Tân đế sau khi kế vị, việc đầu tiên là phế bỏ người nhà mẹ đẻ của Vạn Thái phi được cài cắm bên cạnh mình này, cũng không ban cho nàng ta bất kỳ phong hiệu nào. Nhìn thái độ của cung nhân vừa rồi, chắc hẳn tình cảnh của nàng ta không tốt lắm, ta vội vàng khom người thi lễ: "Thần phụ bái kiến nương nương."
Vạn thị chẳng nhìn tên cung nhân kia, cũng không vì tình cảnh của mình mà cảm thấy khó xử, chỉ đưa tay đỡ ta dậy, ôn thuận khiêm hòa: "Tiết phu nhân không cần khách sáo."
Nàng ta thế mà lại biết ta là ai.
Thấy ta ngạc nhiên nhìn nàng, Vạn thị cười cười: "Cung yến năm ngoái, Tiết phu nhân và Tiết thị lang tình cảm mặn nồng, khiến người ta sinh lòng ngưỡng mộ, ta vì thế mà nhớ phu nhân."
Nàng ta tuy cười, nhưng trong mắt lại lóe lên vẻ bi thương, khóe miệng vương ý chua xót: "Tiết phu nhân vừa mới gặp Hoàng thượng sao? Trong thư phòng còn có người khác không?"
Ta vội vàng trả lời: "Không có người khác."
Nghe lời ta, Vạn thị xoay người về phía cung nhân ban nãy, thái độ ôn hòa, chẳng hề so đo sự thất lễ vừa rồi của hắn ta: "Làm phiền công công vào thông truyền lần nữa, những lời bổn cung muốn nói nhất định là những lời Hoàng thượng muốn nghe, chắc chắn sẽ không làm khó ngài ấy."
Tên công công kia lộ vẻ khó xử: "Nương nương, không phải tiểu nhân không đi truyền lời, thật sự là... thật sự là Hoàng thượng đã dặn dò rồi, mong nương nương đừng làm khó kẻ sai vặt như chúng ta."
Vạn thị nhíu mày, trong mắt là nỗi đau khổ và thất vọng, nàng ta khẽ thở dài, lẩm bẩm một mình: "Rốt cuộc cũng phải ân đoạn nghĩa tuyệt sao? Tiêu Cổn, chúng ta rốt cuộc chẳng thể êm đẹp chia tay."
Nàng ta nói xong liền dẫn tiểu cung nữ xoay người bỏ đi, bóng lưng gầy gò tràn đầy bi thương. Mà nỗi bi thương này lây sang ta, ta lại nhớ tới những lời Tân đế vừa nói với ta, cùng với khuôn mặt lạnh lùng và giọng điệu không cho phép nghi ngờ của ngài ấy.
47.
Trong lòng ta phiền muộn uất ức, mãi đến giờ Hợi vẫn không tài nào chợp mắt.
"Bích Ngân?" Ta gọi vọng ra ngoài một tiếng: "Người phái đi thư phòng xem xét đã về chưa? Cô gia đêm nay vẫn không về phủ sao?"
Ta vừa dứt lời, cửa đã bị người ta đẩy ra, người bước vào chính là Tiết Mộ Bạch.
Ta bật dậy khỏi giường, chẳng màng mình chỉ mặc áo lót liền lao về phía chàng.
Đến trước mặt Tiết Mộ Bạch, nước mắt ta đã tuôn rơi: "Tiết Mộ Bạch." Những uất ức mấy ngày nay ồ ạt trào dâng: "Hoàng thượng nói chàng đi xin ngài ấy hạ chiếu, muốn gả ta cho Hằng Vương..." Ta đã nghẹn ngào không nói nên lời.
Trong mắt Tiết Mộ Bạch tràn đầy vẻ yêu thương, chàng đưa tay lau nước mắt cho ta: "Nói bậy! Hoàng thượng lừa nàng đó, không được khóc nữa."
Ta vốn đoán được ý của Hoàng thượng nhất định không phải ý của Tiết Mộ Bạch, nay nghe chính miệng chàng nói ra, không biết sao lại khóc càng dữ dội hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiết Mộ Bạch đành phải bước lên một bước, ôm ta vào lòng, ta gục vào n.g.ự.c chàng, khóc thút thít, hồi lâu mới bình tĩnh lại được.
Tiết Mộ Bạch vỗ vỗ lưng ta: "Xin lỗi, để nàng chịu ấm ức rồi." Chàng nói xong, vươn tay lấy chiếc áo khoác của ta treo bên cạnh khoác lên cho ta: "Sao vẫn cứ hậu đậu thế, trời lạnh thế này mà mặc vậy xuống giường, lỡ sinh bệnh thì sao."
Được Tiết Mộ Bạch nhắc nhở, ta mới nhớ ra mình chỉ mặc áo lót, vừa thẹn vừa lạnh, vội vàng xoay người chui tọt vào trong chăn.
Hai tay ta nắm c.h.ặ.t mép chăn, bầu không khí đột nhiên có chút ám muội, ta lén nhìn Tiết Mộ Bạch, chàng lại gầy đi rồi, trên khuôn mặt tuấn tú lộ vẻ mệt mỏi.
"Muộn thế này sao không đi nghỉ ngơi, còn đến phòng ta làm gì?" Nghĩ đến việc Tiết Mộ Bạch về phủ liền đến thăm ta ngay, trong lòng ta dâng lên luồng hơi ấm, nhưng lại trách chàng không biết quý trọng thân thể mình.
Ai ngờ nghe lời ta, Tiết Mộ Bạch lại cởi áo khoác đi đến bên giường ta, dứt khoát vén chiếc chăn gấm ta đang đắp lên, cưỡng ép nằm xuống bên cạnh ta: "Muộn thế này còn qua đây, đương nhiên là muốn cùng nàng viên phòng."
48.
Ta vội vàng trốn vào phía trong giường, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
Tiết Mộ Bạch vươn cánh tay dài, ôm ta từ phía sau vào lòng chàng. Ta sợ hãi đá loạn xạ, Tiết Mộ Bạch chống người đè ta lại: "Sao thế? Vẫn chưa chịu à?"
Hơi thở của chàng phả lên mặt ta, khiến ta có chút choáng váng.
Ta thật sự không ngờ Tiết Mộ Bạch đột nhiên lại có hành động như vậy, cố chống cự từ chối chàng: "Tiết Mộ Bạch, chàng nhất định là say rồi!"
"Ừ, say rồi, nhưng là giả say!" Giọng chàng lười biếng, mặt cũng ghé sát ta hơn.
Ta thấy môi Tiết Mộ Bạch sắp chạm vào môi mình, sợ đến mức vội vàng dùng tay che lại, trừng to mắt nhìn chàng: "Tiết Mộ Bạch, ta vẫn chưa chuẩn bị xong, ta sợ."
Tiết Mộ Bạch sững sờ, rồi lại nằm xuống, nhẹ nhàng nói một câu: "Ngốc ạ! Ngủ đi, không bắt nạt nàng nữa!"
Ta thở phào nhẹ nhõm, mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại. "Chàng không đi sao?" Ta hỏi.
"Không đi, đây là phòng ngủ của ta mà!" Tiết Mộ Bạch u oán nói, giọng đã đượm vẻ buồn ngủ.
Ta nằm yên một lát, vẫn cảm thấy kỳ cục: "Vậy hay là ta đi, ta đi tìm Bích Ngân ngủ."
Ta vừa định dậy xuống giường, lại bị chàng ấn xuống, hơi thở của chàng lại lần nữa áp sát, ta có thể thấy trong mắt chàng lóe lên ngọn lửa d.ụ.c vọng: "Không được động đậy!"
Vạn thị chẳng nhìn tên cung nhân kia, cũng không vì tình cảnh của mình mà cảm thấy khó xử, chỉ đưa tay đỡ ta dậy, ôn thuận khiêm hòa: "Tiết phu nhân không cần khách sáo."
Nàng ta thế mà lại biết ta là ai.
Thấy ta ngạc nhiên nhìn nàng, Vạn thị cười cười: "Cung yến năm ngoái, Tiết phu nhân và Tiết thị lang tình cảm mặn nồng, khiến người ta sinh lòng ngưỡng mộ, ta vì thế mà nhớ phu nhân."
Nàng ta tuy cười, nhưng trong mắt lại lóe lên vẻ bi thương, khóe miệng vương ý chua xót: "Tiết phu nhân vừa mới gặp Hoàng thượng sao? Trong thư phòng còn có người khác không?"
Ta vội vàng trả lời: "Không có người khác."
Nghe lời ta, Vạn thị xoay người về phía cung nhân ban nãy, thái độ ôn hòa, chẳng hề so đo sự thất lễ vừa rồi của hắn ta: "Làm phiền công công vào thông truyền lần nữa, những lời bổn cung muốn nói nhất định là những lời Hoàng thượng muốn nghe, chắc chắn sẽ không làm khó ngài ấy."
Tên công công kia lộ vẻ khó xử: "Nương nương, không phải tiểu nhân không đi truyền lời, thật sự là... thật sự là Hoàng thượng đã dặn dò rồi, mong nương nương đừng làm khó kẻ sai vặt như chúng ta."
Vạn thị nhíu mày, trong mắt là nỗi đau khổ và thất vọng, nàng ta khẽ thở dài, lẩm bẩm một mình: "Rốt cuộc cũng phải ân đoạn nghĩa tuyệt sao? Tiêu Cổn, chúng ta rốt cuộc chẳng thể êm đẹp chia tay."
Nàng ta nói xong liền dẫn tiểu cung nữ xoay người bỏ đi, bóng lưng gầy gò tràn đầy bi thương. Mà nỗi bi thương này lây sang ta, ta lại nhớ tới những lời Tân đế vừa nói với ta, cùng với khuôn mặt lạnh lùng và giọng điệu không cho phép nghi ngờ của ngài ấy.
47.
Trong lòng ta phiền muộn uất ức, mãi đến giờ Hợi vẫn không tài nào chợp mắt.
"Bích Ngân?" Ta gọi vọng ra ngoài một tiếng: "Người phái đi thư phòng xem xét đã về chưa? Cô gia đêm nay vẫn không về phủ sao?"
Ta vừa dứt lời, cửa đã bị người ta đẩy ra, người bước vào chính là Tiết Mộ Bạch.
Ta bật dậy khỏi giường, chẳng màng mình chỉ mặc áo lót liền lao về phía chàng.
Đến trước mặt Tiết Mộ Bạch, nước mắt ta đã tuôn rơi: "Tiết Mộ Bạch." Những uất ức mấy ngày nay ồ ạt trào dâng: "Hoàng thượng nói chàng đi xin ngài ấy hạ chiếu, muốn gả ta cho Hằng Vương..." Ta đã nghẹn ngào không nói nên lời.
Trong mắt Tiết Mộ Bạch tràn đầy vẻ yêu thương, chàng đưa tay lau nước mắt cho ta: "Nói bậy! Hoàng thượng lừa nàng đó, không được khóc nữa."
Ta vốn đoán được ý của Hoàng thượng nhất định không phải ý của Tiết Mộ Bạch, nay nghe chính miệng chàng nói ra, không biết sao lại khóc càng dữ dội hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiết Mộ Bạch đành phải bước lên một bước, ôm ta vào lòng, ta gục vào n.g.ự.c chàng, khóc thút thít, hồi lâu mới bình tĩnh lại được.
Tiết Mộ Bạch vỗ vỗ lưng ta: "Xin lỗi, để nàng chịu ấm ức rồi." Chàng nói xong, vươn tay lấy chiếc áo khoác của ta treo bên cạnh khoác lên cho ta: "Sao vẫn cứ hậu đậu thế, trời lạnh thế này mà mặc vậy xuống giường, lỡ sinh bệnh thì sao."
Được Tiết Mộ Bạch nhắc nhở, ta mới nhớ ra mình chỉ mặc áo lót, vừa thẹn vừa lạnh, vội vàng xoay người chui tọt vào trong chăn.
Hai tay ta nắm c.h.ặ.t mép chăn, bầu không khí đột nhiên có chút ám muội, ta lén nhìn Tiết Mộ Bạch, chàng lại gầy đi rồi, trên khuôn mặt tuấn tú lộ vẻ mệt mỏi.
"Muộn thế này sao không đi nghỉ ngơi, còn đến phòng ta làm gì?" Nghĩ đến việc Tiết Mộ Bạch về phủ liền đến thăm ta ngay, trong lòng ta dâng lên luồng hơi ấm, nhưng lại trách chàng không biết quý trọng thân thể mình.
Ai ngờ nghe lời ta, Tiết Mộ Bạch lại cởi áo khoác đi đến bên giường ta, dứt khoát vén chiếc chăn gấm ta đang đắp lên, cưỡng ép nằm xuống bên cạnh ta: "Muộn thế này còn qua đây, đương nhiên là muốn cùng nàng viên phòng."
48.
Ta vội vàng trốn vào phía trong giường, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
Tiết Mộ Bạch vươn cánh tay dài, ôm ta từ phía sau vào lòng chàng. Ta sợ hãi đá loạn xạ, Tiết Mộ Bạch chống người đè ta lại: "Sao thế? Vẫn chưa chịu à?"
Hơi thở của chàng phả lên mặt ta, khiến ta có chút choáng váng.
Ta thật sự không ngờ Tiết Mộ Bạch đột nhiên lại có hành động như vậy, cố chống cự từ chối chàng: "Tiết Mộ Bạch, chàng nhất định là say rồi!"
"Ừ, say rồi, nhưng là giả say!" Giọng chàng lười biếng, mặt cũng ghé sát ta hơn.
Ta thấy môi Tiết Mộ Bạch sắp chạm vào môi mình, sợ đến mức vội vàng dùng tay che lại, trừng to mắt nhìn chàng: "Tiết Mộ Bạch, ta vẫn chưa chuẩn bị xong, ta sợ."
Tiết Mộ Bạch sững sờ, rồi lại nằm xuống, nhẹ nhàng nói một câu: "Ngốc ạ! Ngủ đi, không bắt nạt nàng nữa!"
Ta thở phào nhẹ nhõm, mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại. "Chàng không đi sao?" Ta hỏi.
"Không đi, đây là phòng ngủ của ta mà!" Tiết Mộ Bạch u oán nói, giọng đã đượm vẻ buồn ngủ.
Ta nằm yên một lát, vẫn cảm thấy kỳ cục: "Vậy hay là ta đi, ta đi tìm Bích Ngân ngủ."
Ta vừa định dậy xuống giường, lại bị chàng ấn xuống, hơi thở của chàng lại lần nữa áp sát, ta có thể thấy trong mắt chàng lóe lên ngọn lửa d.ụ.c vọng: "Không được động đậy!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









