Hậu ký
Dao Nhi được một trăm ngày, Na Lan và Lâm Phong Nham bế Ngọc Nhi đến chúc mừng.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của Dao Nhi, Na Lan sinh lòng yêu thích, khăng khăng muốn kết thông gia với chúng ta.
Tiết Mộ Bạch không chịu, ôm nữ nhi vào lòng không chịu ưng thuận: "Dao Nhi nhà ta còn nhỏ, sao có thể để các người cướp đi được."
Ta nhìn dáng vẻ trẻ con của chàng, nhất thời cảm thấy buồn cười.
Lâm Phong Nham cũng ở bên cạnh cười chàng.
Tiết Mộ Bạch bất lực, chuyển sang cầu cứu ta, ta lại không như ý chàng: "Ta vốn là nghĩa mẫu của Ngọc Nhi, thân càng thêm thân cũng tốt."
Tiết Mộ Bạch xụ mặt: "Nếu nàng thấy hợp lý, thì theo ý nàng."
Thấy Tiết Mộ Bạch buông xuôi, Na Lan mắt sắc tay nhanh, lập tức tháo miếng ngọc ấm năm xưa trên cổ Ngọc Nhi xuống, nhét vào bàn tay nhỏ xíu của Dao Nhi, cười hì hì nhìn bé con cầm ngọc bội được điêu khắc tinh xảo trước mặt, vẻ yêu thích đã không thể che giấu: "Đây là tín vật định tình, Dao Nhi à, con sau này chính là con dâu Lâm gia chúng ta rồi nhé."
Như nghe hiểu lời Na Lan, Dao Nhi cười khanh khách, bàn tay nhỏ múa may, nắm c.h.ặ.t miếng ngọc trong tay, cứ như sợ bị người ta cướp mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mấy ngày sau, ta ngồi uống trà trước bàn đá trong hoa viên, Tiết Mộ Bạch đột nhiên đi tới, cướp lấy chén trà của ta uống cạn.
Ta ngẩng đầu nhìn chàng, không thấy vẻ lạnh lùng kiêu ngạo kia nữa, trên mặt Tiết Mộ Bạch luôn toát ra vẻ trẻ con, hoàn toàn không giống dáng vẻ lúc ta mới gặp chàng.
Ta đứng dậy nhìn chàng: "Tiết Mộ Bạch, hỏi lại lần nữa, chàng bắt đầu thích ta từ khi nào."
Tiết Mộ Bạch không chút nghĩ ngợi: "Từ khoảnh khắc nàng vào Tiết phủ."
"Nói bậy, lúc đó chàng còn chưa gặp ta mà." Ta phản bác chàng.
"Ông trời đã đưa nàng đến tận cửa nhà ta rồi, ta sao dám không thích." Tiết Mộ Bạch cười.
"Theo lời chàng nói, hôm đó dù là ai, chàng cũng đều sẽ thích hả?" Ta có chút tức giận, bĩu môi trừng chàng.
"Sẽ không thể là người khác." Tiết Mộ Bạch nói chắc nịch, nhéo mũi ta: "Sao làm mẹ rồi, mà vẫn hẹp hòi như thế."
Ta bị Tiết Mộ Bạch chọc cười, kiễng chân mổ nhẹ lên môi chàng, ôm chầm lấy chàng: "Hữu phỉ quân t.ử, chung bất khả huyên hề.* Nói không chừng, ta thích chàng cũng là từ ngày hôm đó, ai mà biết được chứ?"
*(Trích Kinh Thi - Vệ Phong - Kỳ Úc: Có người quân t.ử đẹp thay/ Suốt đời ta chẳng quên ngay được người.)
Dao Nhi được một trăm ngày, Na Lan và Lâm Phong Nham bế Ngọc Nhi đến chúc mừng.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của Dao Nhi, Na Lan sinh lòng yêu thích, khăng khăng muốn kết thông gia với chúng ta.
Tiết Mộ Bạch không chịu, ôm nữ nhi vào lòng không chịu ưng thuận: "Dao Nhi nhà ta còn nhỏ, sao có thể để các người cướp đi được."
Ta nhìn dáng vẻ trẻ con của chàng, nhất thời cảm thấy buồn cười.
Lâm Phong Nham cũng ở bên cạnh cười chàng.
Tiết Mộ Bạch bất lực, chuyển sang cầu cứu ta, ta lại không như ý chàng: "Ta vốn là nghĩa mẫu của Ngọc Nhi, thân càng thêm thân cũng tốt."
Tiết Mộ Bạch xụ mặt: "Nếu nàng thấy hợp lý, thì theo ý nàng."
Thấy Tiết Mộ Bạch buông xuôi, Na Lan mắt sắc tay nhanh, lập tức tháo miếng ngọc ấm năm xưa trên cổ Ngọc Nhi xuống, nhét vào bàn tay nhỏ xíu của Dao Nhi, cười hì hì nhìn bé con cầm ngọc bội được điêu khắc tinh xảo trước mặt, vẻ yêu thích đã không thể che giấu: "Đây là tín vật định tình, Dao Nhi à, con sau này chính là con dâu Lâm gia chúng ta rồi nhé."
Như nghe hiểu lời Na Lan, Dao Nhi cười khanh khách, bàn tay nhỏ múa may, nắm c.h.ặ.t miếng ngọc trong tay, cứ như sợ bị người ta cướp mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mấy ngày sau, ta ngồi uống trà trước bàn đá trong hoa viên, Tiết Mộ Bạch đột nhiên đi tới, cướp lấy chén trà của ta uống cạn.
Ta ngẩng đầu nhìn chàng, không thấy vẻ lạnh lùng kiêu ngạo kia nữa, trên mặt Tiết Mộ Bạch luôn toát ra vẻ trẻ con, hoàn toàn không giống dáng vẻ lúc ta mới gặp chàng.
Ta đứng dậy nhìn chàng: "Tiết Mộ Bạch, hỏi lại lần nữa, chàng bắt đầu thích ta từ khi nào."
Tiết Mộ Bạch không chút nghĩ ngợi: "Từ khoảnh khắc nàng vào Tiết phủ."
"Nói bậy, lúc đó chàng còn chưa gặp ta mà." Ta phản bác chàng.
"Ông trời đã đưa nàng đến tận cửa nhà ta rồi, ta sao dám không thích." Tiết Mộ Bạch cười.
"Theo lời chàng nói, hôm đó dù là ai, chàng cũng đều sẽ thích hả?" Ta có chút tức giận, bĩu môi trừng chàng.
"Sẽ không thể là người khác." Tiết Mộ Bạch nói chắc nịch, nhéo mũi ta: "Sao làm mẹ rồi, mà vẫn hẹp hòi như thế."
Ta bị Tiết Mộ Bạch chọc cười, kiễng chân mổ nhẹ lên môi chàng, ôm chầm lấy chàng: "Hữu phỉ quân t.ử, chung bất khả huyên hề.* Nói không chừng, ta thích chàng cũng là từ ngày hôm đó, ai mà biết được chứ?"
*(Trích Kinh Thi - Vệ Phong - Kỳ Úc: Có người quân t.ử đẹp thay/ Suốt đời ta chẳng quên ngay được người.)
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









