45.

Một đêm đầu đông năm Khánh Lịch thứ hai mươi hai, Hiến Đế băng hà. Thái t.ử Tiêu Cổn thuận lợi đăng cơ, đổi niên hiệu là Thiệu Thánh.

Tân đế sau khi đăng cơ đã làm ba việc: Tước chức Thái phó của Vạn Thế Hồng, phế Thái t.ử phi Vạn thị, đại xá thiên hạ.

Tiết Mộ Bạch bận rộn hơn trước, liên tiếp mấy ngày không về Tiết phủ, chỉ nhờ người báo tin về bảo ta cứ ở yên trong nhà, chăm sóc tốt cho tổ mẫu.

Mấy ngày không gặp, ta nhớ nhung đến mức sắp ốm, cả ngày ủ rũ, không vực dậy nổi tinh thần.

Một hôm, ta đang cùng tổ mẫu nói chuyện, trong cung đột nhiên có người tới, nói Tân đế tuyên ta vào cung.

Ta không biết có chuyện gì, thấp thỏm đi theo cung nhân, lần nữa băng qua hành lang dài hun hút, bức tường cao dường như không thấy điểm cuối, toát lên sự uy nghiêm bất khả xâm phạm, giờ phút này, ta muốn Tiết Mộ Bạch ở bên cạnh ta biết bao, không cần chàng nói gì cả, chỉ lẳng lặng nhìn ta một cái thôi là được.

Đi lòng vòng hồi lâu, cung nhân đưa ta đến một nơi, không phải cung điện vàng son lộng lẫy, nhưng cũng trang nghiêm túc mục.

"Tiết phu nhân xin đợi một lát, để ta vào bẩm báo Hoàng thượng." Cung nhân nói xong liền đẩy cửa đi vào.

Ta cúi đầu, nắm c.h.ặ.t khăn tay, cố kiềm chế sự hoảng loạn trong lòng.

Cung nhân một lát sau liền đi ra: "Mời phu nhân."

Ta chậm rãi bước vào, nhìn bài trí trong phòng, có vẻ là thư phòng của Hoàng đế.

Ta hành lễ, đứng tại chỗ không dám ngẩng đầu.

"Diêu cô nương không cần câu nệ." Giọng nói lạnh lùng lộ ra một tia uy nghiêm, tiếp đó lại nói: "Tống ma ma, mời."

Ma ma bên cạnh nghe lệnh, đi thẳng đến trước mặt ta, khẽ khụy gối nói: "Diêu cô nương, thất lễ rồi."

Dứt lời liền nắm lấy tay phải của ta, kéo tay áo ta lên.

Ta giật mình hoảng sợ, theo bản năng lùi lại tránh né: "Ma ma làm gì vậy?"

"Cô nương không cần sợ hãi, lão thân chỉ phụng chỉ làm việc." Ma ma nói xong lại kéo tay ta, đẩy tay áo ta lên, để lộ cánh tay trắng như ngó sen của ta, và nốt chu sa đỏ thắm bắt mắt trên đó.

Ta vội vàng buông tay áo xuống, tim đập còn mạnh hơn lúc mới vào.

"Bẩm Hoàng thượng, đúng vậy ạ!" Ma ma nhìn người trước án, cung kính bẩm báo.

Ta cũng nghi hoặc nhìn y.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tiêu Cổn hiện tại, càng giống một bậc đế vương hơn so với lúc ở cung yến, gương mặt đẹp đẽ lạnh lùng nghiêm nghị, trong mắt toát lên ánh sáng bất khả xâm phạm.

Cho lui tất cả mọi người, Tân đế chậm rãi mở miệng: "Tiết Mộ Bạch xin trẫm hạ chiếu, để trẫm cho phép hai người các ngươi đường ai nấy đi. Nói hắn và cô nương chưa từng có phu thê chi thực*, xem ra lời nói không ngoa."

*Chuyện vợ chồng

Ta nín thở, nghe những lời y sắp nói tiếp.

"Trẫm nghĩ, người như Tiết thị lang mà Diêu cô nương cũng không vừa mắt, chắc chắn là muốn gả vào hoàng thất. Vừa khéo hoàng huynh Hằng Vương của trẫm chưa nạp thê, bèn muốn gả ngươi cho hắn làm Vương phi, cũng là trả lại tình nghĩa cha ngươi cúc cung tận tụy vì trẫm, thấy thế nào?"

Tân đế dừng lại, thấy ta không nói gì, lại nói: "Cha ngươi không lâu nữa sẽ về nhà, ông ấy cũng lớn tuổi rồi, không thích hợp tiếp tục hầu hạ bên cạnh trẫm. Trẫm niệm tình ông ấy một lòng trung thành, bèn ban cho một chức quan nhàn tản để ông ấy ở lại kinh thành, gia sản Diêu phủ bị tịch thu năm đó cũng sẽ trả lại toàn bộ."

Ta chăm chú nghe lời Hoàng đế, nhớ lại bức thư đầy khiêu khích của Hằng Vương nhận được mấy hôm trước, cuối cùng cũng tìm ra chút manh mối.

"Bẩm Hoàng thượng, thần phụ và Tiết thị lang lưỡng tình tương duyệt, không nguyện chia xa." Ta nói chậm rãi, nhưng vẫn không kiềm chế được giọng nói run rẩy.

"Ồ?" Tân đế nhướng mày: "Ban hôn đến nay cũng đã hai năm, cô nương giải thích thế nào về thủ cung sa trên cánh tay?"

Ta có chút hoảng loạn luống cuống, nghĩ nghĩ, đành phải trả lời: "Chỉ là thời cơ chưa tới mà thôi."

46.

Bước ra khỏi thư phòng của Hoàng đế, gió lạnh ngày đông phả vào mặt, ta hỏi cung nhân bên cạnh: "Dám hỏi công công, Tiết thị lang hiện đang ở đâu."

Cung nhân giọng the thé, lắc lư cái đầu trả lời ta: "Đương nhiên vẫn còn ở trong cung rồi, Hoàng thượng đăng cơ chính vụ bận rộn, Tiết thị lang là cánh tay phải đắc lực của Hoàng thượng, tất nhiên phải hầu giá bên người."

"Vậy ta có thể gặp chàng không?" Ta thấp giọng hỏi.

Cung nhân liếc nhìn ta một cái, vẻ mặt như cười như không: "Phu nhân hãy theo tạp gia ra ngoài thôi, hoàng cung không phải nơi phu nhân ở lâu được."

Cung nhân vừa dứt lời, đằng xa có một nữ t.ử đi tới, theo sau là một nha hoàn gầy yếu.

Nữ t.ử kia ăn mặc giản dị, dung mạo thanh tú.

Ta chỉ thấy cung nhân hành lễ, không mặn không nhạt gọi một tiếng: "Hoàng thượng hiện đang bận rộn, e là không rảnh gặp nương nương đâu."

Nữ t.ử kia liếc nhìn cung nhân, nàng ta tuy bị coi thường nhưng cũng chẳng để ý, nhất cử nhất động đều đoan trang đúng mực, ta đột nhiên nhớ ra từng gặp nàng ta trong cung yến năm ngoái. Khi đó nàng ta ung dung hoa quý, ngồi trên điện đường cao cao tại thượng.

"Là Thái t.ử phi!" Ta kinh ngạc trong lòng, suýt chút nữa thốt lên thành tiếng. Bỏ đi những trang sức rườm rà dung tục kia, nàng ta lúc này ngược lại càng thuần khiết đáng yêu, khiến ta nhất thời không nhận ra.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện