Giọng Tiết Mộ Bạch khàn khàn, tay dùng sức siết lấy eo ta.

Ta vội vàng đầu hàng, gấp gáp cầu xin tha thứ: "Được được, ta không động đậy."

Một lúc lâu sau, nghe thấy hơi thở của Tiết Mộ Bạch đã đều đều, ta mới dám nhích người quay sang nhìn chàng, chàng ngủ rất yên ổn, làn da trên mặt trắng trẻo mịn màng, lông mi dài rậm, môi mỏng mím nhẹ, vô cùng đẹp mắt.

Ta lại nhớ đến câu thơ kia: "Hữu phỉ quân t.ử, sung nhĩ tú oánh..."

"Tiết Mộ Bạch, ta không phải là chưa chuẩn bị xong, Hoàng thượng nói thánh chỉ mấy ngày nữa sẽ ban xuống, ta chỉ là sợ!" Ta lẩm bẩm nói với chàng, trong lòng bi thương: "Tiết Mộ Bạch, đêm động phòng hoa chúc, chàng không đến vén khăn voan cho ta, chúng ta cũng không uống rượu hợp cẩn, bây giờ nghĩ lại, có phải là điềm ta và chàng chung quy có duyên không phận hay không."

Thế gian vốn có quá nhiều điều không như ý, đoạn tình cảm nảy sinh bất ngờ này, mới là điều không nên có nhỉ, dù sao chúng ta cũng từng ghét nhau, thậm chí từng hứa hẹn đường ai nấy đi.

"Không cho phép nàng suy nghĩ linh tinh, ta sẽ giải quyết." Tiết Mộ Bạch không mở mắt, lời nói ra dịu dàng mà kiên định, tay cũng cách chăn ôm c.h.ặ.t lấy ta một cái.

Không biết vì sao, lòng ta lại an ổn trở lại.

Tiết Mộ Bạch luôn có một ma lực, có thể khiến ta không cần lo âu.

49.

Ngày hôm sau tỉnh lại, Tiết Mộ Bạch đã rời đi.

Ta nằm trên giường, vuốt ve chỗ chàng vừa nằm, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu lên đó, dường như vẫn còn ngửi thấy hơi thở của chàng.

Nếu có thể sống như vậy cả đời, thì tốt biết mấy.

Ta khao khát, nhưng nghi hoặc trong lòng cũng trỗi dậy. Tại sao Hoàng thượng đột nhiên can thiệp vào hôn sự của ta và Tiết Mộ Bạch. Tại sao ngài ấy lại muốn gả ta cho Hằng Vương? Trong lòng vô cùng phiền muộn, ta gọi Bích Ngân vào hầu hạ rửa mặt, sau đó cũng chẳng có tâm trạng dùng bữa, chỉ dựa vào ghế dài trước án suy nghĩ miên man.

Gần đến giữa trưa, Bích Ngân đột nhiên vội vã chạy vào, trong tay lại nắm một bức thư: "Tiểu thư." Bích Ngân thở hổn hển, vẻ mặt hoảng hốt.

Ta nhận lấy thư, xé ra xem, vẫn là nét chữ cẩu thả đó.

"Bổn vương đợi cô nương ở Yến Tân Lâu, tất cả những gì cô nương muốn biết, bổn vương sẽ nói hết."

Thư vẫn không có tên người gửi.

Ta càng thêm bực bội, nắm c.h.ặ.t tờ giấy trong tay, đi đi lại lại trong phòng ngủ, nửa ngày không quyết định được.

Ta muốn biết những lời Hằng Vương muốn nói, nhưng cũng sợ mình lỗ mãng, dê vào miệng cọp.

Trong lúc lo lắng, ta chợt nhớ tới lời Tiết Mộ Bạch dặn dò trước đó: "Không được đặt mình vào tình cảnh nguy hiểm như vậy nữa."

Tiết Mộ Bạch còn nói, chàng sẽ giải quyết tất cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta xé nát bức thư trong tay, ném mạnh xuống đất.

Bích Ngân dè dặt hỏi ta: "Tiểu thư?"

"Không đi!" Ta oán hận nói: "Âm hồn bất tán, không thể để hắn ta giật dây!"

50.

Đêm đó, Tiết Mộ Bạch quả nhiên về phủ, hơn nữa còn sớm hơn mọi ngày.

"Đã dùng cơm chưa?" Ta hỏi chàng.

Tiết Mộ Bạch gật đầu, tinh thần uể oải.

Biết lúc này hỏi chàng không thích hợp, nhưng ta rốt cuộc không kìm nén được, mở miệng: "Tiết Mộ Bạch, rốt cuộc là có chuyện gì? Hằng Vương, hắn đã làm gì."

Tiết Mộ Bạch ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh ta, nghĩ nghĩ, đột nhiên dùng ngón tay thon dài nhéo má ta, nửa đùa cợt nửa trách móc nói với ta: "Nàng sao lại dụ người yêu thương như vậy, sao lại làm Hằng Vương mê muội tâm trí thế kia."

Ta bị Tiết Mộ Bạch nói đến mức ngượng ngùng, tức giận gạt tay chàng ra: "Ta muốn thế à? Ai biết tên xấu xa kia rắp tâm gì."

Tiết Mộ Bạch cười, không còn vẻ mệt mỏi ban nãy: "Hắn rắp tâm gì ta không biết, chỉ biết hắn dùng binh quyền Tây Nam để đổi lấy một đạo thánh chỉ ban hôn của Hoàng thượng."

Lời của Tiết Mộ Bạch làm ta kinh ngạc: "Ban hôn với ai?"

Tiết Mộ Bạch cúi đầu uống một ngụm trà: "Đương nhiên là nàng."

Giọng điệu chàng nhẹ nhàng, hoàn toàn không giống ta lúc này, đã căng thẳng đến quên cả thở.

"Tiết Mộ Bạch, ta không muốn, chàng phải cứu ta." Ta vội vàng nhoài người tới kéo tay áo chàng.

Tiết Mộ Bạch cuối cùng cũng nghiêm túc trở lại, nhìn chằm chằm vào ta: "Diêu Văn Diên, lời ta nói trước kia sao nàng quên hết rồi? Nàng giờ là người của Tiết phủ ta, tuyệt đối không có lý nào ta để nàng bị người khác cưỡng chiếm đi mất."

"Nhưng Hoàng thượng, ngài ấy..." Ta đưa ra nghi vấn, nhưng trong lòng lại trộm vui mừng.

"Chuyện Tiên hoàng băng hà vốn đã bị người có tâm đàm tiếu, Hoàng thượng vừa đăng cơ, tất nhiên muốn xây dựng hình tượng huynh đệ hòa thuận cho mọi người xem, không cần động binh đao mà lấy được binh quyền của mối họa tâm phúc Hằng Vương này, Hoàng thượng tất nhiên là ưng thuận."

Lời Tiết Mộ Bạch lại khiến ta lo lắng: "Vậy phải làm thế nào..."

Thấy ta lo âu, Tiết Mộ Bạch vội vàng kéo tay ta, nắm trong lòng bàn tay chàng: "Có ta, ta tự có cách."

Cảm nhận được sự dịu dàng trong lòng bàn tay chàng, lòng ta an tâm hơn chút, chợt lại nghĩ đến cái gì: "Tiết Mộ Bạch, hôm qua ta gặp nguyên Thái t.ử phi, tình cảnh nàng ấy dường như không tốt lắm."

Ta không biết vì sao lại nhớ đến người chỉ có hai lần duyên gặp mặt này, hơn nữa trong lòng mạc danh buồn bã.

"Nàng ấy..." Ánh mắt Tiết Mộ Bạch từ từ chuyển sang hướng khác, thần sắc cũng ảm đạm đi: "Hoàng thượng thân là vua một nước, có quá nhiều điều bất đắc dĩ."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện