Tiết Mộ Bạch thuở nhỏ từng là thư đồng của Thái t.ử, nay giữ chức Lại bộ Thị lang, là tâm phúc của Thái t.ử. 

Quan trọng nhất là, Tiết Mộ Bạch từ khi bắt đầu làm quan đã bất hòa với cha ta, hai người mỗi người thờ một chủ, thường xuyên tranh chấp đấu đá trên triều, gần đây, người bại trận thường là cha ta. 

Trước khi xuất giá, cha ta sầu muộn không thôi, rượu từng ly từng ly trút vào bụng, đến lúc ta lên kiệu còn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta không chịu buông: "Tiết Mộ Bạch tính tình quái gở kiêu ngạo, mục hạ vô nhân*, cực kỳ khó chung sống. Diên nhi gả qua đó, nhất định phải nhẫn nhịn hắn một chút, chớ để chịu thiệt trước mắt." 

*Mục hạ vô nhân (目下無人) có nghĩa đen là "dưới mắt không có người", chỉ thái độ kiêu ngạo, tự cao tự đại, coi thường người khác, cho rằng không ai sánh bằng mình, thường mang sắc thái phê phán.

Nghĩ đến lời dặn dò của cha, bất giác ta và Bích Ngân đã đến trước cửa thư phòng. Có gã tiểu đồng bưng chậu nước từ gian trong đi ra, ta liền hỏi y: "Ngươi là tùy tùng bên cạnh phu quân sao? Chàng đã dậy chưa?" 

Tiểu đồng cúi đầu bên cạnh ta, cung kính đáp: "Bẩm phu nhân, tiểu nhân tên Tri Hiên, vẫn luôn đi theo công t.ử. Công t.ử vừa dậy rửa mặt xong, giờ đang đọc sách sáng." 

Ta gật đầu tỏ ý đã biết, rồi dẫn Bích Ngân đi vào trong. 

Càng đến gần nội thất, lòng ta càng thấp thỏm bất an, không biết vị phu quân chưa từng gặp mặt này có làm ta khó xử hay không, không biết cuộc đàm phán tiếp theo đây có được như ý ta muốn hay không. 

Cuối cùng cũng vào đến gian trong, Tiết Mộ Bạch tóc đen xoã, đang ngồi trên giường đối diện cửa sổ, tay cầm một cuốn sách, đọc rất chăm chú. 

"Phu quân." Ta khẽ gọi một tiếng. 

Tiết Mộ Bạch nghe tiếng liền xoay người lại, khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, cả ta và hắn đều sững sờ. 

Tiết Mộ Bạch, thế mà lại chính là vị công t.ử ta va phải vào ngày tiễn Lâm Phong Nham xuất thành. 

Hóa ra mọi chuyện thực sự còn tồi tệ hơn tưởng tượng. Vị lang quân như ý mà Hoàng thượng ban cho ta, không chỉ là kẻ thù chính trị của cha ta, mà còn là vị công t.ử khiến ta vừa nhìn đã thấy sợ, thậm chí, hắn còn từng châm chọc tình cảm của ta dành cho Lâm Phong Nham. 

Ta cười khổ trong lòng, đã hỏng bét đến mức này rồi, thì cứ để mặc vậy đi. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta quyết tâm, ra hiệu cho Bích Ngân bày cơm canh lên bàn, mở lời phá vỡ sự im lặng: "Phu quân hôm qua say rượu, chắc chưa ăn được bao nhiêu, thiếp chọn vài món thanh đạm, chàng xem có hợp khẩu vị không?" 

Tiết Mộ Bạch liếc nhìn thức ăn trên bàn, giọng lạnh lùng: "Ta không có thói quen dùng bữa sớm như vậy." Dứt lời, ánh mắt lại quay về cuốn sách trên tay, cứ như thể ta và Bích Ngân căn bản không tồn tại. 

Ta có chút khó xử, lúng túng đứng đó một lúc, mới lại nói: "Phu quân không thích, để thiếp sai người đổi món khác nhé." 

"Không cần!" Tiết Mộ Bạch có chút mất kiên nhẫn: "Cứ để đó đi." 

Ta bắt đầu thấy nản lòng, hắn quả thực khó chung sống y như lời cha ta nói, những lời đã nghĩ cả nửa ngày trời, giờ lại chẳng biết mở miệng thế nào. 

"Phu quân..." 

"Diêu cô nương hà tất phải ở đây tự rước lấy nhục?" Tiết Mộ Bạch đột nhiên mở miệng, rồi lại ngẩng đầu lên nhìn ta, ánh mắt lạnh lẽo, y hệt như ngày đầu gặp gỡ —— khiến người ta sinh lòng sợ hãi. 

"Mối hôn sự này vốn không phải ý ta, ta đoán cô nương cũng vậy, không cần phải làm ra vẻ ân ái." Tiết Mộ Bạch nói thẳng thừng, dường như nghĩ tới điều gì, khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười châm biếm: "Hôm đó ta thấy cô nương thất hồn lạc phách, chẳng phải là tình sâu nghĩa nặng với Lâm tiểu tướng quân lắm sao, sao hôm nay lại một câu phu quân hai câu phu quân ngọt xớt thế này, làm ta bất ngờ đấy." 

Lời lẽ của Tiết Mộ Bạch thật sự khó nghe, chẳng mảy may giữ chút thể diện nào cho ta. Đã vậy, ta cũng không vòng vo tam quốc nữa, cố nén cơn giận dưới đáy lòng, ta quay lại đối diện hắn, cũng đổi sang giọng điệu lạnh nhạt: "Điều Tiết công t.ử nghĩ cũng là điều ta nghĩ, đã tâm ý tương thông, chi bằng chúng ta ước pháp tam chương?" 

Tiết Mộ Bạch không tiếp lời ta, khóe miệng vẫn treo nụ cười giễu cợt, đầy hứng thú nhướng mày, ra hiệu cho ta nói tiếp. 

Ta kiên trì bước lên một bước, bày ra tư thế bất chấp tất cả: "Hoàng thượng sớm đã không màng chính sự, chuyện ban hôn e là ý của Thái t.ử, Tiết công t.ử là người của Thái t.ử, chắc chắn không thể không biết dụng ý của ngài ấy." 

Ta dừng lại, quan sát biểu cảm của Tiết Mộ Bạch, thấy hắn không có ý ngắt lời, mới lấy hết can đảm tiếp tục: "Hậu cung Vạn Quý phi độc chiếm, tiền triều Vạn Thái phó nắm giữ đại quyền, Thái t.ử tuy đã giám quốc, nhưng Hằng Vương vẫn luôn là mối đe dọa. Vào thời khắc mấu chốt này, Thái t.ử hẳn nhiên phải cực lực tranh thủ những người có thể dùng được, ta đoán, cha ta chính là một trong số đó nhỉ?" 

Ta nói một hơi cho hết, đợi phản ứng của Tiết Mộ Bạch. Nhưng hắn vẫn điềm nhiên như cũ, khóe miệng vương nụ cười như có như không. 

Ta có chút buồn bực: "Nếu Thái t.ử đã hy vọng giao hảo với cha ta, vậy Tiết công t.ử nên đối tốt với ta một chút, ta sẽ khuyên cha ta quy thuận Thái t.ử." Ta hậm hực nói, giọng điệu có phần gấp gáp. 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện