Bận rộn hơn nửa tháng, trên dưới trong phủ đâu vào đấy, trong lòng ta thoải mái, lúc nói chuyện với Tiết Mộ Bạch cũng bớt đi vài phần khách sáo.
"Tiết Mộ Bạch, ta bây giờ không những thay chàng hiếu kính tổ mẫu, còn thay chàng lo liệu việc nhà, chàng có phải nên cảm tạ ta không."
Ta vừa nói, vừa đi tới trước án mài mực cho hắn. Ở Diêu phủ, khi cha ta viết văn thư rất thích có ta ở bên cạnh, ta mài mực tốt, cũng có thể giúp ông đưa ra chủ ý.
"Qua năm mới, kế đó là Tết Thượng Nguyên, là ngày ta thích nhất, còn nữa, Bích Ngân biết làm l.ồ.ng đèn đấy." Trong lòng ta vui vẻ, lời nói cũng trở nên tinh nghịch.
"Ta làm l.ồ.ng đèn cũng rất đẹp." Tiết Mộ Bạch dường như bị ta lây nhiễm, buông một câu không mặn không nhạt.
Ta không hiểu ý hắn, dừng tay nhìn hắn, đợi hắn nói tiếp.
Tiết Mộ Bạch thu b.út, ngẩng đầu nhìn ta, thấy ta ngẩn ra, bèn gõ gõ lên nghiên mực, ra hiệu cho ta tiếp tục: "Nàng không phải muốn ta cảm tạ nàng sao? Đến Tết Thượng Nguyên, ta đích thân làm một chiếc l.ồ.ng đèn tặng nàng, được không?"
Vốn luôn quen với sự lạnh nhạt của Tiết Mộ Bạch, nay hắn chủ động tỏ ý tốt với ta, ta lại đ.â.m ra không tự nhiên, đành phải vừa tiếp tục mài mực vừa nói với hắn: "Đương nhiên là được."
Ngẫm nghĩ, ta lại hỏi hắn: "Tiết Mộ Bạch, chàng biết làm l.ồ.ng đèn thật á?"
"Tất nhiên, ta lừa nàng làm gì?" Tiết Mộ Bạch nghiêm túc đáp lời ta.
Ta cứ tưởng cuộc sống của Tiết Mộ Bạch chỉ có đọc sách và viết chữ, nhưng lời này ta chỉ dám nghĩ trong lòng.
"Tốt quá rồi." Ta nói.
Tiết Mộ Bạch nhìn ta một cái đầy khó hiểu, tiếp tục viết chữ của hắn, ta cũng không lên tiếng nữa, nhìn vết mực trên án của hắn mà ngẩn ngơ.
"Chữ của chàng đúng là ngay ngắn, thanh thoát phóng khoáng, không cứng nhắc." Ta lỡ miệng nói: "Người ngoài đều bảo nét chữ nết người, nay xem ra cũng không hẳn vậy."
Nghe lời ta, Tiết Mộ Bạch thế mà không giận, khẽ cười một tiếng: "Nghe ý nàng, là ta người không bằng chữ sao?"
Tự biết lỡ lời, ta vội vàng giải thích: "Không phải, không phải, chỉ là chữ của chàng rất đẹp thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta đặt thỏi mực trong tay xuống, thi lễ: "Đột nhiên nhớ ra còn có việc phải xử lý, ta... đi đây."
Ta nói xong xoay người chạy biến, ra khỏi cửa thư phòng mới thở phào nhẹ nhõm, vuốt vuốt n.g.ự.c. Gần đây tiếp xúc với Tiết Mộ Bạch khá nhiều, nhất thời đắc ý quên mình, lại quên mất hắn vốn là kẻ không trêu vào được, lời nói dần mất chừng mực.
Đã nói nước sông không phạm nước giếng, xem ra vẫn phải cách xa hắn một chút, ta thầm nghĩ trong lòng.
13.
Để tránh xa Tiết Mộ Bạch, ta đã trốn rất nhiều buổi gia yến không cần thiết, nhưng dạ yến do Thái t.ử đích thân ban thưởng thì dù thế nào cũng không trốn được.
Thái t.ử chiếu cáo quần thần, đặc biệt vào ngày mùng năm tháng giêng mở tiệc lớn trong hoàng cung. Tiết Mộ Bạch thân là sủng thần của Thái t.ử đương nhiên được mời, mà ta thân là phu nhân "yêu dấu" của Tiết Mộ Bạch, đương nhiên cũng phải tham dự.
Ngày dạ yến đó, ta xuống xe trước cổng cung, nhờ công công dẫn đường, cùng Tiết Mộ Bạch sánh vai tiến vào hoàng cung. Thi thoảng có cung nhân đi qua, ta tò mò ngẩng đầu quan sát, liền nghe Tiết Mộ Bạch thấp giọng nhắc nhở: "Đi đứng cho đàng hoàng, không được nhìn ngó lung tung."
Bị Tiết Mộ Bạch quở trách một câu, ta đành ngoan ngoãn cúi đầu, có chút khó xử, ngược lại vị công công dẫn đường lại mở miệng: "Tiết thị lang không cần cẩn thận như vậy, phu nhân lần đầu tiến cung, tò mò là việc khó tránh khỏi. Thái t.ử điện hạ đã dặn dò rồi, phu nhân không cần giữ kẽ."
Dù công công nói như vậy, ta cũng không dám lỗ mãng nữa, chỉ ngoan ngoãn đi theo Tiết Mộ Bạch tới đại điện.
Trong điện tiếng người ồn ào náo nhiệt, quần thần và thân quyến tụm năm tụm ba hàn huyên, mà ta, chỉ quen biết mỗi mình Tiết Mộ Bạch.
Ta theo bản năng kéo kéo tay áo Tiết Mộ Bạch, có hơi căng thẳng. Hắn xoay người nhìn ta một cái, đang định nói gì đó, thì thấy một cung nhân xinh đẹp tiến lên hành lễ: "Phu nhân, mời bên này."
Lúc này ta mới biết, dạ yến của Thái t.ử, khách nam và khách nữ phải ngồi tách biệt.
Ta càng thêm nản lòng, kéo tay áo Tiết Mộ Bạch không chịu buông. Cứ tưởng hắn sẽ không chút lưu tình mà gạt tay ta ra, ai ngờ hắn lại dịu dàng cúi người ghé vào tai ta thì thầm: "Thái t.ử không phải đã nói rồi sao, bảo nàng không cần giữ kẽ, nàng muốn nhìn gì thì nhìn, muốn ăn gì thì ăn."
Tiết Mộ Bạch vừa dứt lời, liền nghe trên điện truyền đến tiếng cười sảng khoái: "Tiết thị lang và phu nhân quả nhiên là tân hôn yến nhĩ*, sao mà có nửa khắc cũng không chịu tách ra thế. Chi bằng Thị lang đi cùng phu nhân, đến chỗ khách nữ ngồi đi?"
*Tân hôn yến nhĩ (新婚燕爾) là một thành ngữ Hán Việt cổ, có nghĩa đen là "Vợ mới cưới (như) chim yến nhỏ", dùng để chỉ cô dâu mới về nhà chồng, mang ý nghĩa cặp đôi mới cưới hạnh phúc, vui vẻ, hòa thuận như chim yến tord nhỏ quấn quýt.
"Tiết Mộ Bạch, ta bây giờ không những thay chàng hiếu kính tổ mẫu, còn thay chàng lo liệu việc nhà, chàng có phải nên cảm tạ ta không."
Ta vừa nói, vừa đi tới trước án mài mực cho hắn. Ở Diêu phủ, khi cha ta viết văn thư rất thích có ta ở bên cạnh, ta mài mực tốt, cũng có thể giúp ông đưa ra chủ ý.
"Qua năm mới, kế đó là Tết Thượng Nguyên, là ngày ta thích nhất, còn nữa, Bích Ngân biết làm l.ồ.ng đèn đấy." Trong lòng ta vui vẻ, lời nói cũng trở nên tinh nghịch.
"Ta làm l.ồ.ng đèn cũng rất đẹp." Tiết Mộ Bạch dường như bị ta lây nhiễm, buông một câu không mặn không nhạt.
Ta không hiểu ý hắn, dừng tay nhìn hắn, đợi hắn nói tiếp.
Tiết Mộ Bạch thu b.út, ngẩng đầu nhìn ta, thấy ta ngẩn ra, bèn gõ gõ lên nghiên mực, ra hiệu cho ta tiếp tục: "Nàng không phải muốn ta cảm tạ nàng sao? Đến Tết Thượng Nguyên, ta đích thân làm một chiếc l.ồ.ng đèn tặng nàng, được không?"
Vốn luôn quen với sự lạnh nhạt của Tiết Mộ Bạch, nay hắn chủ động tỏ ý tốt với ta, ta lại đ.â.m ra không tự nhiên, đành phải vừa tiếp tục mài mực vừa nói với hắn: "Đương nhiên là được."
Ngẫm nghĩ, ta lại hỏi hắn: "Tiết Mộ Bạch, chàng biết làm l.ồ.ng đèn thật á?"
"Tất nhiên, ta lừa nàng làm gì?" Tiết Mộ Bạch nghiêm túc đáp lời ta.
Ta cứ tưởng cuộc sống của Tiết Mộ Bạch chỉ có đọc sách và viết chữ, nhưng lời này ta chỉ dám nghĩ trong lòng.
"Tốt quá rồi." Ta nói.
Tiết Mộ Bạch nhìn ta một cái đầy khó hiểu, tiếp tục viết chữ của hắn, ta cũng không lên tiếng nữa, nhìn vết mực trên án của hắn mà ngẩn ngơ.
"Chữ của chàng đúng là ngay ngắn, thanh thoát phóng khoáng, không cứng nhắc." Ta lỡ miệng nói: "Người ngoài đều bảo nét chữ nết người, nay xem ra cũng không hẳn vậy."
Nghe lời ta, Tiết Mộ Bạch thế mà không giận, khẽ cười một tiếng: "Nghe ý nàng, là ta người không bằng chữ sao?"
Tự biết lỡ lời, ta vội vàng giải thích: "Không phải, không phải, chỉ là chữ của chàng rất đẹp thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta đặt thỏi mực trong tay xuống, thi lễ: "Đột nhiên nhớ ra còn có việc phải xử lý, ta... đi đây."
Ta nói xong xoay người chạy biến, ra khỏi cửa thư phòng mới thở phào nhẹ nhõm, vuốt vuốt n.g.ự.c. Gần đây tiếp xúc với Tiết Mộ Bạch khá nhiều, nhất thời đắc ý quên mình, lại quên mất hắn vốn là kẻ không trêu vào được, lời nói dần mất chừng mực.
Đã nói nước sông không phạm nước giếng, xem ra vẫn phải cách xa hắn một chút, ta thầm nghĩ trong lòng.
13.
Để tránh xa Tiết Mộ Bạch, ta đã trốn rất nhiều buổi gia yến không cần thiết, nhưng dạ yến do Thái t.ử đích thân ban thưởng thì dù thế nào cũng không trốn được.
Thái t.ử chiếu cáo quần thần, đặc biệt vào ngày mùng năm tháng giêng mở tiệc lớn trong hoàng cung. Tiết Mộ Bạch thân là sủng thần của Thái t.ử đương nhiên được mời, mà ta thân là phu nhân "yêu dấu" của Tiết Mộ Bạch, đương nhiên cũng phải tham dự.
Ngày dạ yến đó, ta xuống xe trước cổng cung, nhờ công công dẫn đường, cùng Tiết Mộ Bạch sánh vai tiến vào hoàng cung. Thi thoảng có cung nhân đi qua, ta tò mò ngẩng đầu quan sát, liền nghe Tiết Mộ Bạch thấp giọng nhắc nhở: "Đi đứng cho đàng hoàng, không được nhìn ngó lung tung."
Bị Tiết Mộ Bạch quở trách một câu, ta đành ngoan ngoãn cúi đầu, có chút khó xử, ngược lại vị công công dẫn đường lại mở miệng: "Tiết thị lang không cần cẩn thận như vậy, phu nhân lần đầu tiến cung, tò mò là việc khó tránh khỏi. Thái t.ử điện hạ đã dặn dò rồi, phu nhân không cần giữ kẽ."
Dù công công nói như vậy, ta cũng không dám lỗ mãng nữa, chỉ ngoan ngoãn đi theo Tiết Mộ Bạch tới đại điện.
Trong điện tiếng người ồn ào náo nhiệt, quần thần và thân quyến tụm năm tụm ba hàn huyên, mà ta, chỉ quen biết mỗi mình Tiết Mộ Bạch.
Ta theo bản năng kéo kéo tay áo Tiết Mộ Bạch, có hơi căng thẳng. Hắn xoay người nhìn ta một cái, đang định nói gì đó, thì thấy một cung nhân xinh đẹp tiến lên hành lễ: "Phu nhân, mời bên này."
Lúc này ta mới biết, dạ yến của Thái t.ử, khách nam và khách nữ phải ngồi tách biệt.
Ta càng thêm nản lòng, kéo tay áo Tiết Mộ Bạch không chịu buông. Cứ tưởng hắn sẽ không chút lưu tình mà gạt tay ta ra, ai ngờ hắn lại dịu dàng cúi người ghé vào tai ta thì thầm: "Thái t.ử không phải đã nói rồi sao, bảo nàng không cần giữ kẽ, nàng muốn nhìn gì thì nhìn, muốn ăn gì thì ăn."
Tiết Mộ Bạch vừa dứt lời, liền nghe trên điện truyền đến tiếng cười sảng khoái: "Tiết thị lang và phu nhân quả nhiên là tân hôn yến nhĩ*, sao mà có nửa khắc cũng không chịu tách ra thế. Chi bằng Thị lang đi cùng phu nhân, đến chỗ khách nữ ngồi đi?"
*Tân hôn yến nhĩ (新婚燕爾) là một thành ngữ Hán Việt cổ, có nghĩa đen là "Vợ mới cưới (như) chim yến nhỏ", dùng để chỉ cô dâu mới về nhà chồng, mang ý nghĩa cặp đôi mới cưới hạnh phúc, vui vẻ, hòa thuận như chim yến tord nhỏ quấn quýt.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









