53.
Xe ngựa của ta và Tiết Mộ Bạch vừa đến cổng Tiết phủ, Tri Hiên đã vội vã chạy tới: "Công t.ử, lão phu nhân tìm người nãy giờ."
Ta và Tiết Mộ Bạch nhìn nhau, không biết tổ mẫu có chuyện gì, đành phải vội vàng đi qua.
Tiết lão phu nhân sắc mặt xanh mét ngồi trên đường, chúng ta vừa bước vào phòng, đã nghe bà nghiêm giọng quát: "Quỳ xuống!"
Tiết Mộ Bạch bịch một tiếng quỳ xuống, ta cũng vội vàng quỳ theo bên cạnh chàng.
"Không biết tôn nhi phạm lỗi gì, khiến tổ mẫu nổi giận, xin tổ mẫu trách phạt." Tiết Mộ Bạch vội vàng cúi đầu nhận sai.
Sắc mặt Tiết lão phu nhân không hề dịu đi, nhìn hai chúng ta giận dữ mắng: "Hôn nhân há phải trò đùa? Sao có thể dung túng hai đứa các ngươi lén lút giao dịch, muốn hợp thì hợp, muốn tan thì tan?"
Tiết lão phu nhân giận đến mức giọng run run, chống mạnh gậy xuống đất, phát ra một tiếng vang trầm đục, dọa ta giật nảy mình.
"Tôn nhi không có." Tiết Mộ Bạch nhẹ nắm lấy tay ta, vội vàng giải thích.
"Diên nhi không dám." Ta cũng vội vàng tỏ thái độ.
"Các ngươi còn dám giảo biện, Tri Hiên đều nói hết với ta rồi!" Tổ mẫu tức giận đứng dậy khỏi ghế, chống gậy đi đến trước mặt chúng ta: "Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại! Tiết Mộ Bạch, con cảm thấy tổ mẫu sống quá lâu rồi phải không?"
Tiết Mộ Bạch vội vàng cúi người xuống: "Tôn nhi biết sai, xin tổ mẫu bớt giận, tổ mẫu trách phạt là được, ngàn vạn lần đừng tức giận hại thân thể."
Tri Hiên ở bên cạnh cũng sợ đến mức quỳ xuống, run rẩy giải thích: "Lão phu nhân, công t.ử và phu nhân lâu ngày sinh tình, ước định lúc trước sớm đã không còn tồn tại nữa rồi."
Ta cũng vội vàng nhận sai: "Đều do Diên nhi không hiểu chuyện, không dám nữa đâu ạ, xin tổ mẫu đừng tức giận."
"Nếu hai đứa các con đã nói như vậy, ta muốn hỏi xem, khi nào ta mới bế được chắt?" Tiết lão phu nhân dịu giọng, đưa ra yêu cầu.
Cuối cùng ta cũng biết dụng ý của bà, mặt đỏ bừng, Tiết Mộ Bạch ngượng ngùng ho một tiếng: "Chúng con... xin tổ mẫu yên tâm."
Lão phu nhân thấy Tiết Mộ Bạch cam kết, vẻ giận dữ trên mặt dần tan biến, lại khôi phục vẻ hiền từ thường ngày, đích thân tới đỡ ta dậy: "Diên nhi đừng trách tổ mẫu nổi giận, thân thể ta ngày một kém đi, cha nương Mộ Bạch mất sớm, ta phải thay bọn họ trông chừng các con!"
Ta cúi đầu, để tổ mẫu yên lòng: "Diên nhi biết rồi ạ."
Từ phòng tổ mẫu đi ra trời đã ngả chiều, Tri Hiên sợ Tiết Mộ Bạch phạt y, sớm đã chuồn mất dạng, Bích Ngân cũng vội vã về chuẩn bị cơm tối, chỉ còn lại ta và Tiết Mộ Bạch.
Bầu không khí có chút gượng gạo, Tiết Mộ Bạch lại nắm lấy tay ta: "Đầu gối đau không?"
"Không đau." Ta vội vàng trả lời chàng: "Tổ mẫu không nỡ để chúng ta quỳ lâu đâu."
"Nàng gả tới đã hai năm, vẫn không có con nối dõi, tổ mẫu có chút giận dỗi là hợp tình hợp lý, mong nàng đừng giận bà."
"Sẽ không đâu." Ta trả lời.
Sợ là e ngại ta khó xử, Tiết Mộ Bạch không nhắc tới chuyện ban nãy nữa.
Ta và chàng vừa đi tới lối vào hoa viên, đã có người gác cổng chạy tới thông báo, nói Hình bộ Thượng thư lang Vương Tấn đến thăm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiết Mộ Bạch buông tay ta ra: "Nàng tự về trước đi, hắn tới vào giờ này nhất định là có việc quan trọng, ta đi một lát rồi về."
Ta ừ một tiếng, đợi khi Tiết Mộ Bạch xoay người liền kéo tay áo chàng, đỏ mặt cúi đầu: "Tiết Mộ Bạch, ta đợi chàng."
54.
Đêm đó, gió thanh trăng sáng, ta ngồi đợi Tiết Mộ Bạch trước giường.
Khi chàng mang theo một thân hơi lạnh bước vào, ta vội dậy thay y phục cho chàng, Tiết Mộ Bạch đột nhiên nâng mặt ta lên, hôn xuống.
Ta trở tay không kịp, chỉ đành túm c.h.ặ.t vạt áo chàng, mặc cho đôi môi mềm mại của chàng áp lên môi ta.
Ta gần như sắp ngạt thở, không biết qua bao lâu, Tiết Mộ Bạch mới dừng lại, ánh mắt ướt át nhìn ta: "Được không?"
Ta gật đầu, vùi mặt vào n.g.ự.c chàng.
Thấy ta như vậy, Tiết Mộ Bạch lại hôn ta lần nữa, môi lưỡi chàng mềm mại, mang theo hơi thở đặc trưng, gần như khiến ta choáng váng. Dần dần, ta chỉ thấy toàn thân nóng ran, mặt đỏ như sắp nhỏ ra m.á.u.
Ta đẩy Tiết Mộ Bạch ra, cầm lấy ly rượu hợp cẩn đặt trên bàn, đưa cho Tiết Mộ Bạch một ly: "Đêm động phòng hoa chúc bỏ lỡ, hôm nay bù lại."
Tiết Mộ Bạch mắt chan chứa tình, cùng ta uống cạn ly rượu.
"Tiết Mộ Bạch, cảm tạ chàng năm đó đã không lừa gạt ta."
Tiết Mộ Bạch cười: "Ta lại hối hận vì không sớm cùng nàng viên phòng."
Đặt ly rượu xuống, Tiết Mộ Bạch dứt khoát bế ta, đặt lên giường êm. Ánh trăng sáng tỏ, ngoài cửa sổ tiếng côn trùng râm ran, trong phòng nến đỏ lay động, Tiết Mộ Bạch nắm lấy đôi tay luống cuống của ta đặt trên đỉnh đầu, từ từ cúi người xuống.
Trướng đỏ ấm áp, một sợi tình tơ lay động lòng người. Một đêm quấn quýt, như say như mộng, hồn đã chẳng còn.
55.
Ngày hôm sau, ta bị Tiết Mộ Bạch đ.á.n.h thức: "Diêu Văn Diên, hôm nay phải đi đón cha nàng."
Ta trước đó không hề biết chuyện này, phấn khích bật dậy, lập tức cảm thấy toàn thân đau nhức, thể lực không chống đỡ nổi lại ngã xuống.
"Sao thế?" Tiết Mộ Bạch quan tâm hỏi.
Ta đỏ bừng mặt, ấp úng trả lời chàng: "Bật dậy nhanh quá, ch.óng mặt."
Ta gượng dậy, thay y phục, theo Tiết Mộ Bạch đi đón cha ta, lúc ấy mới biết Tiết Mộ Bạch sớm đã sắp xếp xong xuôi mọi thứ, Diêu phủ được dọn dẹp thỏa đáng, nha hoàn, sai vặt cũng được bố trí đầy đủ, ngay cả Diêu tổng quản trước được Tiết phủ thu nhận, cũng đã về Diêu phủ chờ lệnh rồi.
Cổng đại lao, cha ta đã được mọi người vây quanh đưa ra, ông thay y phục mới tinh, tinh thần cũng tốt hơn lần gặp trước rất nhiều, vừa thấy Tiết Mộ Bạch liền chắp tay nói cảm tạ.
Hai người hàn huyên qua lại, trò chuyện rôm rả, thế mà lại có cái vẻ như vừa gặp đã thân. Ta bị bỏ lại một bên, nghĩ đến đủ chuyện trải qua trong hai năm nay, trong lòng cảm khái vạn ngàn.
Năm đó, ta gả cho vị công t.ử ta không thích.
Mà nay, ta đã thích vị công t.ử ta gả rồi.
Xe ngựa của ta và Tiết Mộ Bạch vừa đến cổng Tiết phủ, Tri Hiên đã vội vã chạy tới: "Công t.ử, lão phu nhân tìm người nãy giờ."
Ta và Tiết Mộ Bạch nhìn nhau, không biết tổ mẫu có chuyện gì, đành phải vội vàng đi qua.
Tiết lão phu nhân sắc mặt xanh mét ngồi trên đường, chúng ta vừa bước vào phòng, đã nghe bà nghiêm giọng quát: "Quỳ xuống!"
Tiết Mộ Bạch bịch một tiếng quỳ xuống, ta cũng vội vàng quỳ theo bên cạnh chàng.
"Không biết tôn nhi phạm lỗi gì, khiến tổ mẫu nổi giận, xin tổ mẫu trách phạt." Tiết Mộ Bạch vội vàng cúi đầu nhận sai.
Sắc mặt Tiết lão phu nhân không hề dịu đi, nhìn hai chúng ta giận dữ mắng: "Hôn nhân há phải trò đùa? Sao có thể dung túng hai đứa các ngươi lén lút giao dịch, muốn hợp thì hợp, muốn tan thì tan?"
Tiết lão phu nhân giận đến mức giọng run run, chống mạnh gậy xuống đất, phát ra một tiếng vang trầm đục, dọa ta giật nảy mình.
"Tôn nhi không có." Tiết Mộ Bạch nhẹ nắm lấy tay ta, vội vàng giải thích.
"Diên nhi không dám." Ta cũng vội vàng tỏ thái độ.
"Các ngươi còn dám giảo biện, Tri Hiên đều nói hết với ta rồi!" Tổ mẫu tức giận đứng dậy khỏi ghế, chống gậy đi đến trước mặt chúng ta: "Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại! Tiết Mộ Bạch, con cảm thấy tổ mẫu sống quá lâu rồi phải không?"
Tiết Mộ Bạch vội vàng cúi người xuống: "Tôn nhi biết sai, xin tổ mẫu bớt giận, tổ mẫu trách phạt là được, ngàn vạn lần đừng tức giận hại thân thể."
Tri Hiên ở bên cạnh cũng sợ đến mức quỳ xuống, run rẩy giải thích: "Lão phu nhân, công t.ử và phu nhân lâu ngày sinh tình, ước định lúc trước sớm đã không còn tồn tại nữa rồi."
Ta cũng vội vàng nhận sai: "Đều do Diên nhi không hiểu chuyện, không dám nữa đâu ạ, xin tổ mẫu đừng tức giận."
"Nếu hai đứa các con đã nói như vậy, ta muốn hỏi xem, khi nào ta mới bế được chắt?" Tiết lão phu nhân dịu giọng, đưa ra yêu cầu.
Cuối cùng ta cũng biết dụng ý của bà, mặt đỏ bừng, Tiết Mộ Bạch ngượng ngùng ho một tiếng: "Chúng con... xin tổ mẫu yên tâm."
Lão phu nhân thấy Tiết Mộ Bạch cam kết, vẻ giận dữ trên mặt dần tan biến, lại khôi phục vẻ hiền từ thường ngày, đích thân tới đỡ ta dậy: "Diên nhi đừng trách tổ mẫu nổi giận, thân thể ta ngày một kém đi, cha nương Mộ Bạch mất sớm, ta phải thay bọn họ trông chừng các con!"
Ta cúi đầu, để tổ mẫu yên lòng: "Diên nhi biết rồi ạ."
Từ phòng tổ mẫu đi ra trời đã ngả chiều, Tri Hiên sợ Tiết Mộ Bạch phạt y, sớm đã chuồn mất dạng, Bích Ngân cũng vội vã về chuẩn bị cơm tối, chỉ còn lại ta và Tiết Mộ Bạch.
Bầu không khí có chút gượng gạo, Tiết Mộ Bạch lại nắm lấy tay ta: "Đầu gối đau không?"
"Không đau." Ta vội vàng trả lời chàng: "Tổ mẫu không nỡ để chúng ta quỳ lâu đâu."
"Nàng gả tới đã hai năm, vẫn không có con nối dõi, tổ mẫu có chút giận dỗi là hợp tình hợp lý, mong nàng đừng giận bà."
"Sẽ không đâu." Ta trả lời.
Sợ là e ngại ta khó xử, Tiết Mộ Bạch không nhắc tới chuyện ban nãy nữa.
Ta và chàng vừa đi tới lối vào hoa viên, đã có người gác cổng chạy tới thông báo, nói Hình bộ Thượng thư lang Vương Tấn đến thăm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiết Mộ Bạch buông tay ta ra: "Nàng tự về trước đi, hắn tới vào giờ này nhất định là có việc quan trọng, ta đi một lát rồi về."
Ta ừ một tiếng, đợi khi Tiết Mộ Bạch xoay người liền kéo tay áo chàng, đỏ mặt cúi đầu: "Tiết Mộ Bạch, ta đợi chàng."
54.
Đêm đó, gió thanh trăng sáng, ta ngồi đợi Tiết Mộ Bạch trước giường.
Khi chàng mang theo một thân hơi lạnh bước vào, ta vội dậy thay y phục cho chàng, Tiết Mộ Bạch đột nhiên nâng mặt ta lên, hôn xuống.
Ta trở tay không kịp, chỉ đành túm c.h.ặ.t vạt áo chàng, mặc cho đôi môi mềm mại của chàng áp lên môi ta.
Ta gần như sắp ngạt thở, không biết qua bao lâu, Tiết Mộ Bạch mới dừng lại, ánh mắt ướt át nhìn ta: "Được không?"
Ta gật đầu, vùi mặt vào n.g.ự.c chàng.
Thấy ta như vậy, Tiết Mộ Bạch lại hôn ta lần nữa, môi lưỡi chàng mềm mại, mang theo hơi thở đặc trưng, gần như khiến ta choáng váng. Dần dần, ta chỉ thấy toàn thân nóng ran, mặt đỏ như sắp nhỏ ra m.á.u.
Ta đẩy Tiết Mộ Bạch ra, cầm lấy ly rượu hợp cẩn đặt trên bàn, đưa cho Tiết Mộ Bạch một ly: "Đêm động phòng hoa chúc bỏ lỡ, hôm nay bù lại."
Tiết Mộ Bạch mắt chan chứa tình, cùng ta uống cạn ly rượu.
"Tiết Mộ Bạch, cảm tạ chàng năm đó đã không lừa gạt ta."
Tiết Mộ Bạch cười: "Ta lại hối hận vì không sớm cùng nàng viên phòng."
Đặt ly rượu xuống, Tiết Mộ Bạch dứt khoát bế ta, đặt lên giường êm. Ánh trăng sáng tỏ, ngoài cửa sổ tiếng côn trùng râm ran, trong phòng nến đỏ lay động, Tiết Mộ Bạch nắm lấy đôi tay luống cuống của ta đặt trên đỉnh đầu, từ từ cúi người xuống.
Trướng đỏ ấm áp, một sợi tình tơ lay động lòng người. Một đêm quấn quýt, như say như mộng, hồn đã chẳng còn.
55.
Ngày hôm sau, ta bị Tiết Mộ Bạch đ.á.n.h thức: "Diêu Văn Diên, hôm nay phải đi đón cha nàng."
Ta trước đó không hề biết chuyện này, phấn khích bật dậy, lập tức cảm thấy toàn thân đau nhức, thể lực không chống đỡ nổi lại ngã xuống.
"Sao thế?" Tiết Mộ Bạch quan tâm hỏi.
Ta đỏ bừng mặt, ấp úng trả lời chàng: "Bật dậy nhanh quá, ch.óng mặt."
Ta gượng dậy, thay y phục, theo Tiết Mộ Bạch đi đón cha ta, lúc ấy mới biết Tiết Mộ Bạch sớm đã sắp xếp xong xuôi mọi thứ, Diêu phủ được dọn dẹp thỏa đáng, nha hoàn, sai vặt cũng được bố trí đầy đủ, ngay cả Diêu tổng quản trước được Tiết phủ thu nhận, cũng đã về Diêu phủ chờ lệnh rồi.
Cổng đại lao, cha ta đã được mọi người vây quanh đưa ra, ông thay y phục mới tinh, tinh thần cũng tốt hơn lần gặp trước rất nhiều, vừa thấy Tiết Mộ Bạch liền chắp tay nói cảm tạ.
Hai người hàn huyên qua lại, trò chuyện rôm rả, thế mà lại có cái vẻ như vừa gặp đã thân. Ta bị bỏ lại một bên, nghĩ đến đủ chuyện trải qua trong hai năm nay, trong lòng cảm khái vạn ngàn.
Năm đó, ta gả cho vị công t.ử ta không thích.
Mà nay, ta đã thích vị công t.ử ta gả rồi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









