Ý cười lướt qua trong mắt Tiết Mộ Bạch, hắn nghiêng người về phía trước: "Không ngờ, cô nương lại thông minh hơn cha cô nương nhiều. Chỉ là không biết, cô nương muốn ta đối tốt với cô nương thế nào?"
Thấy hắn cuối cùng cũng chịu tiếp lời, ta vội vàng đưa ra yêu cầu: "Trước mặt người khác, ta hy vọng công t.ử có thể đối đãi với ta như phu thê thực sự."
"Tại sao?" Tiết Mộ Bạch hỏi.
"Vì cha ta, để ông ấy yên lòng." Ta nghĩ nghĩ, lại nói: "E rằng Tiết công t.ử cũng có nhu cầu tương tự, phía Tiết lão phu nhân, ta nhất định sẽ dốc sức phối hợp."
Nghe lời ta, Tiết Mộ Bạch có vẻ rất hài lòng, tâm tư hắn xoay chuyển, lại bổ sung: "Như vậy cũng tốt. Chỉ là sau lưng người khác, nước sông không phạm nước giếng, đợi khi việc thành, ta sẽ xin Thái t.ử một đạo chiếu thư, xin ngài ấy trả lại tự do cho hai ta."
"Được!" Ta thầm vui mừng, vội vàng đồng ý, nhân cơ hội lại đưa ra yêu cầu: "Không biết Tiết công t.ử có thể xin chỉ thị của Thái t.ử, sau này bảo đảm cho cha ta được bình an hay không."
“Được!" Tiết Mộ Bạch cam kết.
Ta cuối cùng cũng yên tâm, cười nhắc nhở hắn: "Sợ là hôm nay Tiết công t.ử phải cùng ta diễn một vở kịch rồi, dùng xong bữa sáng, công t.ử và ta cần đi thỉnh an tổ mẫu, sau đó cùng ta về Diêu phủ thăm cha ta."
7.
Ta không ngờ, kỹ năng diễn xuất của Tiết Mộ Bạch lại biến hoá tự nhiên đến thế.
Trước mặt Tiết lão phu nhân, hắn bày dáng vẻ chàng chàng thiếp thiếp tình nồng ý đượm, đến Diêu phủ, hắn lại tỏ ra yêu thương ta hết mực, cung thuận lễ phép với cha ta.
Ngược lại là ta, mấy lần suýt chút nữa diễn không nổi.
Từ Diêu phủ đi ra, Tiết Mộ Bạch đỡ ta lên xe ngựa, nhân lúc mọi người không để ý bèn hỏi ta: "Cô nương có hài lòng với biểu hiện hôm nay của ta không?"
Ta thấy hắn lại khôi phục vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, cũng thu lại nụ cười, nhàn nhạt đáp: "Diễn xuất của công t.ử rất tốt."
"Nhưng cô nương dường như có chút không được như ý." Tiết Mộ Bạch nói móc một câu, liền buông rèm kiệu xuống xoay người hàn huyên cáo biệt cha ta, để lại ta trong xe buồn bực một mình.
8.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Những ngày tiếp theo, không khác mấy so với thỏa thuận đã bàn cùng Tiết Mộ Bạch, hắn mỗi ngày bận rộn lên triều, cùng Thái t.ử mưu tính đại sự, trở về thì nghỉ ngơi ở thư phòng. Ta mỗi ngày hầu chuyện lão phu nhân, có khi về Diêu phủ thăm cha, khuyên ông giao hảo với Thái t.ử, tiện thể nghe ngóng tin tức của Lâm Phong Nham.
Nếu nói cuộc sống bắt đầu bình yên trở lại, thì Lâm Phong Nham là điều duy nhất không như ý ta, mỗi lần nghe cha nói vẫn chưa tìm được chàng, tim ta lại đau nhói.
"Diên nhi..." Cha ta nhìn vẻ đau lòng của ta, muốn nói lại thôi.
"Cha, cha có lời gì muốn nói sao?" Ta đành phải hỏi ông.
Cha ta ngẫm nghĩ, thở dài một tiếng: "Cha già rồi, không chăm sóc con được bao lâu nữa. Nay con đã gả chồng, cha thấy Tiết Mộ Bạch đối với con không tệ, con... đã đến lúc buông bỏ Phong Nham rồi. Thằng bé đó số khổ, định sẵn là vô duyên với con."
Cha ta nói uyển chuyển, nhưng ta nghe thì hiểu rõ.
Ta đành cười gượng lừa ông: "Nữ nhi tất nhiên hiểu rõ, gả cho ai thì trong lòng chỉ có người đó. Phong Nham huynh ấy... chúng con lớn lên cùng nhau từ nhỏ, con chỉ giống cha, lo lắng cho an nguy của huynh ấy mà thôi."
Ngẫm nghĩ một lát, ta lại nhìn cha, cầu xin: "Cha nhất định phải sắp xếp thêm người đi tìm tung tích huynh ấy."
"Tất nhiên rồi." Cha ta lòng đầy tâm sự: "Lâm bá bá con cũng vẫn luôn phái người đi tìm, chỉ là tìm mãi mà chẳng có chút manh mối nào."
Hôm đó trở lại Tiết phủ, ta mãi vẫn không thể bình ổn nỗi bi thương trong lòng, lén lút lấy miếng ngọc bội Lâm Phong Nham tặng nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay. Vị công t.ử ôn nhuận như ngọc ấy, đôi mắt đa tình hàm tiếu ấy, có phải ta sẽ chẳng bao giờ còn gặp lại nữa?
9 .
Chớp mắt đã cuối thu, ta may cho Tiết lão phu nhân mấy bộ y phục mùa đông, đích thân mang đến cho bà.
Lão phu nhân đã qua tuổi sáu mươi, có lẽ vì trải qua quá nhiều đau thương, bà trông già hơn so với tuổi thật, nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ tinh anh, cực kỳ sáng rõ.
Gặp ta, lão phu nhân khăng khăng muốn ta cùng bà đi ngắm lá phong trong viện: "Mấy nay sương xuống, lá phong trong Tiết phủ đều đỏ rực cả rồi, đẹp lắm."
Đến hoa viên, đối diện với ráng đỏ rợp trời, ta mới chợt nhận ra mình gả tới đây đã hơn nửa năm, song bị cuộc sống vây hãm, ta lại chưa từng ngắm nhìn kỹ càng mọi thứ xung quanh.
Thấy ta ngẩn người đứng yên, lão phu nhân bước tới kéo tay ta, vỗ vỗ mu bàn tay ta: "Ngày đầu tiên con vào phủ, ta đã thấy con lòng đầy tâm sự, con không thích thằng bé Mộ Bạch sao?"
Thấy hắn cuối cùng cũng chịu tiếp lời, ta vội vàng đưa ra yêu cầu: "Trước mặt người khác, ta hy vọng công t.ử có thể đối đãi với ta như phu thê thực sự."
"Tại sao?" Tiết Mộ Bạch hỏi.
"Vì cha ta, để ông ấy yên lòng." Ta nghĩ nghĩ, lại nói: "E rằng Tiết công t.ử cũng có nhu cầu tương tự, phía Tiết lão phu nhân, ta nhất định sẽ dốc sức phối hợp."
Nghe lời ta, Tiết Mộ Bạch có vẻ rất hài lòng, tâm tư hắn xoay chuyển, lại bổ sung: "Như vậy cũng tốt. Chỉ là sau lưng người khác, nước sông không phạm nước giếng, đợi khi việc thành, ta sẽ xin Thái t.ử một đạo chiếu thư, xin ngài ấy trả lại tự do cho hai ta."
"Được!" Ta thầm vui mừng, vội vàng đồng ý, nhân cơ hội lại đưa ra yêu cầu: "Không biết Tiết công t.ử có thể xin chỉ thị của Thái t.ử, sau này bảo đảm cho cha ta được bình an hay không."
“Được!" Tiết Mộ Bạch cam kết.
Ta cuối cùng cũng yên tâm, cười nhắc nhở hắn: "Sợ là hôm nay Tiết công t.ử phải cùng ta diễn một vở kịch rồi, dùng xong bữa sáng, công t.ử và ta cần đi thỉnh an tổ mẫu, sau đó cùng ta về Diêu phủ thăm cha ta."
7.
Ta không ngờ, kỹ năng diễn xuất của Tiết Mộ Bạch lại biến hoá tự nhiên đến thế.
Trước mặt Tiết lão phu nhân, hắn bày dáng vẻ chàng chàng thiếp thiếp tình nồng ý đượm, đến Diêu phủ, hắn lại tỏ ra yêu thương ta hết mực, cung thuận lễ phép với cha ta.
Ngược lại là ta, mấy lần suýt chút nữa diễn không nổi.
Từ Diêu phủ đi ra, Tiết Mộ Bạch đỡ ta lên xe ngựa, nhân lúc mọi người không để ý bèn hỏi ta: "Cô nương có hài lòng với biểu hiện hôm nay của ta không?"
Ta thấy hắn lại khôi phục vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, cũng thu lại nụ cười, nhàn nhạt đáp: "Diễn xuất của công t.ử rất tốt."
"Nhưng cô nương dường như có chút không được như ý." Tiết Mộ Bạch nói móc một câu, liền buông rèm kiệu xuống xoay người hàn huyên cáo biệt cha ta, để lại ta trong xe buồn bực một mình.
8.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Những ngày tiếp theo, không khác mấy so với thỏa thuận đã bàn cùng Tiết Mộ Bạch, hắn mỗi ngày bận rộn lên triều, cùng Thái t.ử mưu tính đại sự, trở về thì nghỉ ngơi ở thư phòng. Ta mỗi ngày hầu chuyện lão phu nhân, có khi về Diêu phủ thăm cha, khuyên ông giao hảo với Thái t.ử, tiện thể nghe ngóng tin tức của Lâm Phong Nham.
Nếu nói cuộc sống bắt đầu bình yên trở lại, thì Lâm Phong Nham là điều duy nhất không như ý ta, mỗi lần nghe cha nói vẫn chưa tìm được chàng, tim ta lại đau nhói.
"Diên nhi..." Cha ta nhìn vẻ đau lòng của ta, muốn nói lại thôi.
"Cha, cha có lời gì muốn nói sao?" Ta đành phải hỏi ông.
Cha ta ngẫm nghĩ, thở dài một tiếng: "Cha già rồi, không chăm sóc con được bao lâu nữa. Nay con đã gả chồng, cha thấy Tiết Mộ Bạch đối với con không tệ, con... đã đến lúc buông bỏ Phong Nham rồi. Thằng bé đó số khổ, định sẵn là vô duyên với con."
Cha ta nói uyển chuyển, nhưng ta nghe thì hiểu rõ.
Ta đành cười gượng lừa ông: "Nữ nhi tất nhiên hiểu rõ, gả cho ai thì trong lòng chỉ có người đó. Phong Nham huynh ấy... chúng con lớn lên cùng nhau từ nhỏ, con chỉ giống cha, lo lắng cho an nguy của huynh ấy mà thôi."
Ngẫm nghĩ một lát, ta lại nhìn cha, cầu xin: "Cha nhất định phải sắp xếp thêm người đi tìm tung tích huynh ấy."
"Tất nhiên rồi." Cha ta lòng đầy tâm sự: "Lâm bá bá con cũng vẫn luôn phái người đi tìm, chỉ là tìm mãi mà chẳng có chút manh mối nào."
Hôm đó trở lại Tiết phủ, ta mãi vẫn không thể bình ổn nỗi bi thương trong lòng, lén lút lấy miếng ngọc bội Lâm Phong Nham tặng nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay. Vị công t.ử ôn nhuận như ngọc ấy, đôi mắt đa tình hàm tiếu ấy, có phải ta sẽ chẳng bao giờ còn gặp lại nữa?
9 .
Chớp mắt đã cuối thu, ta may cho Tiết lão phu nhân mấy bộ y phục mùa đông, đích thân mang đến cho bà.
Lão phu nhân đã qua tuổi sáu mươi, có lẽ vì trải qua quá nhiều đau thương, bà trông già hơn so với tuổi thật, nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ tinh anh, cực kỳ sáng rõ.
Gặp ta, lão phu nhân khăng khăng muốn ta cùng bà đi ngắm lá phong trong viện: "Mấy nay sương xuống, lá phong trong Tiết phủ đều đỏ rực cả rồi, đẹp lắm."
Đến hoa viên, đối diện với ráng đỏ rợp trời, ta mới chợt nhận ra mình gả tới đây đã hơn nửa năm, song bị cuộc sống vây hãm, ta lại chưa từng ngắm nhìn kỹ càng mọi thứ xung quanh.
Thấy ta ngẩn người đứng yên, lão phu nhân bước tới kéo tay ta, vỗ vỗ mu bàn tay ta: "Ngày đầu tiên con vào phủ, ta đã thấy con lòng đầy tâm sự, con không thích thằng bé Mộ Bạch sao?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









