Bị lão phu nhân hỏi bất ngờ, ta hoảng loạn, vội vàng phủ nhận: "Không phải đâu, tổ mẫu." 

"Nếu đã thích, sao ta cứ thấy con lạnh nhạt?" Lão phu nhân không chịu buông tha. 

Cuối cùng ta cũng biết vì sao bà nhất quyết muốn đưa ta đi dạo vườn, có những lời muốn nói, ắt phải là ở tình cảnh này. 

Ta ngước mắt nhìn những chiếc lá phong nhuốm sương đỏ rực, trong lòng thê lương: Đã gần một năm rồi, ta mất đi Lâm Phong Nham yêu dấu, gả cho Tiết Mộ Bạch không yêu, khuyên cha chuyển sang phò tá Thái t.ử, giờ phút này lại cùng một bà lão tinh minh vốn chẳng có quan hệ m.á.u mủ đi dạo trong một khu vườn hoàn toàn xa lạ... 

"Tổ mẫu, con có hơi không quen." Ta bất tri bất giác thốt lên. 

Nghe lời ta, lão phu nhân lại nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, thấm thía nói: "Tính tình thằng bé Mộ Bạch nhạt nhẽo, mới gặp quả thực chẳng làm người ta yêu thích. Con cho nó chút thời gian, ngày dài tháng rộng, con sẽ nhìn rõ tấm lòng nó." 

Lão phu nhân nói cực kỳ nghiêm túc, trong lòng ta lại chẳng dễ chịu chút nào: Bà và cha ta đều có những mong ước rất tốt đẹp, nhưng lại không biết ta và bản thân Tiết Mộ Bạch, trước sau đều nhìn nhau đã thấy ghét. 

10 .

Sau bữa tối hôm đó, ta gặp lại Tiết Mộ Bạch đã lâu không thấy. 

Khi hắn bước vào phòng, thần sắc có chút không tự nhiên: "Là tổ mẫu ép ta đến, nghe nói hôm nay bà cũng tìm nàng?" 

Ta gật đầu, dặn Bích Ngân dâng trà, sau đó ngồi trước bàn: "Công t.ử ngồi xuống nói chuyện đi." 

Tiết Mộ Bạch do dự một chút, vẫn ngồi xuống: "Thật ra, ta nên cảm ơn nàng." 

Hắn khác hẳn ngày thường: "Ta mỗi ngày đều bôn ba bên ngoài, không có thời gian bầu bạn với tổ mẫu, nghe nói nàng ngày nào cũng đến thỉnh an, trò chuyện cùng bà." 

Không ngờ Tiết Mộ Bạch sẽ nói như vậy, ta đành khiêm tốn: "Rảnh rỗi cũng buồn chán, tổ mẫu kiến thức sâu rộng, ta cũng rất vui vì được trò chuyện với bà." 

Tiết Mộ Bạch "ừm" một tiếng, bưng chén trà trên bàn lên uống một hớp. 

Hắn ngồi ngay đối diện ta, hơi thở phả ra đan xen với hơi thở của ta, ta không kìm được mà tỉ mỉ quan sát hắn: Tiết Mộ Bạch rất gầy, cổ tay lộ ra khỏi ống tay áo chẳng to hơn tay nữ t.ử là bao. Nhìn kỹ lại y phục hắn mặc, tuy chất liệu và đường may đều tốt, nhưng lại có phần mỏng manh. 

Động tác cụp mắt uống trà của hắn, cũng không còn vẻ thanh lãnh ngày thường, thay vào đó là sự tịch mịch khiến người ta sinh lòng thương cảm. Ta chợt nhận ra, hắn từ nhỏ mất cha nương, cô độc không nơi nương tựa, tính tình lạnh lùng quái gở như hôm nay, dường như cũng là lẽ thường tình. 

Tiết Mộ Bạch chỉ ngồi một lát rồi đi, ta rửa mặt xong nằm trên giường, nhưng không sao ngủ được. 

"Tiểu thư có tâm sự gì sao?" Bích Ngân thấy ta trằn trọc, bèn vào hỏi. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thấy Bích Ngân vào, ta dứt khoát ngồi dậy, nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ: "Hóa ra, người có vẻ vang đến đâu cũng có chỗ không như ý." 

Tiết lão phu nhân một đời cẩm y ngọc thực, lại phải trải qua nỗi đau người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Cha ta quan vận hanh thông, mà nương ta đã mất mười mấy năm nay, ông vẫn nhớ thương khôn nguôi, thường xuyên mượn rượu giải sầu. Lâm Phong Nham trí dũng song toàn, đến nay không biết sống c.h.ế.t ra sao. Còn Tiết Mộ Bạch tiền đồ vô lượng, ngông cuồng tự đại, lại định sẵn nội tâm cô khổ, không người quan tâm. 

Bích Ngân không hiểu nỗi u sầu bất chợt của ta, ngáp dài khuyên nhủ: "Làm gì có ai vạn sự như ý chứ, tiểu thư mau ngủ đi, hà tất nghĩ mấy chuyện vô dụng, mỗi ngày cơm no áo ấm, ngủ đủ giấc mới là tốt nhất." 

Nghe những lời vô tư lự của Bích Ngân, ta bật cười, thế mà lại đ.â.m ra hâm mộ nó. 

11.

Mấy ngày sau, ta sai người gọi Tri Hiên đến. Y từ nhỏ hầu hạ Tiết Mộ Bạch, cực kỳ thông minh lanh lợi. 

Ta giao mấy bộ y phục may vội cho Tiết Mộ Bạch vào tay Tri Hiên, dặn dò y: "Việc ăn mặc ngủ nghỉ của công t.ử nhà ngươi, còn phải phiền ngươi để tâm nhiều hơn." 

Tri Hiên nhận lấy y phục, cung kính đáp một tiếng: "Vâng!" 

Tri Hiên đi rồi, Bích Ngân khó hiểu hỏi ta: "Lần trước thấy cô gia ăn mặc phong phanh, sao nhà đại phú hộ mà cũng bần hàn thế ạ?" 

Ta giải thích cho Bích Ngân: "Tiết Mộ Bạch không có mẫu thân chăm sóc, tuy còn lão phu nhân, nhưng bà dù sao cũng đã cao tuổi, tinh lực không lo xuể nhiều việc. Bên cạnh hắn toàn là mấy gã sai vặt, chung quy vẫn thô tâm đại ý*, làm sao biết trời nóng lạnh mà kịp thời thêm bớt y phục cho hắn." 

*Thô tâm đại ý (粗心大意) là một thành ngữ Hán Việt, có nghĩa là cẩu thả, sơ suất, không cẩn thận, dẫn đến sai sót hoặc bỏ qua chi tiết quan trọng.

Bích Ngân gật đầu, tán đồng lời ta: "Tiểu thư tốt thật." 

Ta cười cười: "Dù sao thì, ta và hắn cũng là phu thê trên danh nghĩa." 

12.

Không ngờ, ta và Tiết Mộ Bạch tuy chỉ là phu thê trên danh nghĩa, việc ta phải làm lại không chỉ đơn giản là may cho hắn vài bộ y phục. 

Chớp mắt cuối năm đã tới, trong phủ phải sắm sửa đồ Tết, lo liệu quà cáp qua lại giữa các phủ, Tiết Mộ Bạch công vụ bận rộn, lão phu nhân lại bị nhiễm phong hàn, việc này liền rơi xuống đầu ta. 

Tuy gả vào Tiết phủ hơn nửa năm, nhưng nhiều việc trong phủ ta vẫn không hiểu, đành phải bàn bạc với Tiết tổng quản rồi làm, còn những việc không tự quyết định được, thì đợi Tiết Mộ Bạch bãi triều, đến thư phòng hỏi hắn. 

Tiết Mộ Bạch suốt ngày vùi đầu trong đống văn thư, thường xuyên ngay cả cơm cũng chẳng màng ăn, nhưng vẫn nhín chút thời gian rảnh rỗi giúp ta sắp xếp việc nhà, đồng thời căn dặn tổng quản phải hỗ trợ ta thế nào, mọi việc đều được an bài chu đáo, thỏa đáng. 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện