn là ta phải tới nơi, nhớ dùng xe ngựa của Tiết phủ."

Cha từng vì ta mà muốn kháng chỉ đào hôn, nay vì cha, chuyện gì ta cũng có thể làm.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện