29.

"Không cần sợ, xong việc cô nương sẽ mê mẩn tư vị này thôi." Hằng Vương nói những lời kinh tởm khinh bạc, hơi thở phả vào mặt ta.

Ta nhắm mắt lại, quyết tâm buông xuôi chờ đợi những gì sắp xảy ra.

Đột nhiên, ngoài cửa có tiếng ồn ào. Ta lờ mờ nghe thấy tiếng khóc của Bích Ngân, dường như còn có cả giọng của Tiết Mộ Bạch.

Hằng Vương rõ ràng cũng nghe thấy, mặt hắn ta đầy vẻ không vui, giọng điệu lộ vẻ không cho phép nghi ngờ: "Xuân tiêu nhất khắc trị thiên kim, hôm nay, ai cũng đừng hòng quấy rầy bổn vương!"

Hằng Vương vừa dứt lời, cửa phòng ngủ liền bị người ta phá tung, tiếp đó là tiếng bước chân hỗn loạn, lẫn với tiếng ngăn cản của quản gia Vương phủ.

"Tiết mỗ nghe nói phu nhân đang ở đây, đến đón nàng ấy về!" 

Thật sự là Tiết Mộ Bạch! Hằng Vương nổi trận lôi đình, chộp lấy áo khoác ném bên cạnh mặc vào, cầm lấy thanh đoản kiếm trên án, lao ra ngoài.

"Tiết thị lang có biết đây là đâu không? Ngươi dẫn người xông vào Vương phủ, là muốn tạo phản sao!" Hằng Vương lời lẽ bức người, tiếp đó vang lên tiếng rút kiếm ra khỏi vỏ.

Trong lòng ta kinh hãi, không ngờ sự việc lại nghiêm trọng đến thế.

"Không dám! Thần chỉ đến đón phu nhân của thần hồi phủ, nếu kinh động Vương gia, ngày mai nhất định đến tạ tội với Vương gia." Tiết Mộ Bạch tuy nói năng cung kính bình thản, ta vẫn có thể nghe ra sự nhẫn nhịn của hắn, trong lòng càng thêm hoảng hốt.

Giọng Hằng Vương lạnh lùng, lộ ra hơi thở nguy hiểm: "Nếu ta nói nàng ấy không có ở Vương phủ thì sao?"

"Vậy thì để vi thần vào nội thất lục soát một chút!" Giọng Tiết Mộ Bạch đã trở nên không vui.

"Ngươi dám!" Tiếng gầm của Hằng Vương dọa ta run b.ắ.n, ta vội vàng quấn chăn gấm chạy ra ngoài.

"Tiết Mộ Bạch!"

Ta gọi một tiếng, Tiết Mộ Bạch nghe tiếng lập tức đi về phía ta, hắn liếc nhìn bộ dạng nhếch nhác của ta, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo, y như lần đầu tiên ta gặp hắn.

"Theo ta về!" Giọng điệu Tiết Mộ Bạch băng giá.

Ta lùi lại phía sau, cố tình tỏ ra đáng thương nhìn hắn, thăm dò lắc đầu, biểu cảm lộ ra vài phần thân bất do kỷ.

Thấy ta như vậy, Hằng Vương ở bên cạnh đắc ý: "Tiết thị lang thấy rồi đấy, nàng ấy không muốn về cùng ngươi."

Tiết Mộ Bạch lại chẳng thèm để ý sự khiêu khích của hắn, nhìn thẳng vào ta, lời lại đáp trả lời của Hằng Vương: "Việc này không do nàng ấy quyết định! Càng không do Vương gia quyết định!"

Ta không ngờ Tiết Mộ Bạch lại cường thế như vậy, trong lòng lóe lên một tia vui mừng, bèn tiến thêm một bước cẩn thận thăm dò hắn: "Vương gia có thể cứu cha ta!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tiết Mộ Bạch giận dữ, một tay kéo ta vào lòng hắn, ta không kịp đề phòng, chăn gấm quấn trên vai tuột xuống, lộ ra một thân áo lụa mỏng tang. Dưới lớp áo lụa, đường cong cơ thể ta hiện rõ mồn một.

Trong phòng lập tức tĩnh lặng như tờ, trong mắt Tiết Mộ Bạch bùng lên ngọn lửa, hắn nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ một: "Diêu Văn Diên!"

Cùng với lời nói phát ra, còn có áo choàng phủ trên vai ta, Tiết Mộ Bạch bế thốc ta lên, sải bước đi ra ngoài.

Vừa định ra khỏi phòng ngủ, kiếm của Hằng Vương đã chắn ngang.

"Không biết sống c.h.ế.t!" Hắn ta hung tợn nói.

Tiết Mộ Bạch dừng lại, lạnh lùng đáp trả một câu: "Hôn sự của ta và nàng ấy là do Hoàng thượng ban, kẻ không biết sống c.h.ế.t, e là Vương gia đó!"

"Tiết Mộ Bạch, chuyện này ta sẽ không để yên đâu!"

"Vi thần cũng vậy!"

Tiết Mộ Bạch đầu cũng không ngoảnh lại sải bước rời đi, một đường đi thẳng ra khỏi vương phủ, không ai dám ngăn cản hắn nữa.

Ta tựa đầu vào n.g.ự.c hắn, nghe tiếng tim đập đầy giận dữ truyền ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, tim ta ngược lại an ổn hơn nhiều.

30.

Trở lại Tiết phủ, Tiết Mộ Bạch đặt ta lên giường, ra lệnh cho Bích Ngân thay y phục cho ta.

Đợi khi ta đứng trước mặt hắn lần nữa, cơn giận của hắn vẫn chưa nguôi.

Thật ra, ta cũng còn oán hắn, chỉ là tình thế trước mắt bắt buộc, ta chẳng những không thể giận dỗi với hắn, mà còn không thể không cúi đầu trước hắn.

Ta hạ thấp tư thái, kéo kéo vạt áo Tiết Mộ Bạch: "Xin lỗi, ta làm chàng mất mặt rồi!"

Giọng ta nói cực nhỏ, nghe có vẻ yếu ớt vô lực.

Tiết Mộ Bạch nhìn ta một cái, bình ổn tâm khí: "Là ta có lỗi với nàng, không nên không gặp nàng, ép nàng đưa ra lựa chọn khác."

Ta không dám tin, kiêu ngạo như Tiết Mộ Bạch, lại chịu cúi đầu nhận sai với ta.

"Ta chỉ là chưa nghĩ ra cách cứu cha nàng, không biết giải thích với nàng thế nào. Ta từng hứa với nàng, sẽ bảo đảm cha nàng bình an, thì nhất định không nuốt lời." Tiết Mộ Bạch nói chân thành.

Thấy hắn như vậy, ta đành phải giải thích: "Là ta quá nôn nóng, lẽ ra ta phải biết chàng sẽ có cách."

"Diêu Văn Diên!" Tiết Mộ Bạch lại gọi tên ta: "Nếu hôm nay nàng xảy ra chuyện gì, ta sẽ ân hận cả đời. Sau này có thể tin tưởng ta, đừng bao giờ đặt mình vào tình cảnh nguy hiểm như vậy nữa được không?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện