5 .

Hoàng thượng không hề thu hồi thánh mệnh, bởi lẽ cha ta ngay cả long nhan cũng chẳng gặp được. 

Ông đợi trước điện suốt hai canh giờ, mới thấy vị công công hầu hạ Hiến Đế đi ra truyền lời: "Diêu đại nhân mời về cho, long thể Hoàng thượng gần đây ngày càng suy yếu, hiện giờ ngoại trừ Thái t.ử và Vạn Quý phi, những người khác đều không thể tiếp kiến." 

Khi cha ta mang tin này trở về, tin tức của Lâm Phong Nham cuối cùng cũng đến. 

Người do Lâm phủ phái tới báo tin nói: "Khi Đại tướng quân hồi thành, bị tập kích bất ngờ gần Nhạn Môn Quan, toàn bộ đội tuần tra đều t.ử trận, Tướng quân và công t.ử nhà ta đều không rõ tung tích, e rằng là lành ít dữ nhiều..." 

Ta nắm c.h.ặ.t miếng ngọc bội Lâm Phong Nham tặng, toàn thân run rẩy không ngừng. Người mấy tháng trước còn nắm tay ta, nói muốn cưới ta, người mặc một thân nhung trang trên lưng tuấn mã bảo ta chờ chàng, đã không giữ lời hứa, chàng không về nữa. 

Nước mắt ngấn quanh hốc mắt, nhưng ta lại chẳng thể khóc thành tiếng, chỉ cảm thấy mọi thứ trước mắt đều tối tăm mờ mịt, tim đau đến mức không thở nổi. 

"Việc đã đến nước này, chỉ còn cách đào hôn thôi." Cha ta dường như đã hạ quyết tâm, chắc mẩm rằng gả qua đó Tiết Mộ Bạch sẽ làm khó dễ ta: "Diên nhi, cha phái người đưa con ra khỏi thành, con tới Mạc Bắc, đi tìm Lâm Phong Nham." 

Kể từ khi Hiến Đế nằm liệt giường, những biến cố dồn dập ập tới đã nhuộm trắng đôi thái dương của cha, làm rối loạn bước chân ông. Ta nhìn cha già đi rất nhiều chỉ sau một đêm, cố nén nước mắt ngược trở vào: "Cha, con không đi, kháng chỉ là tội c.h.é.m đầu, con không thể để một mình cha gánh chịu." 

6 .

Chưa vén khăn voan đỏ, chưa uống rượu hợp cẩn, chẳng thấy lang quân tình nồng ý đượm, chỉ một mình ta độc thủ bên ngọn nến lay lắt. 

Mùa xuân năm Khánh Lịch thứ hai mươi mốt, ta đầu đội mũ phượng, khoác khăn quàng vai, mang theo mười dặm hồng trang gả vào Tiết phủ. Sau sự náo nhiệt ồn ào của hôn lễ, lại là sự tĩnh lặng không một tiếng động của đêm động phòng. 

Ta ngồi một mình trước giường đến tận khuya, mới có hạ nhân của Tiết phủ vào thông truyền: "Công t.ử nhà ta hôm nay uống quá chén vài ly, đã nghỉ lại  thư phòng rồi. Công t.ử sai nô tài đến báo với phu nhân, không cần chờ nữa." 

Ta nghe người nọ nói xong, đưa tay giật khăn voan xuống, gọi Bích Ngân đang trốn ở cửa lau nước mắt vào: "Bích Ngân, hầu hạ ta tẩy trang đi." 

"Tiểu thư..." Bích Ngân uất ức, vành mắt đỏ hoe, giọng mũi đặc sệt bất bình thay cho ta: "Tiểu thư chịu ủy khuất rồi, chúng ta dậy sớm chải chuốt cả nửa ngày, cô gia lại chẳng chịu đến nhìn một cái." 

"Có gì đâu mà ủy khuất." Ta đi đến trước gương đồng, ngồi xuống, tự tay tháo mũ phượng: "Hắn vốn cũng chẳng phải người ta vừa ý, như thế này là tốt nhất." 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nước mắt Bích Ngân lại trào ra: "Lâm công t.ử đối xử với tiểu thư tốt biết bao, đáng tiếc..." 

Bích Ngân đã nghẹn ngào đến mức không nói nên lời. 

Nhắc đến Lâm Phong Nham, lệ trong mắt ta liền như chuỗi hạt đứt dây, từng giọt từng giọt lớn rơi xuống hộp trang điểm trước mặt. 

Dung nhan trong gương đồng kiều diễm là thế, nhưng lại chẳng phải trang điểm vì chàng. 

Lâm Phong Nham, chàng có biết ta đã gả cho người khác, người cùng ta tam khấu cửu bái kia, không phải là chàng. Ta đã mong chờ rất lâu rằng chàng có thể tự tay vén khăn voan cho ta, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một giấc mộng si. 

Ta sai Bích Ngân thổi tắt hai ngọn nến đỏ, nương theo ánh đèn vàng vọt mà lên giường nằm, nhưng làm thế nào cũng không ngủ được, hiện lên trước mắt đều là giọng nói và nụ cười của Lâm Phong Nham. 

Từng câu chuyện cười chàng chọc ghẹo thuở thiếu thời, từng ánh mắt chứa chan ý cười, từng lời hứa hẹn đã nói ra, ta đều tỉ mỉ nghiền ngẫm lại nhiều lần. 

Ngày hôm đó, ta buông thả bản thân, nhớ nhung Lâm Phong Nham suốt cả một đêm. 

Ta biết, qua đêm nay, ta không thể nhớ về chàng một cách không kiêng nể gì như thế nữa. 

7 ,

Ngày hôm sau rửa mặt chải đầu xong, ta tháo miếng ngọc bội Lâm Phong Nham tặng, dùng khăn tay bọc lại từng lớp, giấu xuống đáy rương, sau đó sai Bích Ngân xuống bếp chọn vài món ăn sáng ngon miệng, đích thân mang đến cho Tiết Mộ Bạch. 

Trên đường đi, nhân lúc nha hoàn dẫn đường không chú ý, Bích Ngân oán trách với ta: "Hôm qua tiểu thư cả đêm không ngủ, sao không dậy muộn một chút, hắn đâu có nể mặt tiểu thư, tiểu thư hà tất phải nghĩ cho hắn." 

Ta cúi đầu, nhỏ giọng nhắc nhở Bích Ngân: "Biết là em thương ta, nhưng sau này những lời như vậy không được nói nữa. Nơi chúng ta đang ở hôm nay là Tiết phủ, không phải Diêu phủ, em cứ không biết giữ miệng như vậy chỉ khiến cuộc sống của chúng ta thêm khó khăn thôi. Tiết công t.ử là cô gia, không được gọi loạn 'hắn' với 'hắn' nữa, đã nhớ chưa?" 

"Vâng, em nhớ rồi!" Bích Ngân bĩu môi có chút tủi thân, nhưng vẫn ngoan ngoãn đồng ý. Nó từ nhỏ đã đi theo ta, dù có chút tính khí, nhưng lại cực kỳ nghe lời ta. 

Suốt dọc đường ta nghiền ngẫm những lời cha dặn: Tiết gia mấy đời làm quan, Tiết lão gia từng làm đến chức Hàn lâm Học sĩ, nghe cha ta nói ông ấy là người khiêm tốn khoáng đạt, Tiết phu nhân cũng là nữ t.ử danh môn, ôn hòa rộng lượng, đáng tiếc cả hai đều vì bệnh mà mất sớm, chỉ để lại Tiết lão phu nhân và Tiết Mộ Bạch một già một trẻ. 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện