16.
Dạ yến kết thúc, Tiết Mộ Bạch cùng ta ngồi xe ngựa hồi phủ, hắn trầm mặc không nói, ta đành phải chủ động tìm chuyện: "Khí chất Hòa Dương công chúa tốt thật, nàng ấy còn hỏi thăm chàng đấy!"
"Ừm." Tiết Mộ Bạch chỉ đáp một tiếng, không tiếp lời.
Trò chuyện với hắn, ta luôn có chút gượng gạo, đành phải tự mình nói tiếp: "Nghe nói hai người lớn lên cùng nhau từ nhỏ."
"Phải." Tiết Mộ Bạch cuối cùng cũng mở miệng: "Hồi nhỏ ta ở trong cung bầu bạn với Thái t.ử, Hòa Dương tuy là bào muội của Hằng Vương, nhưng lại thân thiết với Thái t.ử."
"Hèn gì." Ta bừng tỉnh đại ngộ.
"Hèn gì cái gì?" Tiết Mộ Bạch hỏi.
"Nàng ấy với Hằng Vương chẳng giống nhau chút nào, Hòa Dương công chúa kiều diễm khiêm thuận, còn Hằng Vương kia lại khinh phù tự đại." Ta nói đúng sự thật.
"Ừm." Tiết Mộ Bạch lại nặn ra một chữ, cúi đầu trầm tư, không nói nữa.
Tiết Mộ Bạch nhất định cực kỳ ái mộ Hòa Dương công chúa, nhưng lại không thể không phụng chỉ thành thân với ta.
Cảm giác đồng bệnh tương liên nảy sinh, ta nhớ tới lời gửi gắm của Hòa Dương công chúa, bèn chuyển sang hỏi hắn: "Sau này chúng ta dùng bữa chung nhé? Tổ mẫu ngày nào cũng ăn chay niệm phật, một mình ta có hơi cô đơn."
Tiết Mộ Bạch nhìn ta một cái, vẫn lạnh nhạt như cũ: "Không cần đâu!"
Nghĩ một lát, hắn lại nói thêm một câu: "Ta công vụ bận rộn, thường xuyên không thể dùng cơm đúng giờ."
Nghe hắn nói vậy, ta vội vàng tỏ thái độ: "Không sao đâu, ta đợi chàng."
Tiết Mộ Bạch nghiêng mặt đi, ta không nhìn thấy biểu cảm của hắn, chỉ nghe hắn dùng giọng điệu bình thản quen thuộc đáp lại ta: "Để sau hẵng nói."
Sau đó, cả đường ta và hắn không nói thêm gì nữa.
Xe ngựa xóc nảy, ta buồn chán đến cực điểm, thế mà lại mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh lại, xe ngựa đã đến cửa Tiết phủ, ta đang tựa nghiêng vào người Tiết Mộ Bạch.
Ta vội vàng ngồi thẳng dậy chỉnh trang lại y phục, xin lỗi hắn: "Xin lỗi, xin lỗi, ta buồn ngủ quá."
Tiết Mộ Bạch nhìn ta đầy ghét bỏ, không chút nương tình phủi phủi chỗ áo bị ta làm nhăn, một mình nhảy xuống xe ngựa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta cũng vội vàng đứng dậy, kết quả vấp phải thanh chắn cửa xe, cả người ngã nhào xuống đất.
Tiết Mộ Bạch vừa đi chưa xa mắt sắc tay nhanh, ôm ngang eo đỡ lấy ta đang mất trọng tâm, thế là cả người ta ngã vào lòng hắn.
Cố mãi một lúc cả hai mới đứng vững lại được, ta sợ hãi không thôi, tim vẫn đập thình thịch loạn xạ, Tiết Mộ Bạch rút đôi tay đang đặt trên eo ta về: "Lúc nào cũng hậu đậu như thế, cẩn thận chút."
"Biết rồi biết rồi." Ta vẫn còn sợ hãi, vuốt n.g.ự.c cảm tạ hắn: "Đa tạ Tiết công t.ử cứu giúp."
Tiết Mộ Bạch nhìn ta một cái, môi mấp máy nhưng cuối cùng chẳng nói gì, phất tay áo bỏ đi một mình.
17.
Mấy ngày rồi ta không gặp Tiết Mộ Bạch.
Chớp mắt đã đến Tết Thượng Nguyên, sáng sớm hắn đã sai Tri Hiên mang một chiếc đèn l.ồ.ng bát giác tới, là thứ hắn từng hứa sẽ tặng ta.
Hắn thế mà lại nhớ lời hứa nhỏ nhoi ấy, nhìn chiếc đèn l.ồ.ng gia công tinh xảo, ta càng thêm bất ngờ: "Đây quả thực là do công t.ử nhà ngươi tự tay làm sao?"
Tri Hiên tự hào ưỡn n.g.ự.c: "Đương nhiên rồi ạ, công t.ử ở trong cung lâu, rất nhiều món đồ người đều biết làm, hơn nữa còn làm cực kỳ đẹp."
Tri Hiên nói tiếp: "Tết Thượng Nguyên trên phố đông người, e là không an toàn, công t.ử đã dặn dò rồi, bảo ta đi theo bảo vệ phu nhân."
Ta và Bích Ngân dạo Tết Thượng Nguyên mười mấy năm đều không sao, nhưng nếu là ý tốt của Tiết Mộ Bạch, ta đành nhận tấm lòng của hắn, để Tri Hiên đi theo.
Chúng ta ra cửa từ rất sớm, dạo từ thành Đông sang thành Tây, từ lúc chập choạng tối đến khi trăng lên đầu cành.
Người càng lúc càng đông, chen chúc xô đẩy. Ta và Bích Ngân bị người ta chen lạc ở chỗ múa lân, đành phải sai Tri Hiên đi tìm em ấy.
Một mình ta đứng đợi trên cầu nhỏ, một đầu cầu là đám người ồn ào náo nhiệt, đầu kia là một t.ửu lâu mới mở, giờ phút này đang đèn đuốc sáng trưng. Chỉ có trên cầu là ít người, yên tĩnh.
Ta dựa lan can nhìn ra xa, ánh trăng lành lạnh rải lên mặt nước, tiếp đó là ánh đỏ của l.ồ.ng đèn in xuống, lốm đa lốm đốm, vô cùng đẹp mắt.
Ta đang ngắm đến nhập thần, một giọng nói ngang ngược đột ngột vang lên: "Chiếc đèn trên tay Tiết phu nhân là đèn cung đình nhỉ, chất liệu cũng là lụa trong cung hiếm thấy ở dân gian, tuyệt diệu!"
Ta giật mình hoảng sợ, bất giác lùi lại vài bước.
"Sao thế, Tiết phu nhân không nhớ bổn vương à?" Kẻ tới tiếp tục nói.
Dạ yến kết thúc, Tiết Mộ Bạch cùng ta ngồi xe ngựa hồi phủ, hắn trầm mặc không nói, ta đành phải chủ động tìm chuyện: "Khí chất Hòa Dương công chúa tốt thật, nàng ấy còn hỏi thăm chàng đấy!"
"Ừm." Tiết Mộ Bạch chỉ đáp một tiếng, không tiếp lời.
Trò chuyện với hắn, ta luôn có chút gượng gạo, đành phải tự mình nói tiếp: "Nghe nói hai người lớn lên cùng nhau từ nhỏ."
"Phải." Tiết Mộ Bạch cuối cùng cũng mở miệng: "Hồi nhỏ ta ở trong cung bầu bạn với Thái t.ử, Hòa Dương tuy là bào muội của Hằng Vương, nhưng lại thân thiết với Thái t.ử."
"Hèn gì." Ta bừng tỉnh đại ngộ.
"Hèn gì cái gì?" Tiết Mộ Bạch hỏi.
"Nàng ấy với Hằng Vương chẳng giống nhau chút nào, Hòa Dương công chúa kiều diễm khiêm thuận, còn Hằng Vương kia lại khinh phù tự đại." Ta nói đúng sự thật.
"Ừm." Tiết Mộ Bạch lại nặn ra một chữ, cúi đầu trầm tư, không nói nữa.
Tiết Mộ Bạch nhất định cực kỳ ái mộ Hòa Dương công chúa, nhưng lại không thể không phụng chỉ thành thân với ta.
Cảm giác đồng bệnh tương liên nảy sinh, ta nhớ tới lời gửi gắm của Hòa Dương công chúa, bèn chuyển sang hỏi hắn: "Sau này chúng ta dùng bữa chung nhé? Tổ mẫu ngày nào cũng ăn chay niệm phật, một mình ta có hơi cô đơn."
Tiết Mộ Bạch nhìn ta một cái, vẫn lạnh nhạt như cũ: "Không cần đâu!"
Nghĩ một lát, hắn lại nói thêm một câu: "Ta công vụ bận rộn, thường xuyên không thể dùng cơm đúng giờ."
Nghe hắn nói vậy, ta vội vàng tỏ thái độ: "Không sao đâu, ta đợi chàng."
Tiết Mộ Bạch nghiêng mặt đi, ta không nhìn thấy biểu cảm của hắn, chỉ nghe hắn dùng giọng điệu bình thản quen thuộc đáp lại ta: "Để sau hẵng nói."
Sau đó, cả đường ta và hắn không nói thêm gì nữa.
Xe ngựa xóc nảy, ta buồn chán đến cực điểm, thế mà lại mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh lại, xe ngựa đã đến cửa Tiết phủ, ta đang tựa nghiêng vào người Tiết Mộ Bạch.
Ta vội vàng ngồi thẳng dậy chỉnh trang lại y phục, xin lỗi hắn: "Xin lỗi, xin lỗi, ta buồn ngủ quá."
Tiết Mộ Bạch nhìn ta đầy ghét bỏ, không chút nương tình phủi phủi chỗ áo bị ta làm nhăn, một mình nhảy xuống xe ngựa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta cũng vội vàng đứng dậy, kết quả vấp phải thanh chắn cửa xe, cả người ngã nhào xuống đất.
Tiết Mộ Bạch vừa đi chưa xa mắt sắc tay nhanh, ôm ngang eo đỡ lấy ta đang mất trọng tâm, thế là cả người ta ngã vào lòng hắn.
Cố mãi một lúc cả hai mới đứng vững lại được, ta sợ hãi không thôi, tim vẫn đập thình thịch loạn xạ, Tiết Mộ Bạch rút đôi tay đang đặt trên eo ta về: "Lúc nào cũng hậu đậu như thế, cẩn thận chút."
"Biết rồi biết rồi." Ta vẫn còn sợ hãi, vuốt n.g.ự.c cảm tạ hắn: "Đa tạ Tiết công t.ử cứu giúp."
Tiết Mộ Bạch nhìn ta một cái, môi mấp máy nhưng cuối cùng chẳng nói gì, phất tay áo bỏ đi một mình.
17.
Mấy ngày rồi ta không gặp Tiết Mộ Bạch.
Chớp mắt đã đến Tết Thượng Nguyên, sáng sớm hắn đã sai Tri Hiên mang một chiếc đèn l.ồ.ng bát giác tới, là thứ hắn từng hứa sẽ tặng ta.
Hắn thế mà lại nhớ lời hứa nhỏ nhoi ấy, nhìn chiếc đèn l.ồ.ng gia công tinh xảo, ta càng thêm bất ngờ: "Đây quả thực là do công t.ử nhà ngươi tự tay làm sao?"
Tri Hiên tự hào ưỡn n.g.ự.c: "Đương nhiên rồi ạ, công t.ử ở trong cung lâu, rất nhiều món đồ người đều biết làm, hơn nữa còn làm cực kỳ đẹp."
Tri Hiên nói tiếp: "Tết Thượng Nguyên trên phố đông người, e là không an toàn, công t.ử đã dặn dò rồi, bảo ta đi theo bảo vệ phu nhân."
Ta và Bích Ngân dạo Tết Thượng Nguyên mười mấy năm đều không sao, nhưng nếu là ý tốt của Tiết Mộ Bạch, ta đành nhận tấm lòng của hắn, để Tri Hiên đi theo.
Chúng ta ra cửa từ rất sớm, dạo từ thành Đông sang thành Tây, từ lúc chập choạng tối đến khi trăng lên đầu cành.
Người càng lúc càng đông, chen chúc xô đẩy. Ta và Bích Ngân bị người ta chen lạc ở chỗ múa lân, đành phải sai Tri Hiên đi tìm em ấy.
Một mình ta đứng đợi trên cầu nhỏ, một đầu cầu là đám người ồn ào náo nhiệt, đầu kia là một t.ửu lâu mới mở, giờ phút này đang đèn đuốc sáng trưng. Chỉ có trên cầu là ít người, yên tĩnh.
Ta dựa lan can nhìn ra xa, ánh trăng lành lạnh rải lên mặt nước, tiếp đó là ánh đỏ của l.ồ.ng đèn in xuống, lốm đa lốm đốm, vô cùng đẹp mắt.
Ta đang ngắm đến nhập thần, một giọng nói ngang ngược đột ngột vang lên: "Chiếc đèn trên tay Tiết phu nhân là đèn cung đình nhỉ, chất liệu cũng là lụa trong cung hiếm thấy ở dân gian, tuyệt diệu!"
Ta giật mình hoảng sợ, bất giác lùi lại vài bước.
"Sao thế, Tiết phu nhân không nhớ bổn vương à?" Kẻ tới tiếp tục nói.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









