Lời của người trên điện gây ra một trận cười vang, ta càng thêm quẫn bách, liếc nhìn Tiết Mộ Bạch bên cạnh, hắn cũng đỏ mặt, chắp tay về phía trên điện: "Thái t.ử điện hạ cớ gì trêu chọc vi thần, phu nhân của vi thần chưa thấy qua việc đời, có hơi nhút nhát, mong Thái t.ử, Thái t.ử phi chớ chê cười."
Tiết Mộ Bạch nói xong lại thi lễ về phía khách nữ: "Làm phiền các vị phu nhân chiếu cố nhiều hơn."
Tiết Mộ Bạch nói cực kỳ khẩn khoản, ta cảm động vô cùng, vội vàng đi theo cung nhân vào chỗ ngồi, kẻo lại rước lấy sự trêu chọc của mọi người.
Ngồi bên tay trái ta là Trung thư lệnh Vương phu nhân, bà ấy lớn hơn ta nhiều tuổi, là người hiền lành, lại quen thuộc với người và việc trong cung, bèn thấp giọng giới thiệu cho ta.
Khi nói đến nữ t.ử ăn mặc lộng lẫy ngồi thứ hai ở ghế trên, Vương phu nhân cười: "Vị này là Hòa Dương công chúa, bào muội* của Hằng Vương điện hạ. Phu quân nhà muội là bậc tài năng trẻ tuổi, rất được nàng ấy tán thưởng."
*Bào muội: em gái ruột
Vương phu nhân nói xong, lại ra hiệu cho ta nhìn Thái t.ử và Thái t.ử phi trên điện. Giống như ta tưởng tượng, Thái t.ử khí vũ hiên ngang, tự mang một thân quý khí, nghiễm nhiên đã ra dáng bậc cửu ngũ chí tôn. Thái t.ử phi bên cạnh tuy nhan sắc có kém hơn chút, nhưng cũng châu ngọc đầy người, ung dung hoa quý.
Vương phu nhân nói, vị Thái t.ử phi này là người nhà mẹ đẻ của Vạn Quý phi, tuy quen biết Thái t.ử từ nhỏ, nhưng tình cảm đôi bên lại không hòa thuận.
Nghe lời này, ta thầm cảm thán trong lòng, hóa ra Thái t.ử cũng giống như Tiết Mộ Bạch, hôn sự, cũng chỉ là một phần của chính sự mà thôi.
Nghĩ đến Tiết Mộ Bạch, ta liền nhìn về hướng hắn ngồi, giờ phút này hắn đang nghiêng người trò chuyện với người bên cạnh, ánh sáng nhu hòa trong điện chiếu lên mặt hắn, che đi vẻ lạnh lùng xa cách ngày thường, trông lại vô cùng đẹp mắt.
14 .
Ta chẳng thể ngờ được, Hòa Dương công chúa lại chủ động tìm ta nói chuyện.
"Tiết phu nhân khuynh quốc khuynh thành, quả nhiên giống hệt lời đồn." Công chúa giọng điệu ôn nhu, nhưng vẻ mặt lại xa cách lạnh nhạt: "Bạch mai trước điện nở rồi, Tiết phu nhân cùng ta đi thưởng thức nhé?"
Dáng vẻ nói chuyện của Hòa Dương công chúa, cứ làm ta cảm thấy giống một ai đó.
"Hoa mai trong cung quả nhiên khác biệt, nở sớm, màu sắc cũng rực rỡ hơn bình thường." Đến vườn mai, ta ngắt một đóa bạch mai đang nở rộ đưa lên mũi ngửi; "Hoa này không tranh không đoạt, một mình nở nơi đầu cành lạnh lẽo, kể ra cũng có phong vị riêng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hòa Dương công chúa lại chẳng hề để ý lời hàn huyên của ta, đi thẳng vào vấn đề: "Ngươi đã là phu nhân của chàng, thì nên toàn tâm toàn ý đối đãi với chàng, chăm sóc chàng cho thỏa đáng."
Ta sững sờ một chút, lập tức hiểu ra "chàng" trong miệng công chúa là ai, bèn cẩn trọng: "Thiếp thân ngu dốt, không hiểu ý công chúa."
Hòa Dương công chúa thấy thái độ ta cung kính, giọng điệu hòa hoãn hơn vài phần: "Mộ Bạch từ nhỏ không ai chăm sóc, mấy hôm trước ta gặp chàng ở phủ Thái t.ử, trời lạnh thế này, mà lại chỉ mặc một manh áo mỏng."
Công chúa nghĩ nghĩ, lại nói tiếp: "Hẳn là Tiết phu nhân tuổi còn nhỏ, vẫn còn ham chơi. Nhưng mà, ngươi đã làm phu nhân của chàng, thì nên để tâm đến chuyện ăn uống ngủ nghỉ của chàng mọi lúc mọi nơi."
Có một tia bi thương khó lòng nhận ra tan vào đôi mắt đạm mạc của Hòa Dương công chúa, nàng ta cúi đầu nghiêng người đi, dùng giọng nói cực thấp nói với ta, mà càng giống như đang nói với chính mình: "Ta và chàng vô duyên, không thể đích thân làm những việc này cho chàng nữa, cho nên đành phải đến cầu ngươi, thay ta chăm sóc chàng thật tốt."
Hòa Dương công chúa tình sâu nghĩa nặng, thế mà lại hạ thấp tư thái, dùng một chữ "cầu" với ta.
Hóa ra, Tiết Mộ Bạch có người quan tâm. Ta cũng cuối cùng cũng hiểu, hắn muốn cùng ta nước sông không phạm nước giếng, ngoại trừ giao ác với cha ta, đại khái cũng vì trong lòng hai người này vẫn còn nhớ thương nhau.
15.
Từ vườn mai đi ra, Hòa Dương công chúa có việc gấp phải đến nơi khác, ta đành phải theo cung nhân trở về điện.
Vừa bước lên đường nhỏ, một người đi từ phía đối diện tới chặn đường chúng ta. Ta sang trái hắn ta liền sang trái, ta sang phải hắn ta cũng sang phải.
Cung nhân bên cạnh khom người hành lễ: "Nô tỳ tham kiến Hằng Vương."
Trong lòng ta kinh hãi, cũng hành lễ theo: "Thần phụ tham kiến Hằng Vương."
Người đối diện hồi lâu không có động tĩnh, ta đành phải cúi đầu tránh sang một bên.
"Quả nhiên là một giai nhân tuyệt sắc!" Hằng Vương cười khẽ một tiếng, giọng điệu cợt nhả.
Ta không dám nói lời nào, đợi hắn ta dẫn người sải bước rời đi rồi, mới quay đầu nhìn thoáng qua Hằng Vương kiêu căng hống hách trong lời đồn. Thân hình hắn khôi ngô, ăn mặc phù phiếm, bên hông đeo một khối ngọc xanh to bản, được đám đông vây quanh, vội vã rời đi.
Tiết Mộ Bạch nói xong lại thi lễ về phía khách nữ: "Làm phiền các vị phu nhân chiếu cố nhiều hơn."
Tiết Mộ Bạch nói cực kỳ khẩn khoản, ta cảm động vô cùng, vội vàng đi theo cung nhân vào chỗ ngồi, kẻo lại rước lấy sự trêu chọc của mọi người.
Ngồi bên tay trái ta là Trung thư lệnh Vương phu nhân, bà ấy lớn hơn ta nhiều tuổi, là người hiền lành, lại quen thuộc với người và việc trong cung, bèn thấp giọng giới thiệu cho ta.
Khi nói đến nữ t.ử ăn mặc lộng lẫy ngồi thứ hai ở ghế trên, Vương phu nhân cười: "Vị này là Hòa Dương công chúa, bào muội* của Hằng Vương điện hạ. Phu quân nhà muội là bậc tài năng trẻ tuổi, rất được nàng ấy tán thưởng."
*Bào muội: em gái ruột
Vương phu nhân nói xong, lại ra hiệu cho ta nhìn Thái t.ử và Thái t.ử phi trên điện. Giống như ta tưởng tượng, Thái t.ử khí vũ hiên ngang, tự mang một thân quý khí, nghiễm nhiên đã ra dáng bậc cửu ngũ chí tôn. Thái t.ử phi bên cạnh tuy nhan sắc có kém hơn chút, nhưng cũng châu ngọc đầy người, ung dung hoa quý.
Vương phu nhân nói, vị Thái t.ử phi này là người nhà mẹ đẻ của Vạn Quý phi, tuy quen biết Thái t.ử từ nhỏ, nhưng tình cảm đôi bên lại không hòa thuận.
Nghe lời này, ta thầm cảm thán trong lòng, hóa ra Thái t.ử cũng giống như Tiết Mộ Bạch, hôn sự, cũng chỉ là một phần của chính sự mà thôi.
Nghĩ đến Tiết Mộ Bạch, ta liền nhìn về hướng hắn ngồi, giờ phút này hắn đang nghiêng người trò chuyện với người bên cạnh, ánh sáng nhu hòa trong điện chiếu lên mặt hắn, che đi vẻ lạnh lùng xa cách ngày thường, trông lại vô cùng đẹp mắt.
14 .
Ta chẳng thể ngờ được, Hòa Dương công chúa lại chủ động tìm ta nói chuyện.
"Tiết phu nhân khuynh quốc khuynh thành, quả nhiên giống hệt lời đồn." Công chúa giọng điệu ôn nhu, nhưng vẻ mặt lại xa cách lạnh nhạt: "Bạch mai trước điện nở rồi, Tiết phu nhân cùng ta đi thưởng thức nhé?"
Dáng vẻ nói chuyện của Hòa Dương công chúa, cứ làm ta cảm thấy giống một ai đó.
"Hoa mai trong cung quả nhiên khác biệt, nở sớm, màu sắc cũng rực rỡ hơn bình thường." Đến vườn mai, ta ngắt một đóa bạch mai đang nở rộ đưa lên mũi ngửi; "Hoa này không tranh không đoạt, một mình nở nơi đầu cành lạnh lẽo, kể ra cũng có phong vị riêng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hòa Dương công chúa lại chẳng hề để ý lời hàn huyên của ta, đi thẳng vào vấn đề: "Ngươi đã là phu nhân của chàng, thì nên toàn tâm toàn ý đối đãi với chàng, chăm sóc chàng cho thỏa đáng."
Ta sững sờ một chút, lập tức hiểu ra "chàng" trong miệng công chúa là ai, bèn cẩn trọng: "Thiếp thân ngu dốt, không hiểu ý công chúa."
Hòa Dương công chúa thấy thái độ ta cung kính, giọng điệu hòa hoãn hơn vài phần: "Mộ Bạch từ nhỏ không ai chăm sóc, mấy hôm trước ta gặp chàng ở phủ Thái t.ử, trời lạnh thế này, mà lại chỉ mặc một manh áo mỏng."
Công chúa nghĩ nghĩ, lại nói tiếp: "Hẳn là Tiết phu nhân tuổi còn nhỏ, vẫn còn ham chơi. Nhưng mà, ngươi đã làm phu nhân của chàng, thì nên để tâm đến chuyện ăn uống ngủ nghỉ của chàng mọi lúc mọi nơi."
Có một tia bi thương khó lòng nhận ra tan vào đôi mắt đạm mạc của Hòa Dương công chúa, nàng ta cúi đầu nghiêng người đi, dùng giọng nói cực thấp nói với ta, mà càng giống như đang nói với chính mình: "Ta và chàng vô duyên, không thể đích thân làm những việc này cho chàng nữa, cho nên đành phải đến cầu ngươi, thay ta chăm sóc chàng thật tốt."
Hòa Dương công chúa tình sâu nghĩa nặng, thế mà lại hạ thấp tư thái, dùng một chữ "cầu" với ta.
Hóa ra, Tiết Mộ Bạch có người quan tâm. Ta cũng cuối cùng cũng hiểu, hắn muốn cùng ta nước sông không phạm nước giếng, ngoại trừ giao ác với cha ta, đại khái cũng vì trong lòng hai người này vẫn còn nhớ thương nhau.
15.
Từ vườn mai đi ra, Hòa Dương công chúa có việc gấp phải đến nơi khác, ta đành phải theo cung nhân trở về điện.
Vừa bước lên đường nhỏ, một người đi từ phía đối diện tới chặn đường chúng ta. Ta sang trái hắn ta liền sang trái, ta sang phải hắn ta cũng sang phải.
Cung nhân bên cạnh khom người hành lễ: "Nô tỳ tham kiến Hằng Vương."
Trong lòng ta kinh hãi, cũng hành lễ theo: "Thần phụ tham kiến Hằng Vương."
Người đối diện hồi lâu không có động tĩnh, ta đành phải cúi đầu tránh sang một bên.
"Quả nhiên là một giai nhân tuyệt sắc!" Hằng Vương cười khẽ một tiếng, giọng điệu cợt nhả.
Ta không dám nói lời nào, đợi hắn ta dẫn người sải bước rời đi rồi, mới quay đầu nhìn thoáng qua Hằng Vương kiêu căng hống hách trong lời đồn. Thân hình hắn khôi ngô, ăn mặc phù phiếm, bên hông đeo một khối ngọc xanh to bản, được đám đông vây quanh, vội vã rời đi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









