27.
Phủ Hằng Vương còn bề thế hơn ta tưởng tượng, ta và Bích Ngân theo người dẫn đường băng qua hành lang, đi thẳng vào nội điện.
Trong nội điện, Hằng Vương đang cùng người ta thưởng thức một bức tranh sơn thủy, thấy ta đến, vỗ tay cười nói: "Diêu cô nương đến nhanh hơn ta nghĩ đấy! Lại đây, bổn vương vừa có được một bức tranh đẹp, cô nương cũng qua đây thưởng thức xem."
Hằng Vương ung dung thong thả, bày ra bộ dạng nắm chắc ta trong lòng bàn tay.
Ta nghe lời bước lên, đứng trước bức tranh kia: "Tranh có đẹp đến đâu, cũng cần tâm trạng tốt để thưởng thức, Vương gia biết tiểu nữ trong lòng có chuyện, không giải quyết không được. Dùng tâm trạng này xem tranh, non xanh nước biếc cũng biến thành núi đồi hiểm trở, hà tất làm mất hứng của Vương gia."
Hằng Vương cười ha hả, vừa sai người cất tranh đi, vừa đi về phía ta: "Diêu cô nương tính khí cũng lớn đấy, là do tên Tiết thị lang kia chiều hư sao?"
Hằng Vương cố ý nhắc Tiết Mộ Bạch, là muốn chọc giận ta, ta bèn thuận theo ý hắn ta: "Vương gia biết rõ còn cố hỏi, nếu Tiết thị lang chịu cưng chiều ta, ta hà tất phải đến tìm Vương gia."
Trong lúc nói chuyện, người hầu hạ đều đã bị đuổi ra ngoài, trong điện to lớn chỉ còn lại ta và Hằng Vương.
Thấy ta giọng điệu cứng rắn, Hằng Vương ngồi xuống ghế trước điện, ánh mắt trắng trợn soi mói trên người ta: "Kể từ lần gặp mặt ở cung yến, bổn vương liền nhớ mãi không quên cô nương. Bổn vương từng nghĩ, đôi mắt đẹp này của cô nương, chỉ cần chịu nhìn bổn vương một cái, bổn vương đã mãn nguyện rồi."
Hằng Vương dừng một chút, tháo chuỗi hạt trên cổ tay xuống vân vê, ánh mắt âm u: "Nhưng đã có cơ hội này, ta sao chịu giới hạn ở đó?"
Hằng Vương nói xong vụt đứng dậy, đi thẳng đến trước mặt ta, thô bạo bóp cằm ta, ép ta ngẩng đầu nhìn hắn ta: "Hôm nay, ta cũng muốn nếm thử mùi vị của cô nương, xem xem người khiến bổn vương ngày nhớ đêm mong, rốt cuộc có gì khác biệt!"
Hơi thở của Hằng Vương áp sát ta, ép ta không thở nổi, ta sợ đến mức toàn thân run rẩy, nhưng vẫn cố tỏ ra trấn định nhìn hắn ta: "Nghe nói mỹ nhân bên cạnh Vương gia nhiều như mây, ta có là gì đâu."
Hằng Vương cười lắc đầu: "Hoa cỏ bên cạnh bổn vương tất nhiên là không ít, nhưng không một ai có thể so sánh với cô nương." Hắn ta ngẫm nghĩ, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua mặt ta: "Đóa sen trắng này của nàng, vừa khéo có thể mọc trong vũng bùn này của ta."
Ta theo bản năng quay đầu đi, muốn tránh né cái chạm của hắn ta.
Thấy hành động này của ta, Hằng Vương lại cười: "Nói nhiều như vậy, không biết cô nương định dùng cái gì để cứu cha cô đây?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ý của Hằng Vương, là muốn ta chủ động nói ra chuyện khó nói.
Trong lòng ta cuộn trào sóng gió, nhưng vẫn nén cơn buồn nôn hùa theo hắn: "Ta và Tiết Mộ Bạch, chưa từng viên phòng!"
Lời của ta, hiển nhiên làm Hằng Vương kinh ngạc. Trong mắt hắn ta lập tức lóe lên tia sáng tham lam, ngay sau đó hô vọng ra cửa: "Người đâu! Đưa Diêu cô nương đi tắm gội thay đồ!"
28.
Ta ngâm mình trong hồ tắm của phủ Hằng Vương, tứ chi tê dại, lời ma ma bên cạnh dặn dò, từng chữ từng chữ đ.â.m vào tai ta.
Oán hận vơi đi từng chút một, còn lại là nỗi thê lương ngập tràn.
Ta nhớ lại hồi nhỏ, cha từng ôm ta nói: "Diên nhi nhà ta tiếc là không phải thân nam nhi, nếu không nhất định là rường cột nước nhà."
Nhưng ta, chung quy không phải thân nam nhi, đành phải dùng cách này để cứu cha ta. Nếu ông biết được, không biết sẽ thất vọng đến nhường nào.
Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, ta bị đưa vào phòng ngủ của Hằng Vương, lúc này trăng đã leo lên ngọn cây, không biết Tiết Mộ Bạch có phát hiện ta biến mất hay không.
Phòng ngủ của Hằng Vương cũng cực lớn, thấy ta đi vào, hắn ta đứng thẳng dậy, dang rộng hai tay, muốn ta hầu hạ hắn ta cởi áo.
Ta nghe lệnh bước tới, đưa tay cởi đai lưng hắn ta, hắn ta lại chộp lấy tay ta, dọa ta giật nảy mình.
"Những gì ma ma dạy, cô nương đều biết hết rồi chứ?"
Tay ta nằm trong lòng bàn tay thô ráp của hắn ta, xúc cảm này khiến ta toàn thân cứng đờ, ta ép buộc mình gật đầu, nhưng không che giấu được sự chán ghét dưới đáy lòng.
"Nếu cô nương phản kháng, ta sẽ không thương hương tiếc ngọc đâu." Hằng Vương nói xong giật phăng áo khoác, bế ngang ta lên, ném lên giường.
Tim ta đau nhói, không nên ảo tưởng nữa, Tiết Mộ Bạch sẽ không đến cứu ta đâu.
Phủ Hằng Vương còn bề thế hơn ta tưởng tượng, ta và Bích Ngân theo người dẫn đường băng qua hành lang, đi thẳng vào nội điện.
Trong nội điện, Hằng Vương đang cùng người ta thưởng thức một bức tranh sơn thủy, thấy ta đến, vỗ tay cười nói: "Diêu cô nương đến nhanh hơn ta nghĩ đấy! Lại đây, bổn vương vừa có được một bức tranh đẹp, cô nương cũng qua đây thưởng thức xem."
Hằng Vương ung dung thong thả, bày ra bộ dạng nắm chắc ta trong lòng bàn tay.
Ta nghe lời bước lên, đứng trước bức tranh kia: "Tranh có đẹp đến đâu, cũng cần tâm trạng tốt để thưởng thức, Vương gia biết tiểu nữ trong lòng có chuyện, không giải quyết không được. Dùng tâm trạng này xem tranh, non xanh nước biếc cũng biến thành núi đồi hiểm trở, hà tất làm mất hứng của Vương gia."
Hằng Vương cười ha hả, vừa sai người cất tranh đi, vừa đi về phía ta: "Diêu cô nương tính khí cũng lớn đấy, là do tên Tiết thị lang kia chiều hư sao?"
Hằng Vương cố ý nhắc Tiết Mộ Bạch, là muốn chọc giận ta, ta bèn thuận theo ý hắn ta: "Vương gia biết rõ còn cố hỏi, nếu Tiết thị lang chịu cưng chiều ta, ta hà tất phải đến tìm Vương gia."
Trong lúc nói chuyện, người hầu hạ đều đã bị đuổi ra ngoài, trong điện to lớn chỉ còn lại ta và Hằng Vương.
Thấy ta giọng điệu cứng rắn, Hằng Vương ngồi xuống ghế trước điện, ánh mắt trắng trợn soi mói trên người ta: "Kể từ lần gặp mặt ở cung yến, bổn vương liền nhớ mãi không quên cô nương. Bổn vương từng nghĩ, đôi mắt đẹp này của cô nương, chỉ cần chịu nhìn bổn vương một cái, bổn vương đã mãn nguyện rồi."
Hằng Vương dừng một chút, tháo chuỗi hạt trên cổ tay xuống vân vê, ánh mắt âm u: "Nhưng đã có cơ hội này, ta sao chịu giới hạn ở đó?"
Hằng Vương nói xong vụt đứng dậy, đi thẳng đến trước mặt ta, thô bạo bóp cằm ta, ép ta ngẩng đầu nhìn hắn ta: "Hôm nay, ta cũng muốn nếm thử mùi vị của cô nương, xem xem người khiến bổn vương ngày nhớ đêm mong, rốt cuộc có gì khác biệt!"
Hơi thở của Hằng Vương áp sát ta, ép ta không thở nổi, ta sợ đến mức toàn thân run rẩy, nhưng vẫn cố tỏ ra trấn định nhìn hắn ta: "Nghe nói mỹ nhân bên cạnh Vương gia nhiều như mây, ta có là gì đâu."
Hằng Vương cười lắc đầu: "Hoa cỏ bên cạnh bổn vương tất nhiên là không ít, nhưng không một ai có thể so sánh với cô nương." Hắn ta ngẫm nghĩ, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua mặt ta: "Đóa sen trắng này của nàng, vừa khéo có thể mọc trong vũng bùn này của ta."
Ta theo bản năng quay đầu đi, muốn tránh né cái chạm của hắn ta.
Thấy hành động này của ta, Hằng Vương lại cười: "Nói nhiều như vậy, không biết cô nương định dùng cái gì để cứu cha cô đây?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ý của Hằng Vương, là muốn ta chủ động nói ra chuyện khó nói.
Trong lòng ta cuộn trào sóng gió, nhưng vẫn nén cơn buồn nôn hùa theo hắn: "Ta và Tiết Mộ Bạch, chưa từng viên phòng!"
Lời của ta, hiển nhiên làm Hằng Vương kinh ngạc. Trong mắt hắn ta lập tức lóe lên tia sáng tham lam, ngay sau đó hô vọng ra cửa: "Người đâu! Đưa Diêu cô nương đi tắm gội thay đồ!"
28.
Ta ngâm mình trong hồ tắm của phủ Hằng Vương, tứ chi tê dại, lời ma ma bên cạnh dặn dò, từng chữ từng chữ đ.â.m vào tai ta.
Oán hận vơi đi từng chút một, còn lại là nỗi thê lương ngập tràn.
Ta nhớ lại hồi nhỏ, cha từng ôm ta nói: "Diên nhi nhà ta tiếc là không phải thân nam nhi, nếu không nhất định là rường cột nước nhà."
Nhưng ta, chung quy không phải thân nam nhi, đành phải dùng cách này để cứu cha ta. Nếu ông biết được, không biết sẽ thất vọng đến nhường nào.
Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, ta bị đưa vào phòng ngủ của Hằng Vương, lúc này trăng đã leo lên ngọn cây, không biết Tiết Mộ Bạch có phát hiện ta biến mất hay không.
Phòng ngủ của Hằng Vương cũng cực lớn, thấy ta đi vào, hắn ta đứng thẳng dậy, dang rộng hai tay, muốn ta hầu hạ hắn ta cởi áo.
Ta nghe lệnh bước tới, đưa tay cởi đai lưng hắn ta, hắn ta lại chộp lấy tay ta, dọa ta giật nảy mình.
"Những gì ma ma dạy, cô nương đều biết hết rồi chứ?"
Tay ta nằm trong lòng bàn tay thô ráp của hắn ta, xúc cảm này khiến ta toàn thân cứng đờ, ta ép buộc mình gật đầu, nhưng không che giấu được sự chán ghét dưới đáy lòng.
"Nếu cô nương phản kháng, ta sẽ không thương hương tiếc ngọc đâu." Hằng Vương nói xong giật phăng áo khoác, bế ngang ta lên, ném lên giường.
Tim ta đau nhói, không nên ảo tưởng nữa, Tiết Mộ Bạch sẽ không đến cứu ta đâu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









