51.

Mùng chín tháng mười, Hòa Dương công chúa đại hôn, gả cho Hình bộ Thượng thư lang Vương Tấn, người bạn tốt đã cứu cha ta của Tiết Mộ Bạch.

Hai ngày trước khi biết tin, ta bị Hòa Dương công chúa gọi vào cung, nàng ta vẫn đoan trang thanh lãnh như cũ, đi thẳng vào vấn đề với ta.

"Ngươi và Tiết Mộ Bạch thành thân đã hai năm, ta không nên chờ đợi nữa."

Hòa Dương công chúa nói thẳng thừng như vậy, ngược lại khiến ta ngượng ngùng.

"Diêu Văn Diên, ngươi cũng không tệ." Hòa Dương công chúa dừng một chút, giọng điệu dịu dàng: "Thật ra, ta khá thích ngươi."

Ta ngẩng đầu, thấy ánh mắt công chúa kiên định, mang theo tia kiêu ngạo khó nhận ra, tính cách trầm ổn lại có chút đáng yêu. Ta chợt nhớ lần đầu gặp nàng ta, đã cảm thấy nàng ta dường như giống một ai đó.

Giờ nghĩ lại, người giống đó tất nhiên là Tiết Mộ Bạch rồi.

Khóe miệng ta bất giác cong lên, nhìn Hòa Dương công chúa cười: "Thần phụ cũng thích công chúa."

Người bề ngoài lạnh lùng kiêu ngạo, nội tâm nồng nhiệt giống như Tiết Mộ Bạch, sao ta có thể không thích chứ.

Hòa Dương công chúa đột nhiên nắm lấy tay ta, cũng cười: "Vậy sau khi ta gả đi, ngươi phải thường xuyên đến phủ thăm ta."

"Đương nhiên rồi, chỉ cần công chúa không chê ta phiền."

Ngày Hòa Dương công chúa xuất giá, ta theo mọi người ra phố xem, cờ xí rợp trời, cắm đầy cả con phố, mười dặm hồng trang kéo dài không dứt, Vương Tấn mặc hỉ phục, cưỡi trên lưng ngựa cao to vô cùng đắc ý.

"Tên tiểu t.ử này cuối cùng cũng được như nguyện rồi." Tiết Mộ Bạch ở bên cạnh nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, nhìn bóng lưng tân lang cười nói.

Ta cũng quay sang nhìn Tiết Mộ Bạch, nhìn gương mặt chàng in trên ánh ráng chiều tà, cùng cười với chàng.

52.

Mọi người dường như đều đã yên bề gia thất, ta càng thêm sốt ruột, sau khi Tiết Mộ Bạch bãi triều liền chạy theo chàng hỏi: "Tiết Mộ Bạch, thánh chỉ của Hoàng thượng đến nay vẫn chưa tới, có phải không muốn chia rẽ hai ta nữa rồi không."

Tiết Mộ Bạch không nói, ra hiệu ta tới thay y phục cho chàng, chàng bây giờ cứ thích sai bảo ta.

Ta bất lực, ngoan ngoãn tới hầu hạ, sau khi thắt đai lưng cho chàng xong, Tiết Mộ Bạch ôm ta vào lòng: "Sẽ không có thánh chỉ nào nữa đâu, có điều, nàng phải đi gặp Hằng Vương một lần."

Hoàng thượng cuối cùng cũng không dùng ta để đổi lấy binh quyền Tây Nam nữa, ngược lại còn phân phong phiên vương, lệnh cho Hằng Vương trấn thủ đất phong, lập tức lên đường.

Một ngày trước khi Hằng Vương xuất phát, Tiết Mộ Bạch đưa ta đến Yến Tân Lâu gặp hắn ta, đến cửa đột nhiên lại đổi ý, kéo ta đi về: "Không gặp nữa! Ta lại đi cầu xin Hoàng thượng, kiểu gì cũng sẽ có cách khác."

Ta cười cười, ra hiệu cho Tiết Mộ Bạch yên tâm: "Không sao đâu, chàng cứ đợi ta ở đây."

Tiết Mộ Bạch vẫn không chịu, buồn bực: "Ta sao có thể để nam nhân khác ở riêng một phòng với nàng!"

Ta đành phải nắm tay chàng an ủi: "Chàng ở đây hắn không dám làm gì đâu, ta chỉ để hắn nói xong những gì hắn muốn nói rồi ra ngay, được không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tiết Mộ Bạch cuối cùng cũng buông tha, đồng ý cho ta vào.

Đẩy cửa ra, Hằng Vương đang ngồi trên chiếu thấp trong bao gian, nhàn nhã tự rót rượu tự uống.

Ta bước tới hành lễ, đứng trước mặt hắn ta. Hằng Vương ra hiệu cho ta ngồi xuống, ta lắc đầu: "Hằng Vương có lời gì muốn nói với thần phụ, thì nói đi."

Hằng Vương cười cười, lại nhấp một ngụm rượu: "Bổn vương khiến nàng chán ghét đến thế sao?"

Ta không nói gì.

Hằng Vương lại tiếp tục nói: "Bổn vương dùng cả giang sơn để đổi lấy nàng, lẽ nào Diêu cô nương không có chút cảm động nào sao?"

Ta cười khẩy một tiếng: "Giang sơn này vốn dĩ không thuộc về Vương gia, huống hồ thắng làm vua thua làm giặc, Vương gia thua rồi, nhưng không phải thua vì ta."

Lời ta nói khó nghe, Hằng Vương chẳng những không giận, ngược lại còn bật cười thành tiếng: "Bổn vương quả thực không thích làm Hoàng đế, chỉ vì mẫu phi và ngoại tổ phụ ta quá nhiệt huyết, bổn vương miễn cưỡng phối hợp với họ thôi."

Hắn ta dừng lại, đột nhiên đứng dậy bước đến trước mặt ta, ta cảm thấy mình bị bao phủ bởi một cái bóng, bất giác lùi lại vài bước.

"Bổn vương vui vẻ làm một Vương gia tiêu d.a.o, không cầu quyền khuynh thiên hạ, chỉ cầu vinh hoa phú quý hưởng thụ không hết. Chỉ là, vinh hoa phú quý này phải có một nữ t.ử vừa ý cùng bổn vương chia sẻ."

"Sẽ có thôi." Ta lùi thêm về phía cửa, trả lời hắn ta.

Hằng Vương lại cười, nhưng đầy vẻ châm chọc: "Nữ t.ử trong thiên hạ đều đổ xô về phía bổn vương, tại sao Diêu cô nương lại tránh không kịp?"

"Nữ t.ử trong thiên hạ đều si mê Vương gia, Vương gia tại sao lại cứ nhớ mãi không quên thần phụ?" Ta hỏi ngược lại hắn ta.

Hằng Vương sững sờ một chút, dường như chưa từng nghĩ đến vấn đề này.

"Để ta trả lời câu hỏi của Vương gia." Ta cười cười: "Chỉ vì chưa có được, nên cảm thấy không cam tâm. Vương gia đối với thần phụ chỉ muốn chiếm hữu, chứ không phải thật lòng thích."

Hằng Vương đăm chiêu, nhìn ta hồi lâu không nói.

Một lúc lâu sau, hắn ta cúi đầu cười khổ một tiếng, tháo miếng ngọc xanh to bản bên hông xuống đưa tới trước mặt ta: "Bổn vương không cảm thấy như vậy, nhưng tùy cô nương nghĩ sao cũng được, miếng ngọc xanh này ta đeo từ nhỏ, nay tặng cho cô nương, giữ làm kỷ niệm."

Ta từ chối: "Đồ vật quý trọng như vậy, Vương gia vẫn nên truyền lại cho hậu nhân đi."

"Sao thế, ngay cả một món đồ nhỏ thế này nàng cũng không chịu nhận?" Ấn đường Hằng Vương nhíu lại.

Lúc này, ta đã lùi đến cửa: "Nếu chịu trao đi chân tình, Vương gia nhất định sẽ gặp được cô nương vừa ý, chúc Vương gia thuận buồm xuôi gió, thần phụ cáo lui."

Ta không nhìn Hằng Vương nữa, đẩy cửa đi thẳng ra ngoài.

Tiết Mộ Bạch nghe thấy tiếng động, lập tức xoay người lại kéo ta: "Sao rồi?"

Ta cười: "Tiết Mộ Bạch, chúng ta về nhà thôi."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện